Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Tử Phi

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đích tỷ vẫn nãy giờ im lặng, rốt cuộc không nhịn được, the thé cất lời:

“Kỷ Lưu Vân, không có Kỷ gia thì làm gì có ngươi hôm nay!

Nếu không phải ta nhường vị trí Thế tử phi cho ngươi, ngươi có thể hưởng vinh hoa thế này sao?”

“Ngươi nợ Kỷ gia đấy!”

Lời còn chưa dứt, phụ thân đã tát nàng ta một cái thật mạnh.

“Ngươi nói năng với muội muội kiểu gì thế hả?”

Đích tỷ sững sờ: “Phụ thân… người đ.á.n.h con?”

Ông lại giơ chân, đá mạnh vào phía sau đầu gối nàng.

Đích tỷ bị đ.á.n.h bất ngờ, “phịch” một tiếng, quỳ rạp xuống đất.

“Nếu không phải trước kia ngươi ngang ngược, ức h.i.ế.p muội muội, sao lại đến nông nỗi này? Mau dập đầu nhận lỗi với muội muội đi!”

Ông ấn mạnh đầu nàng xuống đất, ép phải quỳ lạy.

Đích tỷ thét lên, giãy giụa điên cuồng:

“Không! Ta tuyệt đối sẽ không xin lỗi một con kỹ nữ xuất thân từ nơi ca kỹ xướng ca đó!”

Hai cha con gần như sắp đ.á.n.h nhau đến nơi thì một tiếng ho khẽ vang lên.

Phu quân ta đến.

Đích tỷ hất tay phụ thân ra, quỳ gối bò tới chỗ phu quân, nắm lấy vạt áo chàng.

“Thế tử, ta mới là vị hôn thê thật sự của chàng, năm đó chỉ là nhầm lẫn mà thôi!”

Nàng ta ngẩng đầu lên, ánh mắt khẩn thiết, giọng run run:

“Kỷ Lưu Vân xuất thân thấp hèn, căn bản không xứng với thân phận cao quý của Thế tử.”

“Ta đối với chàng một lòng một dạ, chỉ là khi ấy phụ thân ngăn cản nên mới thành ra thế này…”

Phu quân cúi mắt nhìn nàng ta, khóe môi cong lên, nửa cười nửa lạnh:

“Thật sao?”

Trong mắt đích tỷ lóe lên tia hy vọng:

“Tất nhiên! Chỉ cần có thể ở bên Thế tử, dù làm trâu ngựa ta cũng cam lòng.”

26.

Phu quân khẽ cười:

“Đã vậy thì… muội muội của ngươi đang thiếu một nô tỳ sai vặt, chi bằng… cô hãy thay ta hầu hạ nàng cho tốt đi.”

Đích tỷ sững sờ tại chỗ.

Phu quân giật lại vạt áo, sắc mặt lạnh băng:

“Ngươi nghĩ bản Thế tử mù điếc cả sao? Năm đó các người cho rằng ta sống chẳng được bao lâu, nên mới tùy tiện tìm người thế thân. Nay thấy Hầu phủ phất lên như diều gặp gió, lại muốn quay đầu đổi ý?”

“Trên đời làm gì có chuyện tốt đẹp như thế!”

“Bất kể Lưu Vân là đích nữ hay thứ nữ, sinh ra ở nông trang hay kỹ viện, nàng mãi mãi là thê tử của ta!”

Đích tỷ và phụ thân lập tức bị đuổi ra khỏi phủ.

Nàng ta gào lên trong tức tối:

“Là ta! Ta mới là Thế tử phi thật sự!”

“Chính nàng ta đã cướp lấy cuộc đời của ta, cướp lấy vận mệnh của ta!”

Phu quân chỉ liếc mắt lạnh lẽo một cái, lập tức có ma ma tiến lên bịt chặt miệng nàng ta.

Chàng vén rèm lên, đỡ ta tựa vào lòng rồi dìu ngồi xuống giường.

Nắm lấy tay ta, giọng chàng nhẹ nhàng đầy tình cảm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/the-tu-phi/12.html.]

“May mà là nàng… Nếu là nàng ta, e rằng ta đã không sống nổi qua mùa đông đầu tiên sau khi thành thân.”

Ta vốn luôn lo lắng chàng sẽ chê bai xuất thân của ta.

Chỉ một câu nói ấy… đã xua tan muôn vàn sầu lo trong lòng ta.

Vì khi m.a.n.g t.h.a.i ta phải sống trong địa lao, nên sau khi sinh xong, mẹ chồng nhất quyết bắt ta nghỉ cữ hai tháng để bồi bổ cơ thể.

Chờ đến khi ta hết cữ, kết quả điều tra về phụ thân cũng đã có.

Quả thực ông ta không có hành vi bán nước.

Nhưng Triệu thị lang từng nhiều lần ám chỉ, ông ta cũng biết rõ cấp trên có tâm mưu phản mà vẫn im lặng không báo, vậy cũng là tội.

Ông ta bị cách chức, tịch thu toàn bộ tài sản, suốt đời không được tái nhập quan trường.

Còn Triệu gia thì… bị xử trảm cả tộc.

Hôn sự giữa Triệu công tử và đích tỷ, đương nhiên cũng… tan thành mây khói.

Trước kia, nàng ta xem thường người này, khinh rẻ kẻ kia, hận chẳng thể gả vào hoàng thất làm vương phi.

Giờ với thân phận hiện tại, đừng nói đến việc vào vương phủ, ngay cả một viên quan thất phẩm cũng không dám cưới nàng ta.

Đích mẫu của ta có nhà mẹ đẻ là một vị quan tứ phẩm, huynh trưởng bên ngoại hiện cũng giữ chức ngũ phẩm.

Thế nhưng, xảy ra chuyện như vậy, họ lập tức cắt đứt quan hệ, sợ bị liên lụy còn hơn sợ lửa.

Nghe nha hoàn nói, đêm hôm ấy mưa to như trút, đích tỷ đứng trước cửa nhà ngoại tổ phụ, khóc gõ cửa suốt một đêm.

Nhưng cánh cửa ấy… từ đầu đến cuối vẫn không mở ra.

Khi Kỷ gia bị niêm phong, đại tẩu liền xin huynh trưởng một tờ hưu thư.

Nhà mẹ đẻ của đại tẩu vốn chẳng có thế lực, những năm qua bị đích mẫu chèn ép đủ đường, ngay cả con trai ruột cũng không được nuôi, bị đích mẫu nuông chiều đến hư hỏng chẳng ra thể thống gì.

Dù vậy, hai người ca ca của đại tẩu lại rất có tình nghĩa, không chỉ đón tẩu ấy về nhà, mà ngay cả đứa cháu cứng đầu kia cũng cùng mang theo.

Còn Kỷ gia, giờ đây đã trở thành chuột chạy qua đường, bị người người xa lánh, họ hàng quay lưng.

Cả nhà phải dạt đến trú trong một căn phủ cũ kỹ bỏ hoang, nghe nói còn đồn rằng nơi ấy có quỷ.

Cũng đúng lúc ấy, Hầu gia đã khải hoàn hồi triều.

Hoàng thượng đối với công lao của các tướng sĩ lần này ban thưởng vô cùng hậu hĩnh.

An Quốc Hầu được thăng làm An Quốc Công.

Ý của Hoàng thượng là muốn ông tiếp tục nắm binh quyền, thống lĩnh quân đội.

Nhưng cha chồng lại dập đầu tâu rằng:

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

“Thần tuổi đã cao, lại từng bị thương nơi gân cốt trong trận chiến Bắc Địch, xin bệ hạ ban ân cho thần được về nhà an dưỡng tuổi già.”

Hoàng thượng khuyên nhủ mấy lần cũng không lay chuyển, cuối cùng đành thuận theo.

Lúc ấy ta không nghĩ nhiều, chỉ đến tối, phu quân mới nói với ta:

“Phụ thân làm vậy là bất đắc dĩ. Bây giờ ngoài dân gian truyền tụng biết bao đồng dao, ca ngợi Quốc công gia thông minh dũng cảm, nhẫn nhục chịu đựng vì nước, đổi lấy mấy chục năm thái bình cho Đại Sở.

Nếu lúc này ông vẫn nắm binh quyền trong tay, e rằng sớm muộn gì Hoàng thượng cũng sinh lòng kiêng kỵ.

Biên cương nay yên ổn, giờ là lúc người nên hưởng phúc, đoàn viên cùng gia đình mới phải.”

Từ khi cha chồng trở về, khí sắc mẹ chồng dường như cũng trẻ lại, cả người tỏa ra sức sống rạng ngời.

Thế nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, trong dân gian bỗng lan truyền những lời đồn: rằng ta không phải con gái ruột của đích mẫu, rằng ta vốn xuất thân từ lầu xanh, từng là kỹ nữ bán mình trong lầu xanh, mà điều đáng sợ nhất là, những lời ấy… nghe đâu ra đó, rõ ràng rành rẽ như thật.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Tử Phi
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...