Thẩm Nhu bỗng nắm lấy tay ta, ánh mắt kiên định:
“Quý Anh, ta chỉ tin vào người trước mắt ta, người cùng ta trò chuyện, dạy ta thêu thùa, khi ta đau lòng thì vỗ về an ủi.”
Mắt ta bỗng cay xè, suýt nữa đã rơi lệ.
Bùi Thiệu Hàn đứng bên, thần sắc phức tạp nhìn hai chúng ta.
“Các người cứ nói chuyện đi, ta xin cáo lui trước.” Thẩm Nhu đứng dậy, khẽ mỉm cười với ta.
Đợi nàng rời khỏi, Bùi Thiệu Hàn mới lên tiếng:
“Quý Anh, ta không biết chuyện Tạ Du có sắp đặt từ trước. Hắn chỉ mời ta về Cẩm thành đón Đông Chí. Khi nghe hắn định làm vậy, ta cũng hết sức bất ngờ.”
Ta lạnh lùng nhìn hắn:
“Vậy ngươi nghĩ sao?”
Hắn cúi đầu, ánh mắt liếc nhìn về hướng Thẩm Nhu vừa đi khỏi, ẩn ẩn mang theo tính toán.
“Nàng và cô nương Thẩm gia quan hệ không tệ.”
“Ta với A Nhu tình như tỷ muội. Vậy nên… Bùi đại nhân định để ai làm vợ, ai làm thiếp? Hay là dứt khoát cưới cả hai làm bình thê?”
Không ngờ ta lại thẳng thừng vạch trần tâm tư của hắn, vẻ lúng túng trên mặt Bùi Thiệu Hàn khiến bụng ta dâng lên từng đợt ghê tởm.
Hắn lắp bắp: “Ta chỉ là…”
“Chỉ là gì?” Ta hừ lạnh một tiếng: “Chỉ là muốn hưởng phúc ngồi giữa giai nhân, muốn vừa có hiền thê vừa có mỹ thiếp, để ta và Thẩm Nhu cùng nhau phò tá đại nhân thăng quan tiến chức?”
“Hay là, chỉ đơn giản vì trong mắt ngươi, chúng ta chỉ là hai nữ nhân thân thế thấp hèn, vốn nên cùng hầu hạ chung một chồng?”
“Ta không có ý đó, Quý Anh… Trong lòng ta, nàng vĩnh viễn là thê tử của ta.”
“Nhưng trong lòng ta, trượng phu của ta… đã c.h.ế.t từ lâu rồi.”
Hắn toàn thân chấn động, trong mắt thoáng hiện vẻ hối hận.
“Cút ra ngoài.” Ta chỉ tay về phía cửa.
Bùi Thiệu Hàn còn định nói gì, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt chán ghét của ta, hắn chỉ cúi đầu, uể oải lui bước.
“Rầm” một tiếng, ta đóng sầm cửa lại, chặn hắn và cả quá khứ bên ngoài.
10
Ngày Thẩm Nhu lui hôn, Tạ phủ náo loạn gà bay chó chạy.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Lão phu nhân tức đến mức ném vỡ cả chén ngọc men thanh mà bà yêu thích nhất, Tạ Du bị mời chịu gia pháp, nằm sấp trên giường nửa tháng không dậy nổi.
Hôn ước cuối cùng cũng được hủy bỏ.
Nhưng những chuyện ấy, đều không còn liên quan đến chúng ta.
Vừa qua tiết Xuân Phân, lão phu nhân cho gọi ta đến, đưa cho ta một túi gấm nặng tay.
“Ta biết Quý nương tử thân thiết với A Nhu. Lòng nó nhiều buồn khổ, ở lại phủ cũng chỉ thêm thương tâm. Nương tử đưa nó đi Giang Nam giải sầu một chuyến đi.”
Ta nắm lấy ngân phiếu trong túi, dày đến mức lòng tay phát nóng.
Ba ngày sau, chúng ta bước lên chuyến thuyền xuôi về phương Nam.
Ta và Thẩm Nhu đứng ở mũi thuyền, gió sông thổi tung lớp sa mỏng trên mặt nàng, để lộ nụ cười hiếm thấy bấy lâu.
Nàng chỉ về phía bầy chim nước xa xa, cảm thán:
“Thật tự tại biết bao!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/theu-nuong-quy-anh/10.html.]
Phải đó, thật tự tại biết bao!
Nhìn dòng sông mênh m.ô.n.g trước mặt, trong lòng ta cũng như rộng mở hơn.
Những oán hờn, trói buộc nơi Cẩm thành, đều đã theo dòng nước trôi xa.
Chúng ta thuê một tiểu viện sát hồ ở Tô Châu.
Tường trắng ngói đen, đẩy cửa ra là dòng nước róc rách chảy bên hiên.
Trên thuyền, Thẩm Nhu quen được một lão đại phu, mỗi ngày đều đến y quán của ông ngồi chẩn mạch.
Còn ta thì nhận vài đơn thêu.
Những ngày ấy thanh nhàn như thể là lén trộm của nhân gian mà sống.
Cho đến ba tháng sau, có hạ nhân mang tin từ Cẩm thành đến.
Tạ Du bị quan gia trách phạt bốn mươi trượng, lại còn bị trục xuất khỏi kinh thành.
Nghe nói khi được khiêng về Tạ phủ, hắn chỉ còn thoi thóp một hơi.
Lão phu nhân vừa nhìn thấy cháu mình thê thảm đến thế, lập tức tức nghẹn mà ngất lịm.
Thẩm Nhu liền thu xếp hành trang, vội vàng quay về Cẩm thành.
Trên thuyền, ta mới có dịp hỏi rõ đầu đuôi sự việc.
Thì ra sau khi đoàn người Tạ Du trở lại kinh không bao lâu, vị Lâm tiểu thư kia liền quen biết với Tam hoàng tử.
Chẳng bao lâu sau, Tam hoàng tử nạp nàng làm trắc phi.
Tạ Du vốn tưởng mình và Lâm tiểu thư tâm ý tương thông, nào ngờ đối phương có được chọn lựa tốt hơn thì lập tức không chút do dự vứt bỏ hắn.
Không biết Tạ Du nghĩ thế nào, lại cho rằng nàng bị ép buộc, nửa đêm lẻn đến phủ Lâm gia toan đưa nàng bỏ trốn.
Kết quả Lâm tiểu thư trở mặt ngay tại chỗ, nói rằng nàng coi Tạ Du chỉ như huynh muội, không hiểu hắn từ bao giờ sinh ra cái tâm tư kia.
Chuyện bị ầm lên, Tạ Du bị đánh đến thịt nát m.á.u chảy, thảm không nỡ nhìn.
Một thiếu niên ngạo nghễ phóng khoáng như mấy tháng trước, nay lại lụi tàn đến vậy, khiến ta và Thẩm Nhu cũng không khỏi cảm khái.
Nhưng cũng chỉ còn lại cảm khái mà thôi.
Thẩm Nhu trong lúc ngồi chẩn tại y quán thì gặp được một thư sinh nghèo.
Giờ đây mỗi ngày nàng đều quấn lấy ta, nằng nặc đòi học thêu mai, lan, trúc, cúc.
Đến chút tâm tư dành cho Tạ Du cũng chẳng còn dư.
Vừa trở lại Tạ phủ, việc đầu tiên Thẩm Nhu làm là đến thăm lão phu nhân.
May mà cứu chữa kịp thời, lại thêm lão phu nhân từ trước đã chăm sóc thân thể cẩn thận, nên cũng không trở ngại lớn.
Vì nể tình, Thẩm Nhu vẫn đến thăm nhị công tử Tạ gia.
Khi trở về, thần sắc nàng có phần ngây dại.
“Làm sao vậy?”
“Quý Anh, lần này gặp nạn, chẳng những có biểu ca ta, mà còn có cả Bùi đại nhân.”
Kim chỉ trong tay ta khựng lại một khắc:
“Bùi Thiệu Hàn?”
Thẩm Nhu gật đầu:
“Biểu ca nói, Bùi đại nhân vì quá thân cận với vị hoàng tử đang tranh ngôi, nên đã bị bãi chức.”
--------------------------------------------------