Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Mệnh Chủ Bạ

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi kế thừa căn phòng nhỏ lụp xụp trên tầng thượng cùng một chiếc hộp gỗ đánh vecni cũ kỹ từ người bà đã khuất của mình.

Trong chiếc hộp ấy không có vàng bạc châu báu, mà là một chiếc la bàn bằng đồng đã ngả màu xanh rỉ, mấy cuốn sách cổ giấy dễ nát thủng lỗ chỗ, và một tấm thẻ bài bằng ngọc màu đen vân vặn như khói.

Bà gọi những thứ đó là "Thiên Mệnh Chủ Bạ" - nơi ghi chép vận mệnh của những oan hồn còn vương vấn nhân gian.

Còn tôi, kẻ kế thừa vô tình, lại trở thành người giữ sổ.

Để mưu sinh và cũng để… giải oan, tôi mở một kênh livestream nhỏ với cái tên không mấy dễ chịu: "Điện Tử Vong Thần".

Buổi tối hôm đó, như thường lệ, tôi bật livestream.

Màn hình máy tính hiện lên vài ba người xem lẻ tẻ, phần lớn là vào xem vì hiếu kỳ cái tên kỳ quái.

"Chào mọi người. Tối nay, chúng ta sẽ xem qua vận mệnh của một người."

Giọng tôi bình thản, không chút gợn sóng.

Tôi không cần họ tin, chỉ cần họ có duyên.

Một người dùng tên "Khói Sương Cô Đơn" bỗng gửi tặng một món quà ảo nhỏ, kèm theo dòng bình luận: "Chủ phòng, xin hãy xem giúp tôi. Gần đây tôi luôn mơ thấy một người đàn ông ướt sũng nước, cứ lặp đi lặp lại câu 'Lạnh quá, đưa tôi về nhà'."

Tôi nhẹ nhàng đặt ngón tay lên chiếc la bàn đồng.

Một luồng hàn khí vô hình chạy dọc sống lưng.

La bàn khẽ rung, kim chỉ thẳng vào ID đó trên màn hình.

"Được rồi." Tôi nói.

"Hãy cho tôi xem mặt của cô."

Sau một thoáng do dự, "Khói Sương Cô Đơn" bật camera.

Đó là một cô gái trẻ, khuôn mặt hốc hác, dấu vết mệt mỏi in hằn dưới đáy mắt.

Nhưng thứ khiến tôi chú ý không phải là cô ấy, mà là làn sương mờ mờ ảo ảo, tựa như một màn nước mỏng, bao phủ lấy khuôn mặt cô ấy.

Và trong làn sương ấy, thấp thoáng bóng dáng một người đàn ông, khuôn mặt trắng bệch, môi tím tái.

Tôi nhắm mắt, đầu ngón tay khẽ chạm vào tấm thẻ bài ngọc đen.

Một trường cảm giác lạnh giá ùa về.

Bóng tối.

Nước.

Ngột ngạt.

Tiếng động cơ ì ầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-menh-chu-ba/chuong-1-buoi-livestream-dinh-menh.html.]

Một bàn tay run rẩy đập vào cửa kính chìm trong bóng đêm.

Và một tiếng nói thều thào: "Lạnh quá… đưa tôi về…"

Tôi mở mắt, giọng trầm xuống: "Cô có người thân hoặc bạn bè nào mất tích gần đây ở khu vực có nước không? Sông, hồ, hoặc… một bể bơi cũ?"

Cô ấy trên màn hình sững sờ, mặt trắng bệch: "Có… có! Anh họ tôi, cách đây một tuần, đi bơi đêm ở hồ nước cũ của khu công nghiệp bỏ hoang thì… mất tích. Lực lượng chức năng tìm kiếm mấy ngày vẫn không thấy."

Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên hatdaukhaai.com_vui lòng không re-up ra ngoài.

"Anh ấy có đặc điểm gì? Ví dụ… một vết sẹo nhỏ trên trán?" Tôi hỏi, dựa vào hình ảnh vừa thấy.

"Đúng rồi! Đúng là anh ấy!" Cô gái kêu lên, giọng run rẩy.

"Chủ phòng, anh ấy… anh ấy thế nào rồi?"

Tôi thở dài một hơi.

Trong làn khí ẩm ướt bao quanh cô gái, tôi không cảm nhận được chút sinh cơ nào.

"Hãy chuẩn bị tinh thần. Anh ấy không còn nữa. Linh hồn anh ấy bị mắc kẹt dưới nước, lạnh giá và cô đơn, nên mới tìm về với người thân, mong được dẫn đường về nhà."

Nước mắt cô ấy lã chã rơi.

"Đừng khóc." Tôi nói. "Anh ấy không muốn hại cô. Chỉ là oan ức quá lớn, không siêu thoát được. Cô còn nhớ nơi anh ấy mất tích chứ? Hãy dẫn người nhà đến đó, thắp cho anh ba nén hương, đốt một ít vàng mã và liên tục gọi tên anh, nói 'Về nhà thôi, đừng lạc lối nữa'. Sau đó, nhờ nhà chức trách vớt… t.h.i t.h.ể lên. Chôn cất chu đáo, anh ấy sẽ được siêu thoát."

Cô gái gật đầu không ngừng, vừa khóc vừa cảm tạ.

Đúng lúc đó, camera của cô gái bỗng nhiên nhiễu loạn.

Một bóng đen ướt át, mờ ảo hiện lên thật nhanh phía sau lưng cô, như thể gật đầu một cái, rồi biến mất.

Cùng lúc, làn sương mờ ướt át quanh mặt cô cũng tan biến.

Livestream im lặng vài giây, rồi những dòng bình luận bắt đầu trào dâng.

Người xem từ hoài nghi chuyển sang kinh hãi và tin tưởng.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, khẽ vuốt tấm thẻ bài ngọc đen.

Một luồng ấm áp kỳ lạ chảy vào lòng bàn tay, như một lời cảm tạ vô hình.

"Buổi livestream hôm nay đến đây là kết thúc." Tôi nói.

"Nhớ kỹ, thiện có thiện báo, ác có ác báo. Đừng tùy tiện xem thường những giấc mơ kỳ lạ hay hiện tượng không giải thích được. Có khi, đó là lời cầu cứu cuối cùng của một linh hồn."

Tắt livestream, căn phòng nhỏ chìm vào im lặng.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố rực rỡ ánh đèn, nhưng ẩn chứa trong đó là vô vàn những câu chuyện chưa được kể, những oan hồn chưa siêu thoát.

Tôi biết, "Thiên Mệnh Chủ Bạ" của mình, mới chỉ vừa lật sang trang đầu tiên.

Và tối mai, lại sẽ có một vận mệnh khác, một oan hồn khác, gõ cửa phòng livestream của tôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Mệnh Chủ Bạ
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...