Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Mệnh Chủ Bạ

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tối hôm sau, tôi vừa bật livestream lên đã thấy số người xem nhảy vọt.

Rõ ràng chuyện của "Khói Sương Cô Đơn" đêm qua đã được lan truyền.

Nhiều người hiếu kỳ, cũng không ít kẻ hoài nghi chờ xem tôi diễn trò gì.

Tôi vẫn giữ thái độ bình thản như mọi khi.

"Chào mọi người đã quay trở lại. Tối nay, chúng ta sẽ kết nối với một số phận khác."

Lời vừa dứt, một người dùng tên "Mẹ Của Bé Bông" đã liên tục gửi tặng quà và gõ cửa xin được kết nối.

Giọng nói của cô qua mic nghe vừa mệt mỏi vừa lo lắng: "Chủ phòng, xin hãy giúp tôi! Con gái tôi, nó mới ba tuổi, dạo này cứ khóc thét lên giữa đêm, cứ chỉ tay vào góc tường mà nói 'Bà kia nhìn con kìa', 'Bà kia muốn dắt con đi'... Nhưng nhà tôi, làm gì có bà già nào?!"

Tôi gật đầu, lại đặt tay lên la bàn đồng.

Lần này, kim la bàn d.a.o động nhẹ, không chỉ thẳng mà xoay tít, tỏa ra một luồng khí âm u, nặng nề.

Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên hatdaukhaai.com_vui lòng không re-up ra ngoài.

"Cho tôi xem khuôn mặt của con bé." Tôi nói.

Người mẹ vội xoay camera về phía giường cũi.

Một bé gái nhỏ đang ngủ thiếp đi, nhưng đôi lông mày nhíu chặt, thỉnh thoảng lại giật mình, toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Tôi nhìn kỹ, không thấy bóng ma nào rõ rệt như đêm qua, nhưng quanh người đứa bé phảng phất một làn khí xám xịt, đặc biệt là ở cổ tay trái, vướng víu một sợi âm khí mỏng manh như tơ, kéo dài về phía góc tường tối om trong phòng.

Tôi nhắm mắt, đầu ngón tay chạm vào thẻ bài ngọc.

Một căn phòng cũ.

Tiếng thở dài.

Mùi thuốc bắc.

Một bàn tay nhăn nheo, run rẩy với chiếc vòng bạc nhỏ có khắc chữ "Phúc" đang cố gắng đeo vào cổ tay một đứa bé.

Tiếng thì thào đầy tiếc nuối: "Cháu của bà... bà chỉ muốn nhìn cháu một lần thôi..."

Tôi mở mắt ra, hỏi: "Chị Mẹ Của Bé Bông, góc tường kia, trước đây có phải là phòng của một cụ già? Có lẽ là mẹ chồng hoặc bà của chị?"

Người phụ nữ trên màn hình sững sờ, mặt cắt không còn hột máu: "Đúng... đúng rồi. Đó là phòng của mẹ chồng tôi. Bà ấy mất cách đây nửa năm vì bệnh nặng. Nhưng... nhưng lúc bà mất, cháu còn chưa chào đời. Bà chưa từng được gặp cháu..."

"Đúng vậy." Tôi gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-menh-chu-ba/chuong-2-chiec-vong-bac-cu.html.]

"Bà ấy không có ác ý. Linh hồn bà vẫn quẩn quanh trong nhà, nhất là nơi bà từng ở. Bà tiếc nuối vì chưa một lần được gặp mặt đứa cháu gái, nên mới muốn lại gần nhìn ngắm cháu. Nhưng âm khí nặng nề, đứa trẻ nhỏ yếu ớt, cảm nhận được lại càng sợ hãi."

"Vậy... vậy phải làm sao?" Người mẹ lo lắng hỏi.

"Rất đơn giản." Tôi trả lời.

"Chị hãy thắp hương trước bàn thờ của bà, thành tâm nói với bà rằng cháu bé vẫn khỏe mạnh, rằng mọi người đều nhớ bà. Và quan trọng nhất, hãy tìm một món đồ vật mà bà rất quý, từng muốn để lại cho con cháu - có lẽ là một chiếc vòng bạc nhỏ - đem treo ở đầu giường hoặc gần chỗ bé ngủ. Coi như đó là vật ký thác tình thương của bà. Bà thấy yên lòng, tự khắc sẽ siêu thoát, không còn quấy nhiễu cháu bé nữa."

Người mẹ nghe xong, vội lục tìm trong tủ.

Một lúc sau, cô ấy reo lên: "Có! Đúng là có một chiếc vòng bạc nhỏ khắc chữ 'Phúc', lúc bà mất đi có dặn là để dành cho đứa cháu sau này. Tôi... tôi quên mất!"

Cô ấy vội vàng treo chiếc vòng lên đầu giường con gái.

Kỳ lạ thay, ngay lập tức, làn khí xám quanh người đứa bé dường như nhạt dần, sợi tơ âm khí ở cổ tay cũng đứt lìa, tan biến vào không trung.

Đứa bé trên giường thở đều đặn trở lại, khuôn mặt nhỏ nhắn dãn ra, lần đầu tiên sau nhiều đêm ngủ yên lành.

Người mẹ mừng rỡ, không ngừng cảm ơn.

Tôi khẽ mỉm cười.

Đôi khi, oan hồn không đáng sợ, chỉ là tình cảm và sự tiếc nuối chưa thể buông bỏ.

Đúng lúc đó, dòng bình luận đột nhiên tràn ngập những câu hỏi về một sự kiện mất tích cách đây mười mấy năm.

Một người dùng tên "Người Trong Cuộc" viết: "Chủ phòng, nếu cô thực sự lợi hại như vậy hãy tìm giúp chúng tôi tung tích của nhóm du khách mất tích năm đó ở Thôn Trấn Linh! Có phải họ đã c.h.ế.t rồi? Linh hồn họ còn vương vấn không?"

Thôn Trấn Linh?

Nghe thấy cái tên đó, lòng tôi bỗng trĩu nặng.

Chiếc la bàn trên tay run lên bần bật, kim chỉ loạn xạ, như thể đang cảnh báo điều gì đó vô cùng nguy hiểm.

Tôi biết, vận mệnh tiếp theo đã tự tìm đến.

Và lần này, có lẽ sẽ không đơn giản như vậy.

Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn vào camera: "Thôn Trấn Linh... Được. Tối mai, chúng ta sẽ nói về nơi đó."

Tắt livestream, tôi cầm lấy tấm thẻ bài ngọc đen.

Nó lạnh buốt, và trong sâu thẳm, dường như có tiếng thét gào xa xôi vọng lại.

Tối mai, có lẽ sẽ là một buổi phát sóng không thể nào quên.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Mệnh Chủ Bạ
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...