Tôi chuẩn bị kỹ càng.
Trong chiếc balo nhỏ là những thứ không thể thiếu: la bàn đồng, thẻ bài ngọc đen, chiếc đèn lồng cổ, chuỗi hạt, cùng vài thứ linh vật khác từ chiếc hộp của bà.
Tôi cũng không quên mang theo một máy quay nhỏ gọn và thiết bị phát sóng di động mạnh nhất có thể tìm được.
Tôi biết, khí trường ở Thôn Trấn Linh sẽ cực kỳ bất ổn.
Trời vừa tối, tôi đã đứng từ xa nhìn về phía Thôn Trấn Linh.
Từ đây, cả ngôi làng chìm trong một màn sương mù dày đặc, âm u, tĩnh lặng đến rợn người.
Không một bóng đèn, không một tiếng động, chỉ có những nóc nhà đổ nát thấp thoáng như những nấm mồ khổng lồ.
Tôi bật máy quay và kết nối livestream.
"Chào mọi người." Giọng tôi vang lên trong không gian tĩnh mịch, nghe lạ hơn mọi khi.
"Tôi đang ở ngoại vi Thôn Trấn Linh. Như đã hứa, chúng ta sẽ cùng nhau bước vào đây."
Dòng người xem ùa vào, bình luận dồn dập.
Họ kinh ngạc, lo sợ, và không ít người khuyên tôi quay lại.
Tôi lắc đầu, đốt sẵn một ngọn nến nhỏ bằng sáp ong pha tạp chất đặc biệt, đặt vào trong chiếc đèn lồng đồng.
Ánh sáng tỏa ra không phải màu vàng ấm áp, mà là một thứ ánh sáng xanh lè, yếu ớt, chỉ đủ chiếu sáng vài bước chân quanh tôi.
"Ánh sáng này có thể xua đuổi một số thứ, hoặc ít nhất, cảnh báo chúng ta khi có vật thể âm khí tiến lại gần."
Tôi giải thích ngắn gọn rồi bước về phía con đường mòn dẫn vào làng.
Càng tiến gần, không khí càng trở nên lạnh lẽo, ẩm ướt một cách bất thường.
Tiếng bước chân của tôi trên mặt đất khô nghe rõ mồn một, như thể có ai đó đang bước theo sau.
Nhưng mỗi lần tôi quay lại, chỉ thấy màn sương trắng đục.
Chiếc la bàn trong tay tôi bắt đầu quay điên cuồng.
"Khí trường ở đây rất hỗn loạn." Tôi thì thầm vào máy quay.
"Các linh hồn không chỉ đơn thuần là vương vấn. Chúng dường như bị một thứ gì đó trói buộc, điều khiển."
Đột nhiên, gió nổi lên.
Một cơn gió lạnh thấu xương, xoáy lấy những đám lá khô, tạo thành những vòng xoáy kỳ quái.
Trong tiếng gió rít, tôi nghe thấy những tiếng thì thào, tiếng khóc, tiếng cười lẫn lộn.
"Đi đi..."
"Ở lại đây..."
"Chết... tất cả đều phải chết..."
Tấm thẻ bài ngọc đen trên n.g.ự.c tôi bỗng nóng lên, một thứ hơi ấm kỳ lạ chống lại cái lạnh đang bủa vây.
Tôi biết nó đang cảnh báo.
Tôi bước qua một cái cổng làng đổ nát.
Khắc trên tấm bia đá vỡ lởm chởm là ba chữ "Trấn Linh Thôn", nhưng chữ "Trấn" đã bị một vết nứt sâu xé đôi, trông như chữ "Trấn" đã biến thành "Chiết" - bẻ gãy.
Ý nghĩa hoàn toàn thay đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-menh-chu-ba/chuong-5-buoc-chan-dau-tien-vao-lang-ma.html.]
"Chúng ta đã vào bên trong." Tôi nói, giọng căng thẳng.
Đột nhiên, chiếc đèn lồng trong tay tôi vụt tắt.
Ánh sáng xanh biến mất.
Bóng tối lập tức nuốt chửng lấy tôi, dày đặc và đặc quánh như nước.
Dòng bình luận trên livestream gào thét.
"Đèn tắt rồi!"
"Có gì đó ở đằng sau chủ phòng!"
"Chủ phòng nhanh chạy đi!!!"
Tôi lập tức rút một tờ bùa màu vàng đã chuẩn bị sẵn, nhanh chóng đốt nó.
Ngọn lửa vàng bùng lên, xua tan bóng tối trong phạm vi một mét.
Trong ánh lửa loang lổ, tôi kịp nhìn thấy một bóng đen cao lêu nghêu, với đôi mắt trắng dã, không con ngươi, đứng cách tôi không đầy ba bước.
Nó không tiến lại gần ngọn lửa, nhưng cũng không rời đi.
Chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào tôi.
Tim tôi đập thình thịch.
Tôi rút nhanh một cây hương vòng, đốt lên và cắm xuống đất trước mặt.
Khói hương tỏa ra, quyện thành một vòng tròn bảo vệ tạm thời.
"Đây không phải là linh hồn thông thường."
Tôi thở hổn hển, nói với khán giả.
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên hatdaukhaai.com_vui lòng không re-up ra ngoài.
"Nó là 'Thủ Hộ' của làng. Đã bị biến chất, trở thành một thứ canh giữ tà ác."
Bóng đen đó dần dần lùi vào màn sương, nhưng tôi biết nó vẫn còn đó, rình rập.
Tôi cố gắng thắp lại chiếc đèn lồng.
Kỳ lạ thay, ngọn nến bên trong không thể cháy nữa, như thể ngọn lửa đã bị cái lạnh nơi đây dập tắt vĩnh viễn.
"Buổi livestream hôm nay có lẽ phải tạm dừng ở đây." Tôi nói, giọng vẫn cố giữ bình tĩnh.
"Tôi cần tìm một nơi an toàn để thiết lập lại bùa chú. Tín hiệu có thể sẽ không ổn định."
Tôi lia máy quay xung quanh.
Ánh trăng mờ ảo xuyên qua màn sương, hé lộ những căn nhà đổ nát với những ô cửa đen ngòm, như những cái miệng há hốc.
Đúng lúc đó, từ sâu trong ngôi làng, một tiếng chuông đồng vang lên.
Leng keng.....leng keng....leng keng.....
Không giống như tiếng chuông trong ký ức, tiếng chuông này trầm đục, nặng nề, đầy vẻ vẫy gọi và đe dọa.
Tôi biết, thứ ở trung tâm làng đã biết có người lạ xâm nhập.
"Tối mai," tôi thì thầm, trước khi tắt máy, "tôi sẽ đi đến ngôi miếu nơi chiếc chuông được đặt. Hãy cùng chứng kiến."
Màn hình tối đen.
Nhưng trước khi tắt hẳn, một khán giả nhanh tay chụp lại được khung hình cuối cùng: trong bóng tối phía sau lưng tôi, không chỉ có một, mà là hàng chục đôi mắt trắng dã, không con ngươi, đang nhìn chằm chằm.
Cuộc hành trình thực sự, chỉ vừa mới bắt đầu.
--------------------------------------------------