Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Mệnh Chủ Bạ

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếng gào thét từ phía sau tấm vải đen không giống bất kỳ âm thanh nào tôi từng nghe.

Nó là sự pha trộn của vô số tiếng rên rỉ, van xin, thù hận và điên cuồng, được khuếch đại qua một thực thể cổ xưa đang bị thương tổn.

Ánh sáng xanh từ viên đá hình giọt nước như một lưỡi gươm sắc bén, xé toạc màn khí tím đen dày đặc quanh bệ đá.

Các bức tường đá của ngôi miếu rung chuyển.

Bụi và đá vụn rơi lả tả từ trần nhà.

Từ những khe hở trên tường, những bàn tay đen nhánh, khô quắt bằng khí âm thuần túy bắt đầu mọc ra, vươn về phía tôi.

"Ngươi nghĩ một mảnh vỡ nhỏ bé có thể chống lại ta?" Giọng nói đa âm đó lại vang vọng trong đầu tôi, đầy vẻ khinh miệt và giận dữ.

"Ta đã ngủ say here từ ngàn năm. Sự ngu ngốc của con người đã đánh thức ta. Máu và nỗi sợ của chúng đã nuôi dưỡng ta. Ngươi chỉ là một bữa ăn nhẹ!"

Tấm vải đen bỗng bung ra.

Thứ bên dưới không phải là một hình thù cố định.

Nó là một đám mây hỗn độn, xoáy tròn cuồng loạn của bóng tối, với vô số khuôn mặt thống khổ lồi ra rồi lại bị hút vào trong, của những linh hồn đã bị nó nuốt chửng và đồng hóa qua bao thế kỷ.

Ở trung tâm của nó, một con mắt khổng lồ, màu tím đỏ, mở ra và nhìn chằm chằm vào tôi, vào viên đá trong tay tôi.

Ánh nhìn đó khiến chân tay tôi tê dại, ý chí suy sụp.

Nó muốn tôi đầu hàng, muốn tôi buông viên đá xuống.

Tôi cắn chặt môi, mùi m.á.u tanh nồng trong miệng giúp tôi tỉnh táo phần nào.

Tôi giơ cao tấm thẻ bài ngọc đen.

Nó cũng đang nóng rực, rung lên, như đang đáp trả lại thực thể kia.

Những ký tự trên thẻ bài phát sáng, chiếu ra những tia sáng màu tím nhạt, giao thoa với ánh sáng xanh của viên đá, tạo thành một màng lưới bảo vệ mong manh quanh tôi.

Những bàn tay khí âm chạm vào màng lưới, bốc khói và rút lại với tiếng xèo xèo.

"Ngươi không thuộc về nơi này," tôi nói, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững.

"Ngươi là kẻ xâm lược. Là ký sinh trùng. Là thứ cần bị xóa bỏ!

"Xóa bỏ?" Tiếng cười the thé vang lên, chói tai hơn cả tiếng chuông đồng.

"Ta là một phần của nơi này rồi! Ta là nỗi sợ của chúng, là lời nguyền của chúng, là sự trừng phạt cho sự phản bội và tham lam của chúng! Ngươi định dùng thứ ánh sáng non nớt đó để chống lại cả một ngôi làng, cả một lịch sử đen tối sao?"

Đột nhiên, từ con mắt khổng lồ đó, một tia sáng tím đen b.ắ.n ra, thẳng vào n.g.ự.c tôi.

Tấm thẻ bài ngọc nóng lên như muốn cháy.

Tôi cảm thấy một cú đ.ấ.m vô hình thổi bay tôi về phía sau, đập lưng vào cánh cửa đá. Màng lưới bảo vệ vỡ tan.

Máu ứa ra từ khóe miệng tôi.

Viên đá hình giọt nước trong tay tôi vụt tắt, ánh sáng xanh biến mất, chỉ còn lại một viên đá lạnh lẽo.

Thực thể cười nhạo.

"Thấy chưa? Sức mạnh của ngươi chỉ đến thế thôi. Ngươi không phải là kẻ kế thừa xứng đáng. Chỉ là một con giun đất dám thách thức bầu trời!"

Tôi lê mình đứng dậy, đầu óc quay cuồng.

Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi.

Tôi đã đánh giá thấp nó.

Thứ này không chỉ là một linh hồn mạnh, nó là một thực thể ác tính được nuôi dưỡng bởi hàng thế kỷ đau khổ và sợ hãi.

Nhưng đúng lúc đó, những ký ức ùa về.

Không phải từ tấm thẻ bài, mà từ sâu thẳm trái tim tôi.

Hình ảnh người bà tôi, với đôi mắt hiền từ nhưng đầy quyết tâm.

Bà đã trao lại cho tôi chiếc hộp này.

Bà tin tưởng tôi.

Hình ảnh cô gái "Khói Sương Cô Đơn" được giải thoát, đứa bé trong "Mẹ Của Bé Bông" được yên giấc.

Thậm chí là sự hy sinh của bóng người áo tơi vừa rồi.

Họ đều trông chờ vào tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-menh-chu-ba/chuong-9-linh-hon-cua-phong-an.html.]

Họ cần tôi chấm dứt điều này.

Tôi không chỉ chiến đấu cho bản thân mình.

Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên hatdaukhaai.com_vui lòng không re-up ra ngoài.

Tôi nhắm mắt lại, không nhìn vào con mắt đáng sợ kia nữa.

Tôi hướng vào trong, cảm nhận sự kết nối giữa tấm thẻ bài, viên đá, và chính linh hồn mình.

"Thiên Mệnh Chủ Bạ..." tôi thì thầm.

"Không phải để ghi chép số phận... mà đểtiêu diệt nó."

Tôi đặt viên đá hình giọt nước lên trên tấm thẻ bài ngọc.

Một điều kỳ diệu xảy ra.

Hai thứ không chạm vào nhau, nhưng chúng cùng rung lên một tần số.

Ánh sáng xanh và ánh sáng tím hòa quyện vào nhau, không còn đối nghịch, mà bổ sung cho nhau.

Một luồng năng lượng mới, nguyên thủy và thuần khiết hơn, tỏa ra từ chúng.

Tôi mở mắt ra.

Con mắt khổng lồ kia có vẻ... do dự.

Nó nhận ra thứ gì đó.

"Ngươi... ngươi không chỉ là kẻ kế thừa... ngươi là...?"

Tôi không trả lời.

Tôi bước về phía trước, mỗi bước chân nặng trịch nhưng vững chãi.

Những bàn tay khí âm vươn ra nhưng không dám chạm vào tôi nữa, chúng co rúm lại trước thứ ánh sáng mới này.

"Ta đến đây không phải để hủy diệt ngươi," tôi nói, giọng nói bỗng trở nên trầm tĩnh lạ thường.

"Mà để trả ngươi về đúng nơi của ngươi. Về với sự yên nghỉ. Về với cõi hư vô mà ngươi nên thuộc về."

Tôi giơ cao tấm thẻ bài và viên đá, hướng thẳng về phía con mắt.

Ánh sáng từ chúng hội tụ thành một chùm tia sáng rực rỡ, xuyên thủng màn khí tím đen, xuyên thủng con mắt đầy thù hận.

"KHÔNGGGGGG!"

Một tiếng gào thét cuối cùng, đầy phẫn nộ và không tin, vang lên.

Cả ngôi miếu rung chuyển dữ dội.

Những linh hồn bị mắc kẹt trong đám mây đen kia bắt đầu thoát ra, những khuôn mặt thống khổ dần trở nên thanh thản, hóa thành những đốm sáng nhỏ, bay vòng quanh tôi như để cảm tạ trước khi tan biến vào không trung.

Đám mây đen co rúm lại, thu nhỏ dần.

Con mắt khổng lồ vỡ tan thành vô số mảnh tím đen, rồi cũng biến mất.

Chỉ còn lại một viên đá nhỏ, đen xì, rơi xuống bệ đá, nứt làm đôi rồi vỡ vụn thành tro bụi.

Sự im lặng trở lại.

Ánh sáng trong miếu biến mất.

Chỉ còn ánh trăng từ bên ngoài lọt qua khe cửa, chiếu xuống nền đá lạnh.

Tôi mệt nhoài, ngã quỵ xuống, tay vẫn nắm chặt tấm thẻ bài và viên đá.

Chúng đã trở lại bình thường, chỉ còn hơi ấm nhẹ.

Từ phía xa xa, tiếng chuông đồng vang lên một hồi cuối cùng.

Nhưng lần này, nó trong trẻo, êm dịu, như một lời tạm biệt.

Rồi tất cả chìm vào im lặng thực sự.

Lời nguyền của Thôn Trấn Linh, cuối cùng đã được giải.

Tôi nhìn vào máy quay vẫn đang ghi hình, gượng mỉm cười.

"Đã xong rồi..." tôi thều thào.

"Tất cả đã kết thúc."

Rồi tôi ngã vật xuống, kiệt sức, chìm vào bóng tối của sự vô thức, với hi vọng rằng lần này, giấc ngủ sẽ không có những cơn ác mộng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Mệnh Chủ Bạ
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...