Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Mệnh Chủ Bạ

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm đó, tôi trằn trọc không yên.

Hình ảnh về Thôn Trấn Linh và tiếng gào thét của "Người Trong Cuộc" cứ ám ảnh lấy tôi.

Chiếc la bàn đồng để trên bàn thỉnh thoảng lại rung lên bần bật, kim chỉ loạn xạ về hướng Tây Bắc - nơi tôi biết Thôn Trấn Linh tọa lạc.

Tấm thẻ bài ngọc đen thì lạnh buốt, như một cục nước đá chẳng bao giờ tan.

Sáng hôm sau, tôi vừa mở mắt đã thấy điện thoại nháy đèn liên hồi.

Hàng chục tin nhắn ẩn danh, toàn là những dòng chữ giật giật, đứt quãng:

Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên hatdaukhaai.com_vui lòng không re-up ra ngoài.

"Nó theo tôi..."

"Tiếng chuông... khắp nơi..."

"Cứu..."

Rồi một tin nhắn cuối cùng, gửi lúc 3 giờ sáng:

"Tôi sẽ trả lại. Nếu tôi không sống sót, hãy nói với gia đình tôi... tôi xin lỗi."

Tôi thở dài.

Anh ta đã lựa chọn.

Nhưng liệu đã quá muộn?

Tối nay, tôi bật livestream sớm hơn thường lệ.

Số người xem ùa vào chóng mặt, gấp mười lần mọi khi.

Tất cả đều hồi hộp chờ đợi tin tức về "Người Trong Cuộc".

Tôi không nói gì, chỉ im lặng ngồi đó, đầu ngón tay khẽ lướt trên bề mặt lạnh giá của tấm thẻ bài.

Tôi đang cố gắng cảm nhận, dò tìm một tia tín hiệu nào đó từ "Người Trong Cuộc".

Đột nhiên, chiếc la bàn trên tay rung lên dữ dội, kim quay cuồng rồi đột ngột dừng lại, chỉ thẳng vào camera.

Một luồng khí âm lạnh lẽo, ẩm ướt và đầy vẻ tuyệt vọng ùa về từ phía màn hình.

Tôi nhắm mắt.

Một con đường mòn hoang vắng, xung quanh là rừng cây âm u.

"Người Trong Cuộc" co ro trong chiếc áo khoác, tay ôm khư khư một gói vải, bước đi loạng choạng.

Tiếng chuông đồng khô khốc cứ vang lên từ trong gói vải, mỗi lúc một to, một gấp.

Bóng tối như thứ chất lỏng đặc quánh, bủa vây lấy anh.

Những tiếng thì thào, cười khúc khích vang lên từ trong lòng đất, từ những tán cây. "Trả lại... trả lại... nhưng đã muộn rồi... kẻ trộm phải chết..."

Anh ta hốt hoảng chạy.

Gói vải rơi xuống, chiếc chuông đồng xanh rỉ lăn ra, phát ra âm thanh chói tai.

Bóng tối cuộn trào, hình thành một bàn tay khổng lồ, vồ lấy anh.

Một tiếng thét đứt quãng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-menh-chu-ba/chuong-4-tieng-chuong-dong-vong-ve.html.]

Tôi mở mắt ra, mặt tái nhợt.

"Anh ấy đã không còn nữa."

Dòng bình luận im lặng một giây, rồi bùng nổ.

"Chết rồi ư?"

"Thật sao?!"

"Là do cô! Cô đã bảo anh ta quay lại!"

Tôi lắc đầu, giọng đều đều: "Tôi chỉ cho anh ta con đường duy nhất để chuộc tội. Anh ta đã chọn sai từ năm đó. Cái c.h.ế.t là kết cục không thể tránh khỏi. Nhưng linh hồn anh ta và những người bạn xấu số kia, giờ đây đã mãi mãi bị mắc kẹt, trở thành một phần của lời nguyền ở Thôn Trấn Linh.

Tôi ngừng lại, cảm nhận rõ sự bất an đang lan tỏa.

"Và lời nguyền đó... đã được đánh thức. Nó sẽ không dừng lại."

Đúng lúc đó, điện thoại của tôi đổ chuông.

Một số lạ.

Tôi bật loa ngoài.

Một giọng nói già nua, run rẩy vang lên:

"Là... là cô chủ của 'Thiên Mệnh Chủ Bạ' phải không? Xin hãy giúp làng tôi... Thôn Trấn Linh... những chuyện xưa... nó đang trỗi dậy. Những cái bóng... chúng đang đi ra..."

Tôi khẽ hỏi: "Ông là ai?"

"Tôi là trưởng thôn... đời cuối cùng của Thôn Trấn Linh. Chúng tôi đã cố gắng phong tỏa, cô lập nó... nhưng chiếc chuông đã bị đánh cắp và giờ được trả về... nó không còn nguyên vẹn. Phong ấn đã suy yếu... Xin cô..."

Tiếng nói bỗng đột ngột biến thành một tiếng thét kinh hoàng, cùng với đó là tiếng chuông đồng vang lên dồn dập, điên cuồng. Rồi tất cả chìm vào tĩnh lặng.

Cuộc gọi kết thúc.

Livestream của tôi im phăng phắc.

Sự thật kinh hoàng và không thể chối cãi đã hiện ra trước mắt tất cả.

Tôi nhìn thẳng vào camera, trong mắt không một chút run sợ, chỉ có sự quyết tâm lạnh lùng.

"Mọi người thấy đấy. Đây không còn là chuyện của riêng ai nữa. Lời nguyền của Thôn Trấn Linh đang lan rộng. Và nó cần phải được giải quyết tận gốc."

Tôi hít một hơi thật sâu.

"Tối mai, tôi sẽ không livestream tại đây." Tôi tuyên bố.

"Tôi sẽ đích thân đến Thôn Trấn Linh. Tôi sẽ livestream trực tiếp từ đó, để mọi người cùng chứng kiến sự thật, và cùng chấm dứt lời nguyền này."

Dòng bình luận bùng nổ với đủ thứ cảm xúc: lo sợ, hoài nghi, cổ vũ, cảnh báo.

Tôi mỉm cười nhạt, một nụ cười không chút hân hoan.

"Đừng lo. Tôi là người giữ 'Thiên Mệnh Chủ Bạ'. Tôi biết mình phải làm gì."

Tắt livestream, tôi đứng dậy, đi đến chiếc hộp gỗ cũ kỹ.

Tôi mở nó ra, không chỉ lấy la bàn và thẻ bài, mà còn lấy ra một chiếc đèn lồng cổ bằng đồng đã xanh xám, và một chuỗi hạt màu đen bóng loáng, tỏa ra khí tức cổ xưa.

Hành trình đến Thôn Trấn Linh, sẽ là chuyến đi nguy hiểm nhất trong đời tôi. Nhưng đó là trách nhiệm, và cũng là mệnh của tôi.

Tối mai, từ ngôi làng ma ám ấy, tôi sẽ kết nối với cả thế giới.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Mệnh Chủ Bạ
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...