Màn sương trắng đặc quánh như sữa, nuốt chửng mọi âm thanh và hình ảnh.
Bóng người áo tơi, đội nón lá đứng im lìm trong làn sương mờ, cách tôi chừng vài chục mét.
Không một cử động, không một tín hiệu sống, giống như một bức tượng được dựng lên từ ngàn xưa.
Tôi tắt máy quay, nhưng cảm giác bị nhìn chằm chằm không hề biến mất.
Trái lại, nó càng lúc càng rõ rệt, như có hàng ngàn con kiến bò dọc sống lưng.
Tôi không dám rời mắt khỏi bóng người đó, tay siết chặt tấm thẻ bài ngọc đang tỏa ra hơi ấm nhè nhẹ, một sự an ủi mong manh trong không gian c.h.ế.t chóc này.
Chiếc la bàn trên tay tôi đã ngừng quay cuồng.
Kim của nó giờ đây chỉ run rẩy một chỗ, hướng thẳng về phía bóng người kia.
Một điều kỳ lạ: thứ âm khí tỏa ra từ bóng người đó không hoàn toàn là tà ác.
Nó là một sự pha trộn phức tạp của nỗi buồn sâu thẳm, sự cô đơn tột cùng, và một chút gì đó... như là sự cảnh báo.
"Ông là ai?" Tôi cất tiếng hỏi, giọng nói của tôi khàn đặc, vang lên rồi chìm nghỉm vào màn sương, không một tiếng vọng.
Bóng người không trả lời.
Chỉ đứng đó, im lặng.
Tôi chậm rãi bước một bước về phía trước.
Bóng người vẫn không nhúc nhích.
Hai bước.
Ba bước.
Khoảng cách giữa chúng tôi dần được rút ngắn.
Ánh trăng mờ ảo xuyên qua màn sương, hé lộ một vài chi tiết.
Áo tơi làm bằng lá cây khô đã rách tả tơi, nón lá cũng sờn rách.
Dưới vành nón là một khuôn mặt – hay đúng hơn là một cái bóng mờ của khuôn mặt.
Tôi không thể nhìn rõ đặc điểm, chỉ thấy đó là một gương mặt già nua, khắc khổ, với đôi mắt sâu hoắm, tối om như hai hố đen.
Mười bước.
Tôi đã đứng cách người đó chỉ khoảng năm mét.
Bỗng, bóng người khẽ nhúc nhích.
Một bàn tay khô quắt, nhăn nheo như vỏ cây lão hóa từ dưới áo tơi giơ lên, chỉ thẳng về phía sau lưng tôi – hướng về căn nhà hoang tôi vừa rời đi.
Rồi, một giọng nói khô khốc, rè rè, như tiếng gió xuyên qua khe lá khô vang lên, không từ miệng người đó, mà từ khắp nơi trong không gian:
"Không... phải... chỗ... đó... Chạy... đi..."
Tôi giật mình, quay đầu nhìn lại căn nhà hoang.
Không có gì khác thường.
Nhưng khi quay lại, bóng người áo tơi đã biến mất.
Chỉ còn lại màn sương trắng đục và cảm giác lạnh giá còn vương trên da.
Tim tôi đập loạn xạ.
Lời cảnh báo đó là gì?
Căn nhà hoang có gì?
Hay đó là một mồi nhử khác?
Nhưng bản năng mách bảo tôi nên tin vào cảm giác vừa rồi.
Thứ khí tức từ bóng người đó, dù đáng sợ, nhưng không có ý hại tôi.
Trái lại, nó có vẻ như đang cố gắng bảo vệ tôi khỏi một thứ gì đó nguy hiểm hơn.
Tôi không dám quay lại căn nhà đó.
Nhìn chiếc la bàn, kim giờ đây lại tiếp tục quay vòng vòng, mất phương hướng hoàn toàn.
Ngôi miếu cổ – trung tâm của lời nguyền – vẫn là mục tiêu cuối cùng, nhưng làm sao để tìm được nó trong mê cung này?
Tôi quyết định đi theo hướng bóng người áo tơi vừa chỉ tay.
Đó là một con đường nhỏ hẹp, hai bên là những bức tường đá rêu phong đổ nát.
Tiếng bước chân của tôi vang lên lẻ loi, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.
Bỗng, tấm thẻ bài ngọc trên n.g.ự.c tôi nóng lên bất thường, gần như thiêu đốt.
Một luồng ký ức ập đến, nhanh và dữ dội:
Một đứa trẻ, chừng bảy tám tuổi, mặt mày lem luốc, đang chạy như ma đuổi trong một con hẻm tối. Nó khóc thét, gọi mẹ. Phía sau nó, bóng tối cuồn cuộn đuổi theo, hình thành những bàn tay gầy guộc, đen nhánh. Đứa trẻ vấp ngã trước cửa một căn nhà – chính là căn nhà hoang tôi vừa vào. Cánh cửa mở ra, không phải là sự cứu rỗi, mà là một bóng đen cao lêu nghêu với đôi mắt trắng dã nuốt chửng lấy nó. Tiếng cười the thé vang lên...
Tôi dừng bước, toát mồ hôi lạnh.
Đứa trẻ đó!
Linh hồn nó đã bị bắt giữ và biến thành công cụ trong căn nhà ấy.
Và bóng người áo tơi... đang cảnh báo tôi đừng mắc bẫy?
Tôi tiếp tục bước đi, lòng đầy cảm giác bất an.
Con đường dường như vô tận, xuyên qua những khu vườn hoang tàn, những ngôi nhà không còn mái.
Ánh trăng đôi lúc bị mây đen che khuất, khiến bóng tối càng thêm dày đặc.
Đột nhiên, từ phía trước, một thứ ánh sáng lờ mờ lọt qua khe cửa của một ngôi nhà còn tương đối nguyên vẹn.
Không phải ánh sáng đèn, mà là ánh lửa bập bùng của một ngọn nến hoặc đèn dầu.
Có ai đó ở trong đó?
Một người sống?
Hay... một thứ gì khác?
Tôi tiến lại gần một cách thận trọng.
Cánh cửa gỗ khẽ hé mở. Tôi nhìn qua khe hở.
Bên trong, một người đàn ông lớn tuổi, mặc bộ quần áo nâu cũ kỹ, đang ngồi trước một chiếc bàn gỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-menh-chu-ba/chuong-7-bong-nguoi-ao-toi.html.]
Ông ta cúi gầm mặt, tay run run viết thứ gì đó trên một tờ giấy vàng ố.
Bên cạnh là một ngọn đèn dầu leo lét, ánh sáng yếu ớt chiếu lên khuôn mặt già nua, đầy nếp nhăn và vẻ lo âu của ông.
Ông ta trông có vẻ... bình thường.
Quá bình thường so với khung cảnh ma quái này.
Tôi đẩy nhẹ cánh cửa.
Tiếng "cót két" khiến người đàn ông giật mình, ngẩng lên.
Đôi mắt ông ta đỏ ngầu, đầy vẻ mệt mỏi và sợ hãi.
"Ai... ai vậy?" Giọng ông ta run rẩy.
"Tôi là người qua đường," tôi nói, vẫn đứng ngoài ngưỡng cửa, tay giấu trong túi nắm chặt tấm thẻ bài.
"Tôi bị lạc."
Người đàn ông nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt dò xét, rồi bỗng thở dài.
"Vào đi, vào đi cho khuất gió. Bên ngoài không an toàn đâu."
Tôi do dự một giây, nhưng rồi bước vào.
Căn phòng nhỏ ấm áp hơn hẳn bên ngoài, mùi khói đèn dầu và mùi gỗ ẩm.
Tôi liếc nhìn xung quanh.
Đồ đạc đơn sơ, một chiếc giường nhỏ, vài cuốn sách cũ trên giá.
Có vẻ như ông ta đã sống ở đây một thời gian.
"Ông là người của thôn?" Tôi hỏi.
Người đàn ông gật đầu, mặt ủ rũ. "Tôi là Lão Hạc. Một trong số ít những người còn ở lại. Không dám đi. Cũng không thể đi."
Ông ta chỉ vào tờ giấy trên bàn. "Tôi đang cố ghi lại... tất cả. Trước khi quá muộn."
"Ghi lại điều gì?"
"Lời nguyền. Sự thật về Thôn Trấn Linh. Và về... vị thần của nó." Giọng ông ta trầm xuống, đầy vẻ kinh hãi.
"Nó đang thức dậy. Mạnh hơn bao giờ hết. Chiếc chuông đồng đã trở về, nhưng không còn nguyên vẹn. Sự phản bội của những kẻ trộm năm xưa đã làm vỡ một mảnh phong ấn."
Tôi chợt nhớ đến cuộc gọi của vị trưởng thôn. "Ông có phải là..."
"Không, tôi không phải trưởng thôn." Lão Hạc lắc đầu, đôi mắt đảo loạn.
"Trưởng thôn... ông ấy đã... rồi. Sau cuộc gọi cho cô. Nó đã tìm thấy ông ấy."
Tim tôi thắt lại.
"Vậy ông là ai? Tại sao ông lại ở đây? Và tại sao ông biết tôi?"
Lão Hạc nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
"Tôi là người giữ sử làng. Gia tộc tôi đã sống ở đây hàng trăm năm, ghi chép lại mọi chuyện. Tôi biết cô vì... họ đã báo trước về sự xuất hiện của cô. Người kế thừa 'Thiên Mệnh Chủ Bạ'. Người duy nhất có thể... hoặc không thể... chấm dứt lời nguyền này."
Ông ta dừng lại, lắng nghe tiếng động bên ngoài.
Gió vẫn rít, nhưng dường như có thêm một âm thanh khác, xa xa.
Tiếng chuông đồng.
Lần này không trầm đục, mà the thé, như tiếng cười.
"Nó đang đến gần," lão Hạc thì thào, mặt tái mét.
"Cô phải đi thôi. Đến ngôi miếu. Ở đó có câu trả lời mà cô tìm kiếm. Nhưng phải nhanh lên. Trước khi trăng lên đến đỉnh đầu."
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên hatdaukhaai.com_vui lòng không re-up ra ngoài.
"Ông không đi cùng?" Tôi hỏi.
"Tôi..." Lão Hạc lắc đầu, đầy đau khổ.
"Tôi đã bị trói buộc ở đây rồi. Linh hồn tôi... không thể rời xa ngôi nhà này. Nhưng hãy cầm lấy này."
Ông ta đưa cho tôi tờ giấy ông đang viết dở.
Trên đó là một bản vẽ thô sơ về ngôi miếu, với những ký hiệu kỳ lạ và một ghi chú ở trung tâm: 'Chỗ trống cho viên đá'
"Viên đá?" Tôi hỏi.
"Linh hồn của phong ấn," lão Hạc nói vội.
"Một mảnh ngọc nhỏ, hình giọt nước. Nó đã bị mất tích cùng chiếc chuông đồng năm đó. Không có nó, chiếc chuông chỉ là một vật dẫn lối cho tà ác. Cô phải tìm thấy nó! Nó là chìa khóa!"
Đúng lúc đó, một tiếng động mạnh khủng khiếp vang lên từ phía ngoài cửa.
Cánh cửa gỗ rung chuyển như sắp vỡ tan.
"Đi đi!" Lão Hạc hét lên, đẩy tôi về phía cửa sau.
"Nó đến rồi! Nhớ lấy lời tôi! Tìm viên đá!"
Tôi không kịp do dự, lao ra khỏi cửa sau.
Vừa ra khỏi nhà, tôi nghe thấy tiếng gỗ vỡ tan và một tiếng thét đầy đau đớn của lão Hạc phía sau.
Tiếng thét nhanh chóng bị dập tắt, thay vào đó là tiếng cười the thé quen thuộc.
Tôi chạy.
Chạy như ma đuổi trong màn sương, trái tim đập thình thịch.
Tờ giấy trong tay tôi như một thứ gì đó nóng bỏng.
Viên đá.
Mảnh ngọc hình giọt nước.
Đó là thứ còn thiếu.
Và ngôi miếu cổ - nơi tất cả bắt đầu và cũng sẽ kết thúc - đang chờ tôi ở phía trước.
Trong làn sương mù, tiếng chuông đồng lại vang lên, lần này rất gần, như ngay sau lưng tôi.
Và cùng với nó, là tiếng bước chân lê thê của vô số sinh linh, đang dần bao vây lấy tôi.
Tối nay, trăng sẽ lên đến đỉnh đầu.
Và tôi phải đến được ngôi miếu trước khi điều đó xảy ra.
--------------------------------------------------