Tín hiệu livestream chập chờn, hình ảnh tôi lúc ẩn lúc hiện trong màn sương dày đặc.
Tiếng thở của tôi nghe rõ mồn một, pha lẫn âm thanh gió rít qua những khe tường đổ nát.
"Tín hiệu rất yếu," tôi thì thầm, cố gắng giữ máy quay ổn định.
"Tôi cần tìm một điểm trú chân tạm thời để ổn định lại bùa chú và thiết bị."
Những đôi mắt trắng dã trong bóng tối dường như đã biến mất, nhưng cảm giác bị theo dõi thì vẫn còn nguyên, nặng nề như đá đè trên vai.
Chiếc la bàn trên tay tôi không ngừng rung lắc, kim chỉ loạn xạ, hoàn toàn mất phương hướng.
Thứ khí trường ở đây đã xáo trộn mọi thứ.
Tôi đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mục của một căn nhà hoang gần đó.
Tiếng kêu cót két của nó vang lên chói tai trong không gian tĩnh mịch, như xé toạc màn đêm.
Bên trong là một căn phòng nhỏ, đồ đạc ngổn ngang, phủ đầy bụi và mạng nhện.
Mùi ẩm mốc, mùi gỗ mục nát và một thứ mùi kỳ lạ, hơi ngọt ngào nhưng lại gây buồn nôn, xộc thẳng vào mũi.
Tôi nhanh chóng đặt máy quay lên một chiếc bàn gỗ xiêu vẹo, lấy ra một bó hương vòng và mấy tờ bùa màu vàng từ balo.
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên hatdaukhaai.com_vui lòng không re-up ra ngoài.
"Tôi cần thiết lập một vòng bảo vệ tạm thời," tôi giải thích cho khán giả, tay không ngừng bận rộn.
"Khí âm ở đây quá nặng, nếu không có bùa chú, những thứ ngoài kia sẽ dễ dàng xâm nhập."
Tôi cắm những cây hương vòng xuống nền đất, tạo thành một vòng tròn không hoàn hảo xung quanh mình.
Rồi tôi dán những tờ bùa lên cửa ra vào và cửa sổ.
Mỗi lần một tờ bùa được dán lên, giấy lại cong vênh đi như có gió lùa, và những ký tự màu đỏ trên đó dường như rực lên một cách yếu ớt.
Vừa làm, tôi vừa cảm nhận rõ ràng sự chống đối từ môi trường xung quanh.
Như thể ngôi nhà này không muốn bị "thanh tẩy".
Đột nhiên, từ góc phòng tối nhất, một tiếng động khẽ vang lên.
Lạch cạch... Lạch cạch...
Nghe như tiếng một hạt cườm, hoặc viên bi, đang lăn trên nền gỗ.
Tôi và máy quay cùng xoay về hướng đó.
Ánh sáng từ đèn flash của máy quay chỉ chiếu được một khoảng ngắn, để lộ ra một con búp bê vải cũ kỹ, quần áo rách tả tơi, nằm chỏng chơ trên nền nhà.
Gương mặt búp bê được thêu vụng về, đôi mắt chỉ là hai hạt cúc đen, nhưng lại mang một vẻ gì đó vô cùng kỳ quái.
Và kế bên nó, một viên bi thủy tinh màu xanh đang lăn lẻ loi.
Lạch cạch...
Viên bi lại lăn một nhịp.
Tôi im lặng, cố gắng lắng nghe.
Nhưng không chỉ có tiếng viên bi.
Còn có một thứ âm thanh khác, rất nhỏ, rất yếu.
...Khóc...
Đúng hơn là tiếng nức nở, tiếng thút thít của một đứa trẻ.
Tiếng khóc đó không đến từ một hướng cố định, mà như vang lên từ khắp căn phòng, từ trong những bức tường mục nát, từ dưới nền nhà lạnh lẽo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-menh-chu-ba/chuong-6-trong-can-nha-hoang-dau-tien.html.]
Dòng bình luận trên livestream cuồng loạn.
"Có đứa bé ở đó sao?"
"Nghe thấy rồi! Thật kinh khủng!"
"Chủ phòng cẩn thận!"
Tôi từ từ đứng dậy, tay cầm chặt tấm thẻ bài ngọc.
Nó đang nóng lên, nhưng không phải là thứ nhiệt độ ấm áp bình thường, mà là thứ nóng rát như cảnh báo nguy hiểm cực độ.
"Đây không phải là linh hồn của một đứa trẻ," tôi thì thầm, mắt không rời khỏi góc phòng tối.
"Đây là 'Ảo Ảnh'. Một thứ được tạo ra để nhử và làm suy yếu ý chí của kẻ xâm nhập. Đừng nghe theo nó."
Nhưng tiếng khóc ngày càng to, ngày càng thảm thiết.
"Mẹ ơi... con sợ... đưa con về nhà..."
Rồi bỗng nhiên, con búp bê vải kia bật ngồi dậy.
Hai hạt cúc đen của nó như dán chặt vào ống kính máy quay.
Cánh cửa vừa đẩy vào bỗng sập mạnh lại với một tiếng "đùng" chói tai.
Những tờ bùa trên cửa rung lên dữ dội, một tờ bong ra nửa mặt.
Căn phòng tối om, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ màn hình máy quay và những ngọn hương vòng đang cháy dở.
Khói hương xoáy thành những hình thù kỳ quái, như những bàn tay đang vươn ra.
Tiếng khóc trẻ con bỗng biến thành tiếng cười khúc khích, the thé, đầy vẻ tà ác.
"Chơi với em đi... Ở lại đây với em đi..."
Tôi hít một hơi thật sâu, không phải vì sợ hãi, mà để tập trung.
Tay phải tôi rút nhanh một cây trâm bằng bạc từ trong tóc xuống, khẽ chích vào đầu ngón tay cái.
Một giọt m.á.u đỏ tươi nhỏ xuống tấm thẻ bài ngọc đen.
Tấm thẻ như được kích hoạt, bừng sáng lên một ánh hào quang màu tím nhạt, tỏa ra xung quanh một luồng chấn động vô hình.
Ánh sáng tím lướt qua, tiếng cười the thé đột ngột tắt lịm.
Con búp bê ngã vật xuống đất, bất động. Viên bi thủy tinh cũng ngừng lăn.
Căn phòng trở lại im lặng, chỉ còn tiếng gió rít bên ngoài và tiếng thở dồn dập của tôi.
Tín hiệu livestream cũng đột nhiên ổn định trở lại.
"Tôi ổn," tôi nói, giọng hơi run nhưng vững vàng.
"Nhưng chúng ta không thể ở đây lâu. Thứ vừa rồi chỉ là 'thử mùi' của nó. Nó đang dò xét tôi."
Tôi thu dọn đồ đạc nhanh chóng.
Trước khi rời đi, tôi nhìn thoáng qua con búp bê.
Một ý nghĩ lóe lên: đứa trẻ này, có lẽ đã thực sự c.h.ế.t ở đây, và linh hồn non nớt của nó đã bị thứ trong làng bắt giữ, biến thành công cụ.
"Tối mai," tôi nói với khán giả, mở cánh cửa căn nhà hoang bước ra ngoài, "chúng ta sẽ không chạy trốn nữa. Chúng ta sẽ đi tìm trung tâm của tất cả - ngôi miếu cổ."
Màn sương bên ngoài dường như còn dày đặc hơn.
Và trong làn sương đó, xa xa, tôi như thấy thấp thoáng một bóng người mặc áo tơi, đầu đội nón lá, đứng im như một bức tượng, hướng về phía tôi.
Buổi livestream kết thúc trong hình ảnh đó.
--------------------------------------------------