Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Mệnh Chủ Bạ

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tối hôm sau, chưa đến giờ livestream, kênh "Điện Tử Vong Thần" của tôi đã chật kín người chờ đợi.

Rõ ràng lời hứa của tôi về Thôn Trấn Linh đã chạm vào một dây thần kinh nhạy cảm trong cộng đồng mạng.

Tôi bật camera, khuôn mặt lạnh lùng hơn mọi khi.

Chiếc la bàn đồng trên tay run rung liên tục, như thể đang cố cảnh báo điều gì.

Tấm thẻ bài ngọc đen cũng toát ra hơi lạnh buốt giá.

"Chào mọi người." Giọng tôi khô khốc.

"Tối nay, chúng ta sẽ nói về Thôn Trấn Linh."

Dòng bình luận trôi cuồn cuộn, đa số là hồi ức kinh hãi và những câu chuyện lan truyền về ngôi làng ma ám đó.

"Người Trong Cuộc" lập tức xuất hiện, gửi tặng một món quà lớn và viết:

"Chủ phòng, xin hãy nói. Năm đó, đoàn du khách 5 người của chúng tôi vào Thôn Trấn Linh chụp ảnh, chỉ có một mình tôi sống sót trở ra. Những người còn lại... họ ở đâu? Linh hồn họ có còn bị mắc kẹt trong đó không?"

Tôi nhìn chằm chằm vào nickname đó, đôi mắt như xuyên thấu màn hình.

"Anh đã giấu điều gì đó. Sự mất tích của họ không đơn giản chỉ là lạc đường hay gặp nạn, phải không?"

"Người Trong Cuộc" im lặng hồi lâu.

Rồi anh ta gõ: "Tôi... tôi không dám nói. Nó sẽ tìm đến tôi. Nó sẽ không tha cho kẻ phản bội."

"Nó?" Tôi hỏi khẽ.

"Vị thần của làng."

"Người Trong Cuộc" viết, dường như mỗi chữ đều thấm đẫm nỗi sợ hãi.

"Chúng tôi đã xúc phạm vị thần. Chúng tôi đã lấy đi thứ không thuộc về mình."

Tôi nhắm mắt lại, các ngón tay siết chặt tấm thẻ bài.

Một luồng ký ức lạnh giá và đau đớn ùa về, mạnh mẽ đến mức gần như nhấn chìm ý thức của tôi.

Một ngôi làng hoang vắng, nhà cửa đổ nát.

Những bức tượng đá kỳ dị với khuôn mặt biến dạng.

Một ngôi miếu nhỏ âm u, bên trong thờ một vật thể không rõ hình thù, được phủ bằng tấm vải đen nhuốm máu.

Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên hatdaukhaai.com_vui lòng không re-up ra ngoài.

Năm người trẻ tuổi, vừa sợ hãi vừa phấn khích.

Một cô gái, tay cầm chiếc chuông đồng xanh rỉ từ trong miếu, reo lên: "Nhìn này, đồ cổ đấy!"

"Người Trong Cuộc" - hồi đó còn là một chàng trai, hét lên: "Đừng động vào! Bỏ xuống!"

Nhưng đã muộn.

Bóng tối từ trong miếu cuồn cuộn tỏa ra, nuốt chửng mọi thứ.

Tiếng cười khàn khàn, the thé vang lên.

Những tiếng thét hãi hùng.

Một người bỗng dưng tự lao đầu vào tường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-menh-chu-ba/chuong-3-loi-nguyen-thon-tran-linh.html.]

Một người khác bị những cành cây khô như bàn tay quỷ siết chặt cổ.

"Người Trong Cuộc" bỏ chạy, trong tai văng vẳng lời nguyền: "Kẻ trộm sẽ trả giá... Máu phải đổ bằng máu..."

Tôi mở mắt ra, hơi thở gấp gáp.

Lần đầu tiên, tôi cảm thấy một nỗi sợ rợn người.

Thứ ở Thôn Trấn Linh không phải là một linh hồn đơn lẻ, mà là một thực thể cổ xưa, tà ác và đầy quyền năng.

"Anh đã lấy cắp chiếc chuông đồng."

Tôi nói, giọng lạnh như băng.

"Không, chính xác hơn, cô bạn gái của anh đã lấy nó. Và cô ấy là người đầu tiên phải trả giá."

"Người Trong Cuộc" không trả lời, nhưng tôi biết anh ta đang run rẩy trước màn hình.

"Bốn người còn lại đã chết. Linh hồn họ bị giam cầm trong đó, làm nô lệ cho 'vị thần' kia." Tôi nói tiếp.

"Và anh, kẻ sống sót, mang theo lời nguyền. Nó sẽ không buông tha cho anh đâu. Chiếc chuông đồng đó, anh còn giữ không?"

"Tôi... tôi có vứt nó đi! Nhưng nó cứ quay trở lại! Nó luôn xuất hiện trong nhà tôi!"

"Người Trong Cuộc" cuối cùng cũng lên tiếng, giống như một con thú bị thương gào rú.

"Tôi không thể thoát được! Nó đang đến gần! Cứ mỗi đêm, tôi lại nghe thấy tiếng chuông đó..."

"Đêm nay," tôi nói, giọng trầm và nặng nề, "nó sẽ đến tìm anh. Để chuộc tội, anh phải trả lại chiếc chuông cho đúng chỗ của nó."

"Nhưng tôi không dám quay lại đó! Tôi sẽ c.h.ế.t mất!"

"Anh còn sự lựa chọn nào khác sao? " Tôi hỏi.

"Hoặc là mang trả nó, hoặc là chờ lời nguyền nuốt chửng anh, rồi sau đó lan ra cả những người thân của anh. Máu phải đổ bằng máu, nhưng cũng có thể chấm dứt bằng sự chuộc lỗi."

Trong livestream, một tiếng chuông đồng khô khốc, lạnh lẽo vang lên từ phía "Người Trong Cuộc".

Anh ta gào thét: "Nó đến rồi! Cứu tôi với!"

Màn hình của anh ta tối om, chỉ còn nghe thấy tiếng thở hổn hển và tiếng bước chân nặng nề, lê thê như thể ai đó đang kéo lê thứ gì đó trên sàn.

Rồi tất cả im bặt.

Livestream của tôi chìm trong im lặng tử thần.

Không một bình luận nào.

Tôi thở dài, cảm thấy sự mệt mỏi thấu xương.

"Buổi livestream hôm nay kết thúc.

Hy vọng 'Người Trong Cuộc' có can đảm để làm điều đúng đắn."

Tắt máy, tôi ngồi thừ người ra trong căn phòng tối.

Tôi biết câu chuyện về Thôn Trấn Linh vẫn chưa kết thúc.

Chiếc chuông đồng kia, và "vị thần" kia, có lẽ sẽ còn ám ảnh tôi.

Và có lẽ, một ngày không xa, tôi sẽ phải tự mình đặt chân đến cái nơi bị nguyền rủa đó.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Mệnh Chủ Bạ
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...