Cố Triệu Ngang bảo ta chờ, nhưng lại không nói chờ bao lâu.
Từ đêm đó đến nay, chàng không hề lộ diện, chỉ ngày ngày cho người tùy tùng lén lút trèo tường đưa đồ đến.
Không phải là vật quý giá gì, đều là những thứ ta hay dùng.
Có vẻ như rất hợp ý ta.
"Thế tử đã sớm kê đơn rồi mang đến Vọng Xuyên lâu nghiên cứu chế biến, nói rằng cô nương nhất định sẽ thích món điểm tâm này."
Hôm nay, người tùy tùng ân cần dâng lên một đĩa Ngọc Tín Tô.
Ta liếc nhìn, thầm nuốt nước bọt.
Từ lâu đã biết Cố Triệu Ngang có trí nhớ tốt, nhưng không ngờ, chàng lại có thể nhớ đến cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất, khiến ta không thể tìm ra một lỗi sai nào.
Món Ngọc Tín Tô này, kiếp trước là món ăn vặt yêu thích nhất của ta.
Đây là thứ phải mười mấy năm sau mới có, vậy mà Cố Triệu Ngang lại cho người làm ra sớm như vậy.
Thà chịu khổ chứ không để cái miệng chịu khổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-lan-chau/10.html.]
Cứng rắn nhiều ngày, ta ngượng ngùng nhận lấy món quà đầu tiên này, cuối cùng không nhịn được hỏi:
"Sao không thấy Thế tử nhà ngươi?"
Mắt người tùy tùng sáng lên, lộ ra vẻ nhẹ nhõm.
"Cô nương cuối cùng cũng hỏi rồi, Thế tử nhà ta đã đi phương Nam rồi."
"Dẹp loạn thổ phỉ sao?"
Hắn lắc đầu, "Tiểu nhân không biết, Thế tử chỉ nói khi cô nương hỏi, hãy bảo cô nương yên tâm."
Lòng ta giật thót.
Nhẩm tính thời gian, rắc rối ở phía Nam còn chưa xảy ra.
Cố Triệu Ngang đi chuyến này, rốt cuộc đang toan tính điều gì?
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Nhớ lại vết thương trên vai chàng kiếp trước, tim ta đập loạn xạ, không sao yên lòng.
--------------------------------------------------