Biết tin Thế tử Cố phái người đến cầu thân.
Cả nhà trên dưới đều vui vẻ hòa thuận.
Trừ ta ra.
"Tại sao?"
Sau khi suy nghĩ mãi mà không hiểu, ta vẫn không kìm được mà hỏi.
Kiếp này ta mới chỉ gặp Cố Triệu Ngang hai lần.
Ngay cả một câu chuyện tử tế cũng chưa từng nói, rốt cuộc chàng ta nhìn trúng ta ở điểm gì?
Trong khách đường, Lão phu nhân của Hầu phủ đến cầu thân cười tủm tỉm, nắm lấy tay ta.
"Đứa ngốc này, đương nhiên là vì thấy con đoan trang hiền thục, thông minh lanh lợi."
Lão phu nhân nói, việc mời bà đến cầu thân là ý của chính Cố Triệu Ngang.
"Ta còn lo tiểu tử này lạnh lùng như băng, hôn sự sẽ kéo dài rất lâu."
"Không ngờ, nó lại là người âm thầm làm việc."
Ta không màng ánh mắt cảnh cáo của phụ mẫu, lại hỏi:
"Vậy Thế tử còn có lời nào khác không?"
"Có, có chứ!"
Người tùy tùng đi theo vội vàng bổ sung.
Ta nhận ra, đây chính là người thân cận đắc lực của Cố Triệu Ngang sau này.
Người này ăn nói rất lưu loát:
"Thế tử nói, trong buổi tiệc hoa hôm đó thấy cô nương cứu người mà không chút hoảng loạn, là một người điềm tĩnh."
"Trước đó khi đi ngang qua ngân trang, lại nghe người ta khen cô nương có tài quản lý sổ sách, là một tay quản gia giỏi."
"Sau này khi cùng người khác thưởng trà, nhắc đến việc mỗi tháng bố thí ở cổng thành, cô nương lần nào cũng không vắng mặt, quả là có tấm lòng bồ tát bậc nhất kinh thành."
"Hơn nữa, sáng nay Thế tử lại tình cờ gặp cô nương ở Vọng Xuyên lâu."
"Thật sự là duyên phận sâu sắc, ý trời đã định."
Thì ra là vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-lan-chau/5.html.]
Cố Triệu Ngang cho rằng tôi điềm tĩnh, khi làm Thế tử phu nhân sẽ có khả năng chủ trì đại cục.
Có tài quản gia, sau này có thể giúp chàng ta lo liệu chu toàn Định Quốc Công phủ rộng lớn, chia sẻ gánh nặng.
Là nữ quyến, phẩm hạnh rất quan trọng, ta có tiếng tốt bên ngoài, cũng có thể mang lại vinh quang cho Định Quốc Công phủ.
Xem ra, chàng ta không phải là không thể thiếu ta.
Chỉ là ta phù hợp với những điều kiện mà chàng ta đặt ra để chọn Thế tử phu nhân.
Một cách vô cớ, ta lại nhớ đến những lời Chu Cẩm Hương từng nói -
"Cố Triệu Ngang cưới ai cũng không quan trọng."
Không thể không thừa nhận, lời nói này thật sự đã trở thành một cái gai trong lòng ta.
Kiếp trước, vì hổ thẹn và áy náy, ta đã tận tụy cả đời ở Định Quốc Công phủ.
Mặc dù sau này được hưởng phú quý vinh hoa, nhưng ta luôn giữ thái độ khiêm nhường, chưa từng dám mở lòng.
Càng chưa từng nếm trải cảm giác phu thê hòa hợp, cầm sắt hòa minh.
Biết yêu biết thương, là lẽ thường tình của con người.
Sống lại một đời, ta chỉ muốn tìm một người thật lòng yêu thương mình.
Sống trọn vẹn những ngày được người khác yêu thương, trân trọng.
Nghĩ đến đây, ta hít một hơi thật sâu, dứt khoát nói:
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Xin phiền tiểu công tử quay về nhắn lại với Thế tử nhà ngươi."
"Ta không được tốt như lời chàng nói, e rằng phải phụ lòng tốt của chàng rồi."
Lời này vừa ra, mọi người có mặt đều cau mày, im lặng hồi lâu.
Một lúc sau, Lão phu nhân là người đầu tiên lên tiếng:
"Ý của đại cô nương là..."
Ta mỉm cười gật đầu, đứng dậy hành lễ.
"Đa tạ Lão phu nhân đã yêu mến."
"Cẩm Miêu... không gả."
--------------------------------------------------