Cha và mẫu thân đều có chút giận ta.
"Đó là lời cầu thân của Định Quốc Công phủ! Còn mời cả Lão phu nhân Hầu phủ là mệnh phụ nhất phẩm đến! Sao con có thể không đưa ra lý do, nói từ chối là từ chối?"
"Sau này nếu có người hỏi về chuyện cầu thân lần này, con sẽ giải thích thế nào?"
Ta cũng hối hận vì mình đã quá vội vàng.
Lúc Lão phu nhân rời đi, nụ cười trên mặt bà đã biến mất hoàn toàn, rõ ràng là trong lòng đang oán trách.
Nhưng ta không thể nói, mình đã từng thành hôn với Cố Triệu Ngang rồi chứ?
Thôi vậy.
Không chọc được, lẽ nào ta còn không tránh được sao?
Quả thật không tránh được.
Các phu nhân quyền quý trong kinh thành đa phần đều thờ Phật, thường lấy lý do cúng tế để tổ chức tiệc, thỉnh thoảng lại mời người đến tham dự cho vui.
Lần này, thiếp mời của phủ Ôn cũng được gửi đến nhà ta như thường lệ.
Hai nhà Ôn Chu vốn có giao hảo.
Vì thế dù biết phía trước toàn là lang sói hổ báo, ta cũng phải gồng mình mà đi dự tiệc.
Dưới hiên nhà phụ, một đám tiểu thư khuê các mặt lạ lẫm che miệng cười khúc khích khi nhìn ta.
"Kìa, nàng ta chính là vị tiên nữ nhà họ Chu đã từ chối Thế tử Cố đấy."
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Ta thấy cũng chẳng có gì đặc biệt, toát ra vẻ nhỏ nhen."
"Một người như vậy cũng không thèm để mắt đến Định Quốc Công phủ? Chắc là làm cao quá, cuối cùng lại thành ra chuyện nực cười!"
"Đúng vậy, đừng thấy nàng ta vẻ mặt bình thản, có khi trong lòng đã hối hận muốn c.h.ế.t rồi ấy chứ!"
Đối mặt với những lời mỉa mai, châm chọc này.
Ta vẫn ung dung nghịch đóa hải đường trong tay, không thèm để tâm.
Thế gian này vốn đã bất công với nữ tử, dù ta có chấp nhận mối hôn sự này, hôm nay họ vẫn sẽ cười nhạo ta.
Cũng như hiện tại, bất kể ta phản ứng ra sao, vẫn sẽ bị nhằm vào.
Trong lúc cúi đầu xuất thần, bỗng có người đi ngang qua, không lệch không sai, nghiêng người về phía ta.
Ta không chịu nổi trọng lực, suýt chút nữa ngã.
Người tuy không sao, nhưng cành hải đường trong tay lại bị giẫm gãy.
Ta ngước mắt trừng người nữ tử đang cười nhạo kia, trong lòng dồn nén một cơn giận.
Trước khi ra khỏi nhà mẫu thân đã dặn dò ta phải cẩn trọng lời nói việc làm, không được cãi cọ với người khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-lan-chau/7.html.]
Nhưng nếu cứ nhẫn nhịn mãi, chỉ càng bị coi thường hơn!
Thế là, ta giả vờ chóng mặt dựa vào người nàng ta, mượn đà đẩy nàng ngã xuống đất.
"Chà, tỷ tỷ sức khỏe yếu như vậy, vẫn là nên về phủ nghỉ ngơi thì hơn, kẻo lây bệnh cho người khác. Nếu không biết uống thuốc gì, cứ đến hỏi muội."
"Ngươi!"
Nàng ta tức giận, vừa định đứng dậy kéo ta.
Bỗng nhiên, từ không xa vang lên một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng, ngăn cản hành động của nàng ta.
"Chu đại cô nương."
Ta ngoảnh đầu nhìn theo giọng nói.
Nhìn bóng dáng cao ráo đứng ngược sáng kia, ta bỗng chốc ngẩn người.
Cố Triệu Ngang hôm nay mặc một chiếc áo bào dài tay rộng màu xanh da trời.
Chất liệu, kiểu dáng, hoa văn.
Đều giống hệt chiếc mà kiếp trước ta đã đặt may cho chàng.
Năm chàng bốn mươi tuổi, chàng đã mặc nó trong ngày sinh thần, ta thấy vậy còn không nhịn được mà khen đẹp.
Sao lại... trùng hợp đến thế?
Giữa bao ánh mắt dõi theo, Cố Triệu Ngang đi xuyên qua vườn hoa, dừng lại cách ta ba thước.
"Phu nhân Ôn biết cô nương yêu thích hải đường, đặc biệt dặn ta đến báo một tiếng, trong vườn sau còn trồng rất nhiều."
Ta đã hiểu ý.
Phủ Ôn có nhiều người hầu như vậy, cần gì phải đích thân chàng Thế tử này đến truyền lời?
Cố Triệu Ngang đến để giúp ta giải vây.
Lòng ta ấm áp.
Ta cúi đầu, hành lễ với chàng, định nói lời cảm ơn.
Nhưng không biết là vì dạo gần đây quá nhiều chuyện hỗn tạp làm rối loạn tâm thần.
Hay là chiếc áo bào màu xanh da trời kia quá nổi bật.
Ta nhìn chằm chằm vào hoa văn trên vạt áo chàng, lại buột miệng thốt ra:
"Đa tạ phu quân."
Cố Triệu Ngang sững sờ: "...?"
Ta: "...!"
--------------------------------------------------