Thời gian trôi đi chậm rãi hơn một tháng, ta cũng dần quen với sự xuất hiện của người tùy tùng.
Dạo gần đây, ta càng ngày càng mong ngóng ngóng trông ở đầu tường, chờ hắn mang tin tức về đoàn hát đến.
Hắn nói, Cố Triệu Ngang đã để lại cho hắn một cuốn sách kỳ lạ, tiên đoán mọi chuyện như thần.
Khi nào đoàn hát vào kinh diễn, diễn vở nào, đều đã được viết ra từ mấy tháng trước.
"Cô nương, người nói Thế tử nhà ta có phải thần tiên không?"
Ta cười mà không đáp.
Đây là đoàn hát mà Cố Triệu Ngang yêu thích nhất, chàng đương nhiên nhớ rõ.
Kiếp trước, ta cũng vì chàng mà yêu thích xem hát, tiếc là khi đó đã quá muộn, nhiều vở kịch từ thời xa xưa không còn được diễn nữa.
Bây giờ phải nắm bắt cơ hội, xem cho thỏa thích.
Ta gần như ngày nào cũng ra ngoài, ở trong hí lâu từ sáng đến tối, vô cùng thoải mái.
Mẫu thân thấy ta có tinh thần, trong lòng an ủi, cũng không còn cố ý sắp xếp chuyện hôn sự nữa.
Điều duy nhất khiến ta không vui, là Chu Cẩm Hương đã trở về.
Nàng ta đã hết thời gian cấm túc, nhưng trong lòng vẫn đầy oán hận.
Mỗi khi gặp ta, đều phải nói vài câu châm chọc.
Hôm nay lại chặn ta lại.
"Tỷ tỷ thật sự là đi xem hát sao? E rằng ý ở ngoài lời, muốn đi gặp ai đó thì có?"
"Đáng tiếc, không phải mọi chuyện đều có thể như ý của tỷ tỷ, nếu không còn đường sống cho muội không?"
Ta đã quen với những lời này, không mấy để tâm, cũng chẳng thèm nhìn nàng ta một cái.
Vừa đến phòng riêng ở hí lâu, vở kịch còn chưa bắt đầu.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Người tùy tùng đã hớn hở đến báo:
"Cô nương, Thế tử nhà ta đã về rồi!"
"Chàng ấy đang vội vã đến đây, muốn lén lút mang đến cho cô nương một bất ngờ!"
"Không nói nữa cô nương, tiểu nhân phải về phủ lấy cho Thế tử một bộ y phục chỉnh tề!"
Ta trừng mắt trách mắng hắn vài cái.
Nhìn thấy hắn đi xa, ta lại không tự chủ được mà chỉnh lại tóc mai.
Trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, cảm thấy thời gian trôi đi thật chậm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-lan-chau/11.html.]
Không biết đã đợi bao lâu, tiếng gõ cửa vang lên.
Ta vội vàng đứng dậy mở cửa.
Nhưng người xuất hiện trước mắt, không phải Cố Triệu Ngang.
Mà là Cát Quận vương nồng nặc mùi rượu, thần trí không tỉnh táo.
Ông ta nhìn ta từ trên xuống dưới, "Quả nhiên là một mỹ nhân xinh đẹp."
Ta liếc nhìn xung quanh.
Thấy thân hình ông ta to lớn, chắn kín lối ra vào, không chừa cho ta một khe hở để chạy trốn.
"Đừng chạy, đừng chạy..."
Cát Quận vương từng bước tiến gần.
Sau lưng ông ta, cánh cửa từ từ đóng lại.
Chu Cẩm Hương đứng bên cạnh cửa, cười duyên dáng.
"Tỷ tỷ cứ yên tâm mà hưởng thụ, đã có muội canh chừng cho tỷ."
Dưới lầu, vở kịch bắt đầu, tiếng trống chiêng vang dội, tiếng hát cao vút.
Hoàn toàn nhấn chìm tiếng kêu cứu của ta.
...
Khi Cố Triệu Ngang xông vào phòng riêng, chàng nhìn thấy cảnh tượng một nam một nữ đang thân mật trên đất.
Chàng không chút do dự, rút thanh kiếm bên hông ra.
Một kiếm gọn gàng xuyên qua cơ thể Cát Quận vương, thậm chí không b.ắ.n ra một giọt máu.
"Cẩm Miêu, Cẩm Miêu..."
Chàng gọi tên ta một cách lo lắng, không biết phải làm sao.
Cởi áo choàng trên người xuống, đang chuẩn bị khoác lên người nữ tử y phục xộc xệch kia.
Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của người đó, chàng đột nhiên sững sờ.
Lúc này, ta từ sau tấm bình phong thò đầu ra.
Nhìn Cố Triệu Ngang mắt đỏ hoe, ta khẽ nói:
"Ta ở đây..."
--------------------------------------------------