Vì Chu Cẩm Hương gặp chuyện, ta cũng phải tránh mặt một thời gian.
Việc bàn chuyện hôn sự của ta trong nhà cũng vì thế mà tạm hoãn.
Thế nhưng chưa được nghỉ ngơi vài ngày, đã có người đến phủ viếng thăm, nói muốn mời ta đến Vọng Xuyên lâu ngắm thủy triều.
Mẫu thân ta thay ta đồng ý ngay.
"Nhị công tử nhà họ Ninh phong thái đẹp đẽ, tài hoa hơn người, lại si tình với con, con hãy suy nghĩ kỹ?"
Ta nghĩ mãi, mới nhớ ra nhân vật này.
Ninh Nhị công tử, kiếp trước là người rể quý mà mẫu thân ta không ngừng khen ngợi, cũng có cùng chí hướng với ta.
Nếu không phải bị Chu Cẩm Hương tính kế, có lẽ ta và chàng...
"Nghĩ gì mà xuất thần thế?"
Một bàn tay lớn khua khua trước mắt, cắt đứt suy nghĩ của ta.
Ta lúng túng cười.
Tìm lời đáp với người nam tử bên cạnh:
"Không ngờ ở tầng cao nhất Vọng Xuyên lâu, lại có thể nhìn thấy phong cảnh đẹp đến vậy."
Ninh Nhị công tử cười, "Miêu nhi muội muội lần đầu tiên lên tầng cao nhất phải không?"
Ta sững người.
Miêu nhi muội muội?
Chúng ta thân thiết như vậy sao?
Trong lúc suy tư, lại nghe chàng ta tiếp tục nói:
"Cảnh tượng một năm chỉ có một lần, rất nhiều người tranh giành phòng riêng ở đây, ta cũng đã tốn không ít công sức, chỉ để cùng muội thưởng thức."
Nhận thấy lời nói của chàng bắt đầu trở nên mập mờ, ta vội chuyển chủ đề, chỉ vào đám đông bên dưới:
"Sắp công bố kết quả rồi, xem một chút đi."
Vừa nãy mọi người lúc rảnh rỗi trêu đùa, đang bình chọn đệ nhất mỹ nam kinh thành.
Đôi mắt Ninh Nhị công tử khẽ động, ngập ngừng hỏi:
"Trong lòng Miêu nhi muội muội, có người nào là ứng cử viên sáng giá không?"
Ta lại một lần nữa sững sờ.
Kiếp trước ta sống đến tóc bạc, người gặp qua không ngàn cũng phải tám trăm.
Bây giờ làm sao còn nhớ được lúc này có đệ nhất mỹ nam kinh thành nào?
Linh cơ chợt động, ta liền trả lời một cách khéo léo:
"Ninh công tử phi phàm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-lan-chau/4.html.]
Dứt lời, má Ninh Nhị công tử bỗng đỏ bừng, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, ấp a ấp úng truy hỏi:
"So với người đứng đầu thì sao?"
"Tự nhiên là hơn nhiều."
Ta thuận thế nói tiếp, sợ chàng nhìn ra sơ hở, cười vô cùng lấy lòng.
Nhưng nụ cười này chưa kịp nở rộ, đã cứng lại trên môi.
Vì cách đó vài bước, trước cửa một phòng riêng, là gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng của Cố Triệu Ngang.
Ninh Nhị công tử cũng thấy chàng, vội vàng tiến lên vái chào.
"Thật trùng hợp, Thế tử Cố đến đây từ lúc nào vậy, sao không cùng nhau uống một chén trà?"
"Ta ở phòng bên cạnh, đến sớm hơn Ninh huynh một chút."
Cố Triệu Ngang thản nhiên liếc nhìn ta một cái, trên mặt và trong lời nói đều không chút gợn sóng.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Thấy huynh và giai nhân nói chuyện vui vẻ, không tiện quấy rầy."
Ninh Nhị công tử ngượng ngùng liên tục xua tay, "Thế tử đừng trêu ta nữa, ta còn phải chúc mừng ngài, lại một lần nữa giành được danh hiệu đệ nhất mỹ nam kinh thành, thật xứng đáng."
Khóe miệng Cố Triệu Ngang nhếch lên một nụ cười, nhưng ý cười lại không chạm tới đáy mắt.
"Ninh huynh quá khen."
"Ta tục, không dám nhận."
Chàng nói không rõ ràng, ẩn ý trong lời nói.
Nhưng ngay cả một hài tử ba tuổi cũng có thể thấy rõ sắc mặt chàng đã khó coi hơn rất nhiều.
Không khí trở nên căng thẳng.
Ta cúi đầu đứng một bên, thậm chí còn không dám thở mạnh.
Mãi đến khi Cố Triệu Ngang rời đi, ta mới thả lỏng một chút.
...Không đúng.
Ta bây giờ vẫn còn ở nhà, với ai cũng thanh bạch.
Vì sao phải chột dạ?
Dù nghĩ vậy.
Nhưng trái tim này, vẫn thấp thỏm không yên cho đến trưa.
Sau khi ngắm thủy triều và xem kịch xong trở về phủ.
Vừa xuống xe, người làm vườn đã vội vàng chạy đến đón.
Hắn vừa kinh ngạc vừa vui mừng, thở dốc nói:
"Đại cô nương, Định Quốc Công phủ, đến cầu thân rồi!"
--------------------------------------------------