Lễ thành hôn kiếp này của ta và Cố Triệu Ngang long trọng hơn kiếp trước rất nhiều.
Sau khi kết thúc những nghi lễ rườm rà, trở về phòng tân hôn, ta mệt mỏi rã rời, nhưng vẫn theo thói quen muốn pha trà, cởi áo cho chàng.
Cố Triệu Ngang cau mày ngăn cản hành động của ta, vòng tay ôm ta vào lòng.
"Ta đã sớm muốn nói, những chuyện nhỏ nhặt này nàng không cần phải bận tâm."
"Nàng không làm, ta cũng sẽ không vì thế mà chán ghét nàng."
Ta chớp chớp mắt, "Vậy chàng muốn ta làm gì?"
Cố Triệu Ngang suy nghĩ một lát, giọng nói ồm ồm:
"Ta hy vọng nàng cười với ta nhiều hơn, đừng lúc nào thấy ta cũng thu lại nụ cười, nghiêm túc quá mức."
"Ta hy vọng nàng nổi giận với ta nhiều hơn, tốt nhất là có thể mắng ta vài câu, cũng không tệ."
Mặt chàng ửng đỏ, cả người nồng nặc mùi rượu.
Ta thấy hơi buồn cười, "Sao chàng không hy vọng ta khóc với chàng nhiều hơn?"
Ánh mắt Cố Triệu Ngang khẽ động, lấy lại một chút tỉnh táo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-lan-chau/15.html.]
Chàng nheo mắt đầy vẻ trêu chọc, "Nếu phu nhân bằng lòng, cũng không phải là không được."
...
Nến đỏ ấm áp, mây mưa vừa tạnh.
Cố Triệu Ngang đột ngột vơ lấy y phục, vén màn lên.
Ta cảnh giác hỏi: "Sao vậy?"
"Ta phải sai người đi sắc thuốc cho phu nhân trước."
"...?"
"Nếu giống như kiếp trước, ngày mai thân thể của nàng..."
"Đủ rồi!"
Tôi mạnh mẽ kéo chàng lại, bịt miệng chàng.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"...Chàng cũng không cần phải nhớ rõ mọi chuyện đến mức này đâu!"
--------------------------------------------------