Anh rũ mắt, mặt không đổi sắc nhìn tôi chằm chằm: "Em hay dẫn người về nhà lắm à?"
Tôi cười đầy ẩn ý, đương nhiên là không rồi.
Nhưng cái ngày tháng phải chịu sự kìm kẹp của người khác tôi sống đủ rồi.
Tôi đang còn trẻ, cũng thích ngắm trai đẹp, thích yêu đương, dựa vào đâu mà Phó Kinh thích người khác, còn tôi lại phải thủ tiết sống vì anh chứ?
Ting!
Thang máy đến nơi.
Tôi nhập mật khẩu hai lần mới mở được cửa.
Trong nhà vẫn giữ nguyên dáng vẻ trước khi tôi đi, phong cách tối giản màu xám trước kia đã không còn, rèm cửa được thay bằng màu vàng ngỗng, bàn ăn trải khăn ren hoa.
Tôi túm lấy cà vạt của anh, lôi vào trong: "Đúng là trời giúp tôi mà á á á..."
Phó Kinh đột nhiên dùng một tay ôm ngang eo tôi đi thẳng vào phòng tắm.
"Anh thả tôi xuống!"
Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng tắm phác họa nên đường nét khuôn mặt lập thể của anh.
Tim tôi đập thịch một cái: "Sao anh giống chồng sắp cưới của tôi thế?"
Phó Kinh nhướng mi mắt, không thèm để ý đến tôi.
Tôi đột nhiên tỉnh rượu, muốn chạy, nhưng bị anh dễ dàng tóm được.
"Cứu mạng... g.i.ế.c vợ lừa tiền bảo hiểm kìa..."
Anh bịt miệng tôi lại, xắn tay áo ngồi xổm xuống bên cạnh: "Cảm ơn đã nhắc nhở, lần sau sẽ mua bảo hiểm cho em."
Quá trình quá dài, quá phức tạp, một số chi tiết tôi đã không còn nhớ rõ nữa.
Chỉ nhớ từ lúc tôi dội một gáo nước ấm lên áo sơ mi của anh, rồi ngã nhào vào lòng anh, mọi chuyện đã lao dốc không phanh theo hướng không thể lường trước.
Đợi đến khi xong việc thì đã là quá nửa đêm.
Người tôi nặng trĩu, nghe thấy tiếng sấm bên ngoài nhưng không mở mắt nổi.
Phó Kinh đang nói chuyện điện thoại với ai đó, tiếng khóc của một cô gái đứt quãng truyền ra từ ống nghe.
"Được rồi, đừng sợ, tôi qua ngay."
Giọng anh rất nhẹ, như sợ làm người bên kia hoảng sợ.
Đợi đến ngày hôm sau khi tôi mở mắt ra, người đã đi, giường đã trống.
6.
Một buổi trưa ngập tràn ánh nắng, trong văn phòng Tổng giám đốc tập đoàn Phó thị.
Tôi ngồi đối diện Phó Kinh, lấy hết can đảm nói: "Chia tay đi."
Phó Kinh đang xem tài liệu, nửa khuôn mặt tắm dưới ánh mặt trời khiến người ta lóa mắt thần mê.
Nghe thấy lời tôi, anh không mặn không nhạt ngước mắt khỏi tập tài liệu, khẽ nhướng mày nhìn tôi.
"Nếu tôi nhớ không nhầm, tối qua em còn đòi cưới tôi cơ mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com /trom-long/chuong-3.html.]
Rõ ràng là ánh mắt của bậc chính nhân quân t.ử, nhưng lại ẩn chứa một tia dã man như muốn lột da rút gân người ta, khiến tôi bất chợt nhớ lại ký ức nóng bỏng đêm qua, không kìm được mà đỏ bừng tai.
Cảm giác này chỉ thoáng qua trong tích tắc, nhanh như một ảo giác.
Tôi hắng giọng, thật sự không nghĩ ra lý do gì nữa, bèn nói năm chữ: "Chúng ta không hợp nhau."
Phó Kinh quan sát tôi kỹ càng một lượt, khóe môi nhếch lên: "Được thôi, đi cùng tôi tham gia bữa tiệc này, tôi sẽ đồng ý với em."
Thấy tôi ngồi im không động đậy, Phó Kinh xoay b.út máy, tung đòn chí mạng: "Có trai đẹp."
"Chốt đơn."
7 giờ tối, bữa tiệc linh đình, rượu ngon đắt tiền.
Tôi khoác tay Phó Kinh, ngay lập tức trở thành tâm điểm chú ý của cả khán phòng.
Dù sao bao năm qua, lời đồn đại bên ngoài về Phó Kinh có chút phức tạp, mọi người càng tò mò xem ánh trăng sáng của Phó Kinh là thần thánh phương nào.
Phó Kinh thành thạo dẫn tôi đi qua lại giữa các đối tác làm ăn.
Tôi giữ nụ cười trên môi, nhìn như đang xã giao, nhưng thực chất hồn vía đã bay lên chín tầng mây.
Đẹp trai thật đấy... mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.
Càng nhìn má tôi càng nóng, khóe miệng vô thức nhếch lên, đôi mắt đen láy sáng rực.
Cứ như cá gặp nước vậy.
Phó Kinh cũng mặc kệ, để tôi tự do hoạt động.
"Chào chị, em tên là Bạch Xảo Xảo."
Sau khi tôi xin được phương thức liên lạc của người thứ 38, tôi gặp cô gái đầu tiên trong tối nay.
Cô ấy mặc một chiếc váy trắng, trên mặt vẫn còn nét ngây thơ của người mới vào đời, đôi mắt như hồ nước mùa thu tràn đầy nhiệt huyết.
"Em là diễn viên nhỏ thôi ạ, lần này đến đây là để mở rộng quan hệ, được quen biết chị đúng là vinh hạnh lớn bằng trời của em."
Cô ấy xinh đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
"Chị ơi, chuỗi Lão Sơn Đàn này, chắc là đắt lắm nhỉ?"
Sự sáp lại gần đột ngột khiến tôi ngửi thấy hương hoa dành dành trên người cô ấy.
Giây tiếp theo, cổ tay tôi đã bị cô ấy nâng lên, nhẹ nhàng mân mê.
Tôi hoàn hồn, mặt hơi nóng: "Ừ, chồng sắp cưới tặng đấy."
"Chồng sắp cưới của chị giàu thật đấy." Cô ấy cúi đầu, để lộ chiếc cổ trắng ngần thon dài, lục lọi tìm gì đó trong túi xách.
Đột nhiên, cô ấy lấy ra một chuỗi dây tết thủ công, ghé sát vào tôi: "Không giống em, chỉ có thể tặng chị món đồ tự tay tết này làm quà gặp mặt, chị đừng giận nhé."
Chuỗi dây tết đó được làm rất tinh xảo, nhìn là biết đã tốn nhiều tâm tư.
Cô ấy thong thả đeo vào cổ tay cho tôi, nhân lúc cúi đầu, khẽ hỏi: "Vậy thì, chị có muốn cho em xin phương thức liên lạc không ạ?"
"..."
Sau khi tiệc tàn, tôi ngồi trong vườn hoa, nghe cô bạn thân cười nhạo: "Ha ha ha ha ha ha mày đừng nói với tao là mày bị một đứa con gái tán tỉnh nhé?"
"Mày câm mồm!" Tôi bịt ống nghe điện thoại: "Dù sao tao cũng không quan tâm, cứ để em ấy đóng vai nữ chính của tao."
--------------------------------------------------