10.
Đêm đã khuya.
Trong phòng khách chỉ bật một chiếc đèn ngủ.
Anh nâng cằm tôi lên, tỉ mỉ quan sát vết thương trên mặt: "Có đau không?"
"Không đau."
Anh ghé vào tai tôi, khẽ nói: "Lần sau đừng đ.á.n.h nhau với người ta nữa, có uất ức gì cứ nói với tôi, cầu gì được nấy."
Tôi lầm bầm một câu, gục lên vai anh: "Thế em nói thêm một câu nữa nhé."
"Nói đi."
Tôi xấu hổ nghịch cà vạt của anh: "Em có thể... hôn anh một cái không?"
"Lần trước hôn sao em không hỏi?"
"Lần đó say rồi, nuốt chửng luôn, chưa kịp nếm mùi vị." Mắt tôi sáng lấp lánh: "Em chưa hôn trai đẹp bao giờ, lần này phải nghiêm túc một chút."
Ánh mắt sâu thẳm của Phó Kinh lướt qua môi tôi: "Được, còn muốn làm gì nữa?"
Tôi phấn khích nhào tới: "Cứ hôn trước đã rồi tính."
...
Hôm sau, Phó Kinh chuẩn bị đi công tác.
Tôi ngồi xổm bên cạnh vali của anh, hỏi: "Thật sự không thể mang em đi cùng sao?"
"Lịch trình gấp quá, tôi không đảm bảo có thể cho em giấc ngủ đầy đủ mỗi ngày."
Nhớ lại sức lực của anh đêm qua, mặt tôi đỏ lựng như quả hồng, chậm chạp quấn chăn thu mình lại trên ghế sô pha.
Phó Kinh thu dọn đồ đạc xong, bước tới ôm lấy tôi: "Lúc tôi không có nhà, quản cho c.h.ặ.t đôi mắt vào."
"Được."
Anh nghĩ ngợi một chút, lại bổ sung: "Con gái cũng không được."
"Vâng."
Trước kia tôi sống một mình cũng tốt lắm, tự dưng bước vào giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt, bên cạnh thiếu người lại thấy không quen.
Đêm khuya, tôi ngồi trước màn hình, chậm chạp cày bản thảo.
Đột nhiên góc dưới màn hình nhảy ra một tin tức: "Phó Kinh và tiểu hoa đán mới nổi Bạch Xảo Xảo hẹn hò nơi đất khách."
Tim tôi thắt lại, bấm vào xem.
Đêm khuya, một đôi nam nữ ôm nhau bước vào khách sạn.
Sáng sớm hôm sau, chụp được chính diện Phó Kinh và Bạch Xảo Xảo, hai người lần lượt rời khỏi khách sạn.
Có người phân tích bức ảnh chi tiết của Bạch Xảo Xảo...trên cổ tay phải của cô ấy có đeo một hạt châu Lão Sơn Đàn xỏ bằng dây đỏ.
Trong khi chuỗi hạt trên tay Phó Kinh đã không còn nữa.
Nhất thời dư luận dậy sóng, đều đoán già đoán non rằng Phó Kinh đã thay lòng đổi dạ.
Tôi còn chưa kịp gọi cho anh thì điện thoại đối phương đã gọi tới.
Vừa bắt máy, anh đã nói thẳng vào vấn đề: "Không có chuyện đó đâu, đừng nghĩ nhiều, đang tìm người xử lý rồi."
Tôi uể oải ngã xuống chăn, trái tim đang treo lơ lửng cũng hạ xuống: "Vâng, thế em ngủ trước đây."
"Thiển Thiển?"
"Sao ạ?"
"Không giận chứ?"
"Không ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com /trom-long/chuong-7.html.]
Tuy không giận, nhưng ít nhiều vẫn thấy buồn bực.
Bức ảnh vào khách sạn mờ mờ ảo ảo, bóng lưng người đàn ông cũng không giống Phó Kinh.
Chỉ dựa vào tấm ảnh một người ra trước một người ra sau khách sạn thì hoàn toàn không đủ sức thuyết phục.
Nhưng đại đa số quần chúng ăn dưa không rõ sự tình lại tin chắc rằng chuyện này không có lửa làm sao có khói.
Câu chuyện được thêu dệt như thật, còn có người tung ra giấy chẩn đoán bệnh của Bạch Xảo Xảo, nói rằng lần này Phó Kinh ra nước ngoài là để đưa Bạch Xảo Xảo đi khám bệnh.
Vài ngày sau, một chuyện khiến tôi lo lắng hơn đã xảy ra.
Bà dì của tôi không tới.
Lúc Bạch Xảo Xảo gửi cho tôi bức ảnh chụp góc nghiêng của Phó Kinh, tôi đang ngồi trong nhà vệ sinh, ngẩn ngơ nhìn hai vạch đỏ ch.ót.
"Ngày mai là sinh nhật tôi, anh ấy đang làm bánh kem sinh nhật cho tôi đấy."
Cùng lúc đó, cô ấy còn quăng cho tôi một địa chỉ ở nơi đất khách quê người, dương dương tự đắc nói: "Mời chị đến ăn bánh kem."
Cơn giận tích tụ trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng bùng nổ, tôi đặt vé máy bay, bay thẳng đến khách sạn Phó Kinh đang ở.
Vượt qua vài múi giờ, vào đêm khuya tại địa phương đó, tôi khoác chiếc áo gió mỏng manh, đứng dưới lầu khách sạn, gọi điện thoại.
"Thiển Thiển." Giọng Phó Kinh vẫn trầm ổn như mọi khi.
Tôi xoa xoa khuôn mặt bị gió thổi lạnh toát: "Anh xuống đây, em có chuyện muốn nói với anh."
Đầu dây bên kia khựng lại, đột ngột cúp máy.
Một phút sau, Phó Kinh sải bước dài ra khỏi khách sạn, nhanh ch.óng xác định vị trí của tôi rồi đi tới.
11.
Lông mi tôi ướt đẫm, trên đường tới đây đã khóc suốt một chặng.
Phó Kinh thở hổn hển đi tới gần, trong con ngươi đen láy phản chiếu khuôn mặt tôi.
"Ngoan nào, em nói một tiếng là tôi ra sân bay đón em rồi."
Phó Kinh nâng mặt tôi lên, nhẹ nhàng dỗ dành.
Uất ức bao ngày qua bỗng chốc vỡ òa, tôi mếu máo, lại bắt đầu rơi nước mắt.
"Ai lại bắt nạt em rồi?"
Tôi nói trong tiếng nấc: "Em không ngờ anh lại chọc thủng lỗ trên đó."
"Trên cái gì?"
Tôi cúi đầu, lục lọi trong túi xách một hồi, cuối cùng lôi que thử t.h.a.i ra đưa cho anh.
Phó Kinh liếc nhìn qua loa, ánh mắt bỗng dính c.h.ặ.t vào đó, vẻ bình tĩnh rạn nứt từng chút một.
Anh nhìn chằm chằm hai vạch đỏ tươi trên đó, rơi vào trầm mặc, hồi lâu sau cất giọng khản đặc: "Cái này là thật sao?"
Vài phút sau, bên bờ sông truyền đến tiếng tranh luận của tôi và Phó Kinh.
"Anh không chọc thủng, vậy nghĩa là tôi chọc?" Tôi tức đến đỏ cả mặt.
Phó Kinh dịu giọng, bao lấy nắm tay tôi: "Được rồi, chúng ta không bàn chuyện này nữa, con em có muốn giữ không?"
Tôi la toáng lên: "Anh dám chọc thủng mà không dám nhận à?!"
"..."
"Tra nam!"
"Tôi muốn nhận."
"Tôi đếch thèm sinh cho anh."
"..."
--------------------------------------------------