Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trộm Lòng

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nói ngon nói ngọt mãi, tôi mới bị Phó Kinh lôi về khách sạn.

Tối nằm bên gối anh, tôi bắt đầu lải nhải: "Em không chọc, anh cũng không chọc, chẳng lẽ là vấn đề chất lượng của nhà sản xuất."

Phó Kinh nghe tôi phân tích, không nói một lời.

Tôi tiếp tục: "Đều là nhãn hiệu lớn, cũng không thể nào, vậy thì là nguyên nhân gì..."

Tôi đột nhiên khựng lại, nhận ra còn một khả năng nữa.

Đằng gái vụng trộm.

Phó Kinh ngước mắt, trong đôi mắt sâu thẳm lộ ra tia sắc bén, giọng điệu nhẹ tênh: "Em cứ bắt tôi phải nghĩ theo hướng đó à?"

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, mặt anh sầm lại, lôi tôi qua ôm c.h.ặ.t lấy.

"Có những biện pháp không an toàn tuyệt đối 100% đâu, tôi khuyên em nên ngậm miệng lại, yên lặng một lát đi."

Đợi trong phòng yên tĩnh trở lại, cảm giác mệt mỏi do lệch múi giờ mới dần ập đến.

Trước khi ngủ, tôi sực nhớ ra chính sự, lật người ngồi dậy, tức tối nói: "Bạch Xảo Xảo bảo anh đang làm bánh kem cho cô ấy."

Phó Kinh thở dài mệt mỏi: "Thiển Thiển, tôi không biết làm bánh kem, tôi nhớ em không thích bất kỳ thứ gì có kem tươi mà."

"Sao anh biết?"

Dưới ánh mắt rực lửa của tôi, Phó Kinh mở mắt ra lần nữa, nhìn tôi: "Hồi cấp ba em đi căng tin đã từng nói thế."

Tôi bắt đầu nghiêm túc tính toán, Phó Kinh hơn tôi năm tuổi.

Lúc tôi học lớp 10, anh đang học đại học ở ngay bên cạnh.

"Oa."

"Em oa cái gì?"

Tôi nằm bò lên n.g.ự.c anh, túm lấy một lọn tóc chọc chọc anh: "Hóa ra anh thầm thương trộm nhớ em từ sớm vậy rồi à."

Tính ra thì, tôi và Phó Kinh có lẽ cũng quen biết nhau từ lúc đó.

Bố tôi muốn tôi thi vào trường đại học bên cạnh, nên tôi đã đi dò la về các học bá khóa trước, còn lấy được số QQ của Phó Kinh từ danh bạ trường, nặc danh thỉnh giáo anh mấy bài toán.

Bí mật này tôi chưa nói với ai bao giờ, nhưng xem ra, hình như anh đã biết từ lâu.

Phó Kinh dường như biết tôi thắc mắc điều gì, thở dài, cuốn tôi vào trong chăn: "acc clone của em cứ hay like dạo cho acc chính của em suốt."

Nhìn thấy vẻ mặt mù tịt của tôi, anh cam chịu nhắm mắt lại, xoa đầu: "Ngoan, tốn não lắm, nghĩ không ra thì ngủ sớm đi."

Sắp ngủ rồi, tôi lại lầm bầm: "Anh đ.á.n.h trống lảng, đang nói chuyện cái bánh kem cơ mà, Bạch Xảo Xảo lấy đâu ra ảnh thế?"

"Không biết."

"Ghép ảnh AI?"

"Chắc vậy."

"Anh không được lừa em đâu đấy..."

"Thiển Thiển, ngủ đi, đã có người đi xử lý rồi."

Mấy ngày tiếp theo, tôi bị xích bên cạnh Phó Kinh, chẳng đi đâu được.

Anh bàn chuyện làm ăn, tôi phải đi theo.

Thăm công ty, tôi cũng phải đi theo.

Câu nói được nghe nhiều nhất chính là: "Vợ tôi có t.h.a.i rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com /trom-long/chuong-8.html.]

Lúc anh nói câu này mặt không biến sắc, chỉ đợi đối phương lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ: "Chúc mừng ngài!"

Anh mới mỉm cười nhẹ, đáp lại: "Cảm ơn."

Đêm một tuần sau, tôi dựa vào bàn, cùng Phó Kinh họp trực tuyến.

Đang buồn ngủ gật gà gật gù, đột nhiên điện thoại rung lên bần bật.

Bắt máy, là tiếng khóc của Bạch Xảo Xảo: "Chị ơi, cứu em với!"

Mặt tôi sa sầm: "Tôi không cứu cô đâu, đồ l.ừ.a đ.ả.o."

Nói xong cúp máy luôn.

Phó Kinh dùng ánh mắt hỏi tôi: Sao thế?

Tôi cho anh xem lịch sử cuộc gọi, chưa kịp nói mấy câu, Bạch Xảo Xảo lại gọi tới.

"Cô có thấy phiền không hả..."

Lần này giọng Bạch Xảo Xảo mang theo nỗi sợ hãi tột độ: "Ai đó làm ơn cứu tôi với..."

Tiếng khóc lẫn trong tiếng roi quất và tiếng la hét t.h.ả.m thiết.

Tôi và Phó Kinh nhìn nhau, nhận ra tình hình không ổn.

Phó Kinh dừng cuộc họp, vớ lấy áo khoác bên cạnh khoác lên người tôi, nắm tay tôi đi ra ngoài.

"Anh biết cô ấy ở đâu à?"

"Không biết." Phó Kinh chỉnh lại mũ chắn gió cho tôi: "Tôi báo cảnh sát."

Khi cảnh sát tìm thấy Bạch Xảo Xảo, cô ấy thương tích đầy mình nằm trong một căn hộ cao cấp.

Nhìn thấy tôi, cô ấy nhào tới, khóc hu hu.

Mái tóc đen vốn suôn mượt giờ rối như tổ quạ: "Cảm ơn, cảm ơn chị."

Bác sĩ đã kiểm tra kỹ cho cô ấy, ngoài vết thương ngoài da còn có một số bộ phận khác có dấu vết bị xâm hại, chỉ là do cô ấy liều c.h.ế.t chống cự nên đối phương chưa thực hiện được hành vi cuối cùng.

Bạch Xảo Xảo nằm trên giường bệnh, nhắm mắt, chốc chốc lại run lên một cái.

Ngủ cũng không yên giấc.

Phó Kinh tìm hiểu nguyên nhân sự việc từ phía cảnh sát.

Sau khi cãi nhau với tôi, cô ấy đã tìm gặp Phó Kinh vài lần, phát hiện ra bao năm qua là do mình tự đa tình, nên muốn tìm đường lui khác.

Nhưng nửa đời trước sống thuận buồm xuôi gió dưới sự che chở của Phó Kinh, chút khôn vặt đó rõ ràng không đủ dùng trong cái giới ăn thịt người này.

Cách đây không lâu thì bị một ông chủ công ty giải trí lừa ký hợp đồng.

Nói là đưa cô ấy ra nước ngoài phát triển, vừa xuống máy bay đã bị thu giữ hộ chiếu và điện thoại.

Mọi chuyện sau đó đều là một cuộc khủng hoảng dư luận mà đối phương dựng lên nhắm vào Phó Kinh.

Thấy tình cảm của chúng tôi vẫn bền c.h.ặ.t, kế hoạch không thành công, đối phương giận cá c.h.é.m thớt lên người Bạch Xảo Xảo.

Nếu không phải cô ấy nhanh trí trộm được điện thoại báo cảnh sát thì giờ này có khi đã mất mạng rồi.

Một buổi chiều nắng đẹp, tôi vừa định đẩy cửa phòng bệnh thì nghe thấy tiếng cãi vã kịch liệt bên trong.

Chính xác hơn là lời cáo buộc đơn phương của Bạch Xảo Xảo: "Tôi không đi, tôi muốn làm diễn viên."

Người đàn ông cười lạnh: "Đầu óc em bị hỏng rồi à?"

"Đầu óc anh mới hỏng ấy!"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trộm Lòng
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...