Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trộm Lòng

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh ta nghẹn lời, giọng cứng nhắc: "Đi du học với tôi, bao nhiêu tiền tùy em ra giá."

"Tôi có thích anh đâu."

Người đàn ông im lặng một lát, đột nhiên bùng nổ: "Em không thích tôi mà em thả thính tôi à? Mỗi sáng hỏi tôi ăn sáng chưa, trời lạnh nhắc tôi mặc áo, Bạch Xảo Xảo, em nói đi, em không có ý gì với tôi thì gửi mấy cái này làm gì?"

Tôi: "..."

Phó Kinh: "..."

Hóa ra là cô ta gửi tin nhắn spam à.

Bạch Xảo Xảo im bặt.

Người đàn ông vò mái tóc rối bời, đứng dậy, lạnh lùng nói:

"Được, ông đây muốn loại phụ nữ nào mà chẳng có, tôi đúng là hèn hạ mới lặn lội đường xa chạy đến thăm em."

Phó Kinh kéo tôi nấp sang một bên, ôm tôi vào lòng, ra hiệu im lặng.

Bạch Xảo Xảo: "Hu hu..."

Bên trong vang lên tiếng loảng xoảng, người đàn ông đá vào cửa một cái: "Mẹ kiếp, em thử khóc nữa xem?"

Bạch Xảo Xảo khóc càng to hơn.

Tôi sốt ruột định chạy vào: "Anh ta không đ.á.n.h người đấy chứ?"

Phó Kinh giữ tôi lại: "Xem thêm chút nữa đã."

Sau đó không còn tiếng động lớn nữa, tôi áp tai vào cửa nghe lén như ăn trộm, qua khe cửa truyền đến tiếng thì thầm của hai người.

"Được rồi được rồi, tôi sai rồi, tôi không mắng em nữa."

"Anh vừa mới quát em."

"Ừ, tôi sai, em đ.á.n.h tôi đi được không?"

Phó Kinh ghé vào tai tôi, cười nói: "Em thì hiểu gì, đấy là tình thú đấy."

Tôi bị anh kéo đi, suốt dọc đường cứ suy tư điều gì đó.

Vừa lên xe, tôi bỗng mở miệng vô tri: "Hu hu..."

Phó Kinh cứng đờ người, quay lại nhìn tôi: "Em hu hu cái gì?"

"Anh bảo đấy là tình thú mà? Em có tình thú không?"

Anh mím môi, xoa đầu tôi, nhịn cười rất lâu mới nói: "Em... khá là đáng yêu."

12.

Sau đó, Bạch Xảo Xảo tuyên bố giải nghệ, đi du học.

Một tuần sau, cuối cùng chúng tôi cũng ngồi lên máy bay về nước.

Máy bay vừa hạ cánh, Phó Kinh đã kéo tôi chạy thẳng đến bệnh viện.

Khoa khám bệnh người qua kẻ lại, tôi căng thẳng đến toát mồ hôi tay.

Vẫn là Phó Kinh bình tĩnh, chuyên tâm ngồi bên cạnh xem hợp đồng.

Tôi liếc nhìn một cái, ồ, hợp đồng cầm ngược rồi kìa.

Anh hay thật đấy.

"Giang Thiển."

Y tá gọi tên tôi, Phó Kinh lập tức ném hợp đồng cho thư ký, đứng phắt dậy đi tới.

Cầm tờ kết quả xét nghiệm, Phó Kinh rất lâu không nói gì.

Tôi càng thấp thỏm hơn: "Có phải con có vấn đề gì không?"

Bác sĩ cười nói với tôi: "Không có thai, kinh nguyệt chậm trễ có nhiều nguyên nhân, hiện tại xem ra sức khỏe cô rất tốt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com /trom-long/chuong-9.html.]

Tôi ngẩn người: "Nhưng mà que thử thai..."

Bác sĩ cười: "Cô gái à, hàng trôi nổi ba không thì không tin được đâu."

"Cảm ơn." Phó Kinh vô cùng bình tĩnh dắt tôi ra khỏi phòng khám.

Thư ký ôm hai hộp sữa bột, hỏi theo quy trình: "Phó tổng, sữa bột xử lý thế nào ạ?"

"Không cần, sớm muộn gì cũng dùng tới."

Lúc nói câu này, nụ cười của anh khiến người ta rợn cả tóc gáy.

Thế là tôi lại bỏ trốn.

"Sao thế, hai người cãi nhau à?" Bạn thân hỏi.

"Không phải, tao trốn nợ."

"Nợ gì?"

Mặt tôi đỏ bừng, vẻ mặt đầy xấu hổ.

Nhớ lại đêm hôm đó ở đất khách quê người, tôi hớn hở chui vào chăn của anh, dán c.h.ặ.t lấy cơ thể ấm áp: "Anh ơi, khó chịu không?"

Phó Kinh hừ nhẹ, giam tôi trong lòng, giọng điệu trêu chọc chẳng mấy vui vẻ: "Được lắm, mẹ quý nhờ con ha."

Tôi cười hì hì, uốn éo trong chăn: "Để em biểu diễn cho anh xem con giun đất nhé."

Nụ cười anh cứng lại: "Cứ nợ đấy, đợi bao giờ dỡ hàng xong thì trả tôi sau."

Vài ngày sau, tôi bị Phó Kinh bắt sống ngay tại cửa một trung tâm thương mại.

"Cứu mạng..."

Giọng tôi run rẩy.

Bị anh xách về nhà một cách vô tình.

Cửa lớn khóa lại, ném thẳng vào phòng ngủ.

"Vị bạn học này, tối nay có bài toán nào không giải được cần hỏi tôi không?"

Nhớ lại dáng vẻ hờ hững của anh năm xưa, tôi phấn khích hét lên một tiếng, rồi bị anh tóm gọn vào trong chăn.

Do tôi khiêu khích quá nhiều lần, nên sau này lúc kết hôn, trong bụng đã có "hàng thật".

Ngày cưới, khóe miệng Phó Kinh cả ngày không hạ xuống được, trông vô cùng đắc ý.

Tôi không uống được rượu nên đành để anh uống thay.

Tối đó lúc về nhà, còn một đoạn nữa mới tới nơi, anh dắt tay tôi xuống xe, bảo muốn đi bộ.

Tuyết đang rơi, tôi nằm trên lưng Phó Kinh, người quấn áo khoác dạ của anh.

Ánh đèn đường chiếu xuống bóng của hai đứa.

Trên lưng một người gồ lên một cục to đùng.

Tôi nhìn cái bóng, bỗng bật cười: "Phó Kinh, anh nhìn bóng hai đứa mình kìa, giống con ba ba già ghê."

Nói xong tôi khua tay múa chân, giống như bốn cái chân của con ba ba.

Tiếng cười vang vọng trong màn tuyết trắng.

Anh cũng cười, cứ thế cõng tôi, im lặng đi về phía trước.

Tôi luôn cảm thấy hình như đã gặp anh từ rất lâu về trước.

Nhưng lại không nhớ nổi là gặp ở đâu.

Tôi mềm nhũn gối đầu lên vai anh, ôm lấy cổ anh: "Anh nói xem, sao anh lại thích em thế?"

"Bí mật."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trộm Lòng
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...