Đám đông xung quanh nhao nhao hùa theo: "Oa, có anh Phó nâng đỡ, sớm muộn gì cô cũng nổi tiếng thôi."
Bạch Xảo Xảo khẽ cười thành tiếng: "Ừm, tôi biết, trong lòng anh ấy có tôi, đợi thêm chút nữa vậy, dù sao anh ấy vẫn còn vợ sắp cưới mà."
Vài phút sau, tôi chặn cô ấy lại ở một góc vườn.
Sau thoáng ngạc nhiên ngắn ngủi, cô ấy nở một nụ cười: "Chị, sao chị lại tới đây?"
Tôi sa sầm mặt mày: "Có phải ngay từ đầu cô đã biết tôi là ai không?"
Người Bạch Xảo Xảo cứng lại, nụ cười dần tắt ngấm.
"Hỏi han ân cần, cũng là để hạ thấp sự cảnh giác của tôi?"
Cô ấy im lặng, hồi lâu mới nói một câu: "Xin lỗi."
Tôi nén giận, sống mũi cay cay: "Ra giá đi, làm thế nào cô mới chịu rời xa anh ấy?"
"Tôi nghĩ chị hiểu lầm rồi..."
Tôi nói nhanh như gió: "Hai trăm vạn, hay là bốn trăm vạn, cô nói đi, tôi đều trả được."
Bạch Xảo Xảo đanh mặt lại, giọng điệu cứng rắn: "Tôi muốn gặp anh Phó, chị không biết quá khứ của chúng tôi, lấy tư cách gì mà chỉ tay năm ngón với tôi?"
Tôi im lặng một lát, chẳng muốn để ý đến cô ấy nữa, đột ngột xoay người bỏ đi.
Chỉ nghe thấy phía sau hét lên một tiếng.
Bạch Xảo Xảo ‘bộp’ một tiếng đ.â.m sầm vào n.g.ự.c tôi, khóa kéo áo khoác của tôi vừa khéo mắc c.h.ặ.t vào tóc cô ấy.
Trong lúc tôi còn chưa kịp phản ứng, cô ấy đã xắn tay áo lên, túm lấy tóc tôi, lao vào đ.á.n.h nhau với tôi.
9.
Động tĩnh của hai đứa làm kinh động đến những người khác.
Nửa tiếng sau, cả tôi và Bạch Xảo Xảo đều bị đưa vào bệnh viện.
Trên tay Bạch Xảo Xảo có một vết cào xước da rướm m.á.u mờ mờ, còn vết thương của tôi thì nằm trên mặt.
Tóc tai cả hai đứa đều rối như tổ quạ.
Cổ chân tôi còn bị đá cứa rách, m.á.u đang chảy ròng ròng.
Do vết thương của tôi khá nghiêm trọng nên được bác sĩ ưu tiên kéo vào phòng xử lý vết thương trước.
Xử lý xong vết thương, bác sĩ dìu tôi đi ra ngoài, vừa đẩy cửa ra đã thấy Phó Kinh đứng quay lưng về phía tôi, đối diện với Bạch Xảo Xảo.
Dáng người anh cao ráo, vai áo ướt đẫm nước mưa, đến ô cũng không kịp che.
Chắc là vội vàng chạy tới.
"Anh Phó, chỉ là liên hôn thương mại thôi mà, chị ấy có tư cách gì quản chuyện riêng của anh chứ?" Bạch Xảo Xảo ôm vết thương trên tay, cảm xúc kích động, nước mắt cứ thế tuôn rơi: "Em không muốn nhìn thấy chị ấy nữa."
Tiếng mở cửa thu hút sự chú ý của Phó Kinh.
Tôi co một chân lên, đứng t.h.ả.m hại ở cửa phòng xử lý vết thương.
Phó Kinh xoay người, Bạch Xảo Xảo bị anh che chắn kín mít ở phía sau.
Anh im lặng nhìn sang, đôi mắt đen thẫm, trên gương mặt vốn dĩ đối xử với tôi khá ôn hòa giờ đây không còn chút ý cười nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com /trom-long/chuong-5.html.]
"Em có gì muốn nói không?"
Tôi xụ mặt, lẳng lặng đối mắt với anh vài giây, rồi bất ngờ lao về phía Bạch Xảo Xảo: "Đồ không biết xấu hổ! Kẻ l.ừ.a đ.ả.o tình cảm!"
Bạch Xảo Xảo sững người, không ngờ tôi dám khai chiến ngay trước mặt Phó Kinh.
Sau đó cũng không chịu yếu thế.
Cuộc chiến khó khăn lắm mới dừng lại giờ lại bùng nổ ngay tức khắc.
Mọi người ùa lên, khung cảnh hỗn loạn thành một đống.
Tiếng hét ch.ói tai của Bạch Xảo Xảo xuyên thủng đám đông: "Chị ấy ra tay trước, tôi muốn báo cảnh sát!"
Cuối cùng, Phó Kinh ôm tôi chen ra khỏi đám đông.
Tôi gục trên vai anh, gào lên giận dữ: "Tôi không quay nữa! Tôi muốn đổi nữ chính!"
Phó Kinh ấn tôi vào lòng, nghiêm giọng quát: "Giang Thiển, em yên lặng chút đi, vừa mới băng bó xong đấy!"
Nhưng cảm xúc tôi đang kích động, thực sự không kìm nén nổi, vùng tay anh ra: "Các người cấu kết làm việc xấu."
Gân xanh trên trán Phó Kinh nảy lên: "Tôi có thể giải thích."
Câu nói này khiến tôi bật cười vì tức.
"Chẳng qua chỉ là liên hôn thương mại, chị ấy có tư cách gì quản việc riêng của anh..." Tôi bĩu môi, bắt chước giọng điệu Bạch Xảo Xảo đầy châm chọc: "Sớm không giải thích, muộn không giải thích, ối giời, mâu thuẫn bùng nổ rồi anh mới giải thích, ai mà tin hả?"
Phó Kinh vác tôi đi suốt dọc đường, mặc kệ tiếng la hét của tôi, nhét thẳng vào xe Rolls-Royce.
Cửa xe đóng sầm lại, ngăn cách sự ồn ào bên ngoài.
Tóc tôi rối như cái tổ quạ, vùng vẫy một cách t.h.ả.m hại: "Tôi muốn hủy hôn!"
Phó Kinh giữ c.h.ặ.t đôi chân đang đạp lung tung của tôi, quát khẽ: "Im lặng nào."
Anh vừa nói, tôi im thật, mắt ngập nước, phát ra tiếng khóc như ấm nước sôi.
Phó Kinh giật giật mí mắt, thở dài: "Chị gái cô ấy từng cứu mạng tôi, trước khi mất có nhờ tôi chăm sóc Bạch Xảo Xảo, chỉ có vậy thôi."
"Được đấy, anh cưới cô ấy đi, càng tiện chăm sóc."
"Tôi đã đính hôn với em rồi." Giọng Phó Kinh nghiêm túc và chân thành: "Sẽ không kết hôn với người khác."
"Vừa nãy anh hung dữ với tôi."
"Tôi hung dữ với em chỗ nào?"
"Anh hỏi tôi có gì muốn nói không."
"Thiển Thiển, em không có gì muốn nói với tôi sao?" Phó Kinh xoay mặt tôi lại, lần đầu tiên hỏi với giọng điệu nghiêm túc như vậy: "Tại sao lại đòi chia tay, tại sao lại đột nhiên chạy đi đ.á.n.h nhau với Bạch Xảo Xảo, những chuyện này không phải nên nói sao?"
Tôi nín khóc, bắt đầu nấc cụt.
Phó Kinh cười: "Em muốn tôi giải thích, thì tôi cũng phải biết vấn đề nằm ở đâu mới bốc t.h.u.ố.c đúng bệnh được chứ."
Tôi cố nín cơn nấc, người cứ run lên từng đợt: "Thế, thế nói từ chuyện 1 giờ sáng anh chạy ra ngoài làm hộ hoa sứ giả đi."
Vẻ mặt Phó Kinh trống rỗng, chìm vào hồi ức.
"1 giờ sáng hôm nào?"
--------------------------------------------------