Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vân My

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thấy ta thành ra thế này, hẳn là nàng ta hả hê lắm.

Thế nhưng, ánh mắt nàng nhìn ta lại chỉ toàn hận ý.

Ma ma bên cạnh giữ lấy tay ta, gỡ xuống một cây trâm vàng trên đầu ta, đưa cho hoàng hậu.

Nàng ta cầm trâm, liền rạch một đường thật sâu trên cánh tay đứa trẻ bên mình.

Tiếng khóc thét của đứa trẻ khiến ta hoàn toàn tỉnh táo.

Cuối cùng bọn họ cũng buông tha cho ta.

Thị vệ chậm rãi rút đao, ánh thép lạnh lẽo soi rõ khuôn mặt tái nhợt của ta.

Ta ngồi bệt dưới đất, ngẩng đầu nhìn nàng hỏi:

"Hoàng hậu nương nương vì muốn trừ bỏ ta, chắc cũng đã mưu tính từ lâu rồi nhỉ?"

Nàng cúi thấp người, cười mà đáp:

"Ban đầu bổn cung cũng không muốn lấy mạng ngươi, chỉ là trong hương cao ngươi dùng thường ngày thêm chút thuốc làm thần trí ngươi không tỉnh táo thôi. Nhưng như thế vẫn còn quá chướng mắt."

Ta nhìn chằm chằm cây trâm vàng vấy m.á.u trước mặt, giọng run run hỏi:

"Ta sống không qua nổi hôm nay nữa... phải không?"

Hoàng hậu đứng thẳng người, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống ta, nụ cười càng thêm độc ác.

"Bổn cung để ngươi sống đến hôm nay, đã là phúc phận của ngươi rồi..."

Lời còn chưa dứt, nàng ta bỗng thét lên một tiếng thảm thiết.

Ta nhặt cây trâm trên đất, liều mình đ.â.m mạnh vào nàng ta.

Hồng Trần Vô Định

Khung cảnh xung quanh bỗng hỗn loạn, tiếng huyên náo vang lên không ngớt.

Lưỡi đao đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c ta, ta ngã xuống đất.

Trước mắt chỉ còn một màn m.á.u đỏ như sương mù, ta mơ hồ thấy Thẩm Diệp hoảng hốt lao về phía mình…

Hoàng hậu ôm mặt, m.á.u không ngừng chảy qua kẽ tay.

Ma ma bên cạnh kịp phản ứng, ôm nhị hoàng tử hai tuổi quỳ sụp trước mặt Thẩm Diệp.

"Bệ hạ, quý phi nương nương bỗng phát điên, mưu hại hoàng hậu cùng hoàng tử..."

Thẩm Diệp chẳng buồn liếc nhìn bọn họ, chỉ quỳ bên ta, ôm chặt lấy ta.

Hắn sai người gọi thái y, giọng nói xé rách cả cổ họng.

Hắn ôm chặt đến nỗi cả người ta đều đau nhức.

Thân nhiệt theo dòng m.á.u từ tim không ngừng chảy ra ngoài.

May mà, ta cũng rất nhanh không còn thấy đau nữa...

3

Ta c.h.ế.t rồi, nhưng lại chưa c.h.ế.t hẳn.

Ta đầu thai, một lần nữa làm người.

Kiếp này ta có cha mẹ thương yêu, chẳng còn phải như kiếp trước, gánh vác kỳ vọng làm vẻ vang môn hộ, chỉ cần vô lo lớn lên như bao nữ nhi bình thường.

Nếu không mang ký ức kiếp trước, có lẽ ta sẽ như A nương mong mỏi, gả cho một phu quân phẩm hạnh tốt, an phận thủ thường, cả đời bình dị mà yên ấm.

Nhưng ta lại không thể nào quên được mối hận của kiếp trước.

Ta của kiếp trước, cùng cả đứa nhỏ chưa kịp ra đời kia, xác đều đã mục rữa trong mộ phần.

Thế mà những kẻ hại c.h.ế.t chúng ta vẫn sống an ổn nơi hoàng cung kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-my/chuong-2.html.]

Ta càng trưởng thành, ký ức ấy càng rõ ràng, dung mạo cũng ngày một xuất chúng.

A nương bắt đầu lo lắng, cùng cha bàn bạc chuyện hôn sự cho ta.

"Chờ khi con gái chúng ta đến tuổi cập kê, thì nên gả nó đi thôi."

"Thường ngày chàng thương con nhất, sao lại nỡ lòng để con lấy chồng sớm vậy?"

"My nhi lớn lên xinh đẹp quá đỗi, nếu để người phủ Ninh Viễn Bá nhìn thấy thì..."

"Ta cũng mong con sớm lấy được chồng tốt."

Cha ta thở dài, "Không giấu gì nàng, tri phủ đại nhân nhiều lần đến tìm ta, nói con trai ông ta vừa ý My nhi, muốn cưới con làm thiếp."

"Con trai của Quách tri phủ? Chẳng phải là tên vô lại đó sao! Lại muốn con gái ta làm thiếp cho hắn... tuyệt đối không thể!"

"Phu nhân yên tâm, tri phủ đại nhân có nói gì, ta đều từ chối cả."

Ta bưng canh bước vào, tiếng cha mẹ bỗng lặng đi.

Ta nhẹ nhàng hỏi: "Phụ thân chỉ là một chức điển sử nhỏ nhoi, tri phủ đại nhân tìm người để làm gì?"

Cha ta cầm bánh bao cắn một miếng, giả vờ thản nhiên đáp: "Không có chuyện gì đâu con."

Mấy năm nay cha ta chỉ là một chức quan nhỏ an phận, vốn không biết được những thủ đoạn dơ bẩn chốn quan trường.

Ông nghĩ rằng từ chối hết mọi lợi lộc tri phủ ban cho thì có thể giữ được ta bình yên.

Nhưng trong mắt những người kia, nhà ta chẳng qua chỉ là sâu kiến dưới chân mà thôi.

Ngày hôm sau, ta vừa từ hiệu thêu đi ra đã bị Quách Thịnh chặn lại.

"Ngươi thật tưởng rằng có cha che chở là có thể thoát khỏi tay ta sao?"

Ta không chút hoảng loạn, chỉ đứng đó bình tĩnh nhìn hắn.

"Quách công tử cần gì vội vã như vậy, với thân phận của ta thế này, còn có thể nói không với ngài sao?"

Nghe vậy, Quách Thịnh bật cười:

"Ngươi còn biết điều hơn cả cha ngươi. Ta cho người nhốt ông ta vào ngục, đánh đập hai trận, ông ta vẫn không chịu gả ngươi cho ta."

Ta siết chặt ngón tay, nhìn thẳng hắn:

"Ta nguyện ý gả cho ngài, có thể thả cha ta ra được không?"

"Đương nhiên. Đợi ngươi cập kê, ta sẽ cho người sang hỏi cưới."

Hắn nheo mắt, ánh nhìn lướt khắp người ta, ánh mắt dơ bẩn khiến người khác chỉ muốn nôn mửa:

"Yên tâm, ngươi gả sang rồi, ta sẽ thương ngươi."

Hắn đưa tay định chạm vào mặt ta, ta khéo léo tránh đi.

Ta cười nhạt: "Tưởng rằng bản thân còn có lựa chọn, chẳng ngờ cuối cùng cũng bị ngài ép đến đường cùng."

Hắn không nghe ra được ẩn ý trong lời ta nói.

Nhưng thấy ta biết điều, Quách Thịnh đáp ứng sẽ không đến quấy rầy trước khi ta cập kê.

Cha ta được thả ra, cả nhà ta cũng có được vài ngày yên ổn hiếm hoi.

Nhà mẹ đẻ của A nương ở một thôn nhỏ ngoài biên ải, cha ta bắt đầu tính toán dẫn vợ con rời đi tìm đường sống ở đó.

Nhưng thuộc hạ của Quách Thịnh ngày nào cũng theo dõi nhà ta, chẳng tìm được cơ hội trốn đi.

Đang lúc cha ta tuyệt vọng, thì nhận được thư từ phủ Ninh Viễn Bá gửi đến.

Một tháng trước, ta đến chùa Vạn An cầu phúc, vô tình gặp Triệu ma ma đi thăm người thân.

Khi thấy ta, bà hoảng đến nỗi trẹo cả chân.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vân My
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...