Ta kinh ngạc nhìn hắn: "Quốc công gia tại sao lại…"
Thẩm Diệp đáp: "Quốc công phủ là nhà mẹ đẻ của hoàng hậu."
Toàn thân ta không kìm được run rẩy:
"Là hoàng hậu nương nương muốn lấy mạng thần thiếp sao?"
Hồng Trần Vô Định
"Nàng với cô cô nàng dung mạo giống nhau như đúc, làm sao không khiến hoàng hậu kiêng kỵ?"
Ánh mắt Thẩm Diệp sắc như dao, khóe môi vẽ lên nét cười chế nhạo:
"Xem ra hoàng hậu của trẫm, cũng chẳng phải hiền lành như vẻ bề ngoài."
Ta vốn sợ chết, giờ mặt mày trắng bệch không còn chút huyết sắc.
Toàn thân ta run lên bần bật:
"Thì ra, thần thiếp còn chưa vào cung, hoàng hậu đã muốn g.i.ế.c c.h.ế.t thần thiếp rồi…"
Thẩm Diệp siết chặt lấy tay ta: "Có trẫm ở đây, không ai có thể động đến nàng."
Mắt ta ngấn lệ nhìn hắn: "Thần thiếp rồi sẽ c.h.ế.t thảm trong cung sao?"
Tay Thẩm Diệp run lên dữ dội, chắc là hắn cũng nhớ đến cái c.h.ế.t thê thảm của ta kiếp trước.
Hắn ôm chặt lấy ta vào lòng: "Sẽ không… sẽ không đâu, chuyện đó, tuyệt đối sẽ không lặp lại nữa…"
Có lẽ Thẩm Diệp còn sợ âm mưu hậu cung hơn cả ta.
Sáng nay ta vào Khôn Ninh cung thỉnh an hoàng hậu, nàng ta ban cho ta rất nhiều thứ.
Thẩm Diệp đi cùng ta về tẩm điện, sai người kiểm tra từng món đồ hoàng hậu ban thưởng.
Chẳng bao lâu, trong một hộp son dâng tiến tìm thấy độc dược.
Thái y thử qua, liền nói:
"Tuy lượng độc trong hộp son này rất ít, nhưng nếu Thục phi nương nương dùng lâu dài, chẳng mấy chốc sẽ nghịch huyết công tâm mà mất mạng."
Ta sợ đến mức ngồi phịch xuống nhuyễn tháp, thất thần lẩm bẩm:
"Thần thiếp rốt cuộc đắc tội gì với nàng ta chứ, chỉ vì dung mạo giống cô cô sao?"
Ánh mắt Thẩm Diệp trở nên lạnh lẽo, gương mặt càng lúc càng trắng bệch khi nhìn hộp son trong tay thái y.
Bỗng ta nắm chặt lấy cánh tay hắn, giọng đầy hoảng loạn:
"Bệ hạ, hôm qua thần thiếp ở ngự hoa viên gặp một ma ma quét dọn trông điên điên dại dại, bà ấy lao đến gọi thần thiếp là tiểu thư, còn bảo trong cung thứ gì cũng không được tùy tiện động vào, động vào sẽ thành điên dại… Lúc đó thần thiếp cứ tưởng bà ấy nói nhảm, nhưng bây giờ nghĩ lại, hình như cũng có phần đúng…"
Nghe vậy, sắc mặt Thẩm Diệp hoàn toàn không còn chút huyết sắc, đôi mắt đen sâu thẳm cũng mất hết tiêu cự.
Hồi lâu sau, hắn mới khàn giọng hạ lệnh: "Đi, mau tìm người mà Thục phi vừa nhắc đến."
10
Rất nhanh sau đó, Tiểu Hồng được dẫn vào tẩm điện.
Kiếp trước nàng cùng ta lớn lên, là nha hoàn hồi môn theo ta vào cung.
Trước khi ta thần trí rối loạn, đã đoán được bản thân sắp thất sủng, nên để nàng ra khỏi cung lấy chồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-my/chuong-7.html.]
Vậy mà nàng lo rời đi sẽ không ai chăm sóc cho ta, nên lúc ta không tỉnh táo, liền lừa ta nói mình là cung nữ mới được phái đến, lặng lẽ ở lại bên cạnh.
Sau khi ta chết, nàng bị phạt làm tạp dịch, lúc đó hậu cung đã là thiên hạ của hoàng hậu, bọn cung nhân biết nàng từng là đại nha hoàn thân cận bên ta, liền tìm mọi cách ngược đãi.
Năm nay Tiểu Hồng mới ba mươi tư tuổi, mà tóc đã bạc không ít.
Hôm qua, ta gặp nàng dọn mương ở ngự hoa viên mới biết nha đầu ngốc này vì muốn chăm sóc ta mà hi sinh cả nửa đời còn lại của mình.
Tiểu Hồng ngước mắt nhìn ta, khóe mắt đã đỏ hoe.
Chỉ khi thái giám nhắc nhở, nàng mới kịp phản ứng, vội quỳ xuống hành lễ.
Thẩm Diệp nheo mắt đánh giá nàng:
“Trẫm nhớ ngươi là người từng hầu hạ bên cạnh Nhuyễn quý phi, sao lại bị đày đi làm tạp dịch?”
“Nô tỳ là nha hoàn hồi môn của Nhuyễn quý phi.”
Tiểu Hồng cúi đầu đáp: “Có lẽ là trong cung này có người hận quý phi đến tận xương tủy, nên dù quý phi không còn nữa, vẫn muốn giày vò người thân cận bên người nàng.”
Thẩm Diệp tiếp tục hỏi: “Vì sao hôm qua ngươi lại nói với Thục phi những lời đó?”
Tiểu Hồng quỳ trên mặt đất, nước mắt tuôn lã chã.
“Những năm qua nô tỳ ngày nào cũng nghĩ, quý phi nương nương sau khi mất con chỉ là quá đau buồn, sao lại bỗng phát điên cả đêm mà hóa điên dại?”
“Bệ hạ ngày nào cũng tới cùng nàng dùng bữa, chắc chẳng ai dám động vào cơm nước của nàng, vậy chỉ có thể động vào những vật dụng hàng ngày.”
“Hôm qua nhìn thấy Thục phi nương nương, nô tỳ cứ tưởng mình gặp lại quý phi, sợ người lại gặp chuyện không may, nên mới lỡ lời như thế.”
Nàng đem những lời ta đã dạy nói lại từng câu một.
Thẩm Diệp nhìn về phía thái giám bên cạnh: “Những thứ trong cung của quý phi…?”
Thái giám vội đáp: “Hoàng hậu nương nương bảo bệ hạ thấy sẽ động lòng, nên đã cho người vứt đi cả rồi… chỉ còn lại mấy món bệ hạ giữ bên mình…”
Ánh mắt Thẩm Diệp lạnh như băng nhìn hộp son trên bàn, chợt bật cười khẽ:
“E là cũng hạ độc vào những món quý phi từng dùng.”
Tiểu Hồng như chợt nhớ ra điều gì, vội dập đầu thật mạnh.
“Nô tỳ nhớ rồi, sau khi quý phi mất con, mỗi ngày dùng phấn dược đều có mùi khác trước, nô tỳ còn hỏi nội vụ phủ, họ nói là do phấn dược thêm nước hoa hồng, nô tỳ lúc đó cũng chẳng để tâm.”
Thẩm Diệp khép mắt lại, lạnh giọng: “Điều tra cho trẫm!”
……
Cái c.h.ế.t của Nhuyễn quý phi là điều cấm kỵ của Thẩm Diệp, trong cung không ai dám nhắc đến.
Ta dùng chính một hộp son mình tự hạ độc, cuối cùng cũng kéo được vụ án năm xưa ra ánh sáng.
Nhưng Quốc công gia từng cứu mạng Thẩm Diệp, cũng là công thần phò tá hắn lên ngôi.
Thẩm Diệp nể tình Quốc công, lại không muốn mang tiếng bạc bẽo vô tình, nên giữ lại ngôi vị hoàng hậu cho nàng, chỉ giam lỏng nàng ở Khôn Ninh cung.
Một mạng của ta kiếp trước, chỉ đổi lại được hoàng hậu bị giam lỏng, Tiểu Hồng cũng vì ta mà thấy không đáng.
Nhưng đây chính là kết cục ta muốn.
Chỉ một nhát đ.â.m trước lúc chết, cũng đủ hủy dung mạo mà nàng ta tự hào nhất, khiến Thẩm Diệp chán ghét suốt mười sáu năm.
--------------------------------------------------