Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vân My

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khóe môi Thẩm Hoài Yến lộ ý cười châm biếm:

“Ả điên đó suýt chút hại c.h.ế.t cả ta và mẫu hậu, vậy mà phụ hoàng vẫn còn nhớ thương, còn mời cả pháp sư về cầu hồn cho nàng. Cho nên ai ai cũng bảo trong cung này có ma.”

Nói rồi, hắn khoác tay ôm lấy vai ta.

“Sao thế, nàng sợ à?”

Ta lắc đầu.

Kiếp trước ta chết, khi ấy Thẩm Hoài Yến mới chỉ hai tuổi.

Xem ra hắn thực sự chẳng nhớ gì cả.

……

Ta được Thẩm Hoài Yến đưa vào ngự thư phòng.

Thẩm Diệp đang phê duyệt tấu chương.

Nay hắn đã gần bốn mươi, mà cũng chẳng già đi mấy, so với mười sáu năm trước chẳng khác là bao.

Thẩm Hoài Yến dắt ta quỳ xuống thỉnh an, Thẩm Diệp chẳng buồn liếc mắt lấy một cái.

“Muộn thế này còn tới đây làm gì?”

Thẩm Hoài Yến cung kính đáp:

“Nhi thần đã có người trong lòng, muốn đưa nàng tới ra mắt phụ hoàng, mong phụ hoàng thành toàn.”

Thẩm Diệp xoa ấn đường, “Chỉ là nạp một thiếp thất thôi mà, tự ngươi quyết định là được.”

“Phụ hoàng, nhi thần không muốn cưới đích nữ phủ Tể tướng nào cả, nhi thần chỉ muốn lấy Tống Vân My làm chính thê.”

Tấu chương trong tay Thẩm Diệp rơi xuống, sắc mặt lập tức tối sầm lại.

"Hoang đường!"

Thẩm Hoài Yến vội vàng quỳ rạp xuống đất.

“Phụ hoàng thứ tội!”

Ta cũng cuống quýt quỳ sụp xuống.

Xung quanh tức thì lặng ngắt như tờ, không gian như đông cứng lại, đến tiếng kim rơi cũng nghe được.

Một lúc lâu sau, ta mới nghe thấy giọng Thẩm Diệp vang lên phía trên đầu.

“Ngẩng đầu lên, để trẫm nhìn thử xem.”

Giọng hắn trầm lạnh, nhưng ta vẫn nghe ra trong đó phảng phất chút run rẩy.

Ta cụp mắt, chậm rãi ngẩng đầu lên.

Bên cạnh Thẩm Diệp, lão thái giám quát lớn:

“Vô lễ! Trước mặt Thánh thượng, không được che mặt!”

Ta tháo khăn che mặt, vừa lúc nghe lão thái giám hít sâu một hơi, cùng với tiếng thở nặng nề của Thẩm Diệp.

Hắn từ từ đi đến trước mặt ta.

Ta cúi thấp đầu, bóng tối trước mắt vụt xuống.

Đúng lúc đó, Thẩm Hoài Yến cũng nhận ra ánh mắt Thẩm Diệp nhìn ta có gì đó không ổn, liền ngạc nhiên hỏi:

“Phụ hoàng làm sao vậy?”

Ngay giây sau, bàn tay Thẩm Diệp đã siết chặt cổ ta.

"Nói! Ai sai ngươi đến? Ngươi đã làm gì với gương mặt mình? Vì cớ gì lại giống hệt nàng ấy?"

Ánh mắt hắn gần như nứt toạc, như thực sự muốn g.i.ế.c c.h.ế.t ta.

Lưng ta tựa vào cột lớn, hai tay vùng vẫy bám lấy tay hắn.

Ta kinh hoảng nhìn hắn, đuôi mắt đỏ hoe.

Bàn tay Thẩm Diệp từ từ buông lỏng.

Thẩm Hoài Yến bị cảnh tượng ấy dọa sợ đến ngây người.

“Phụ hoàng, Vân My không phải thích khách... Nàng thật sự không phải…”

Cuối cùng Thẩm Diệp cũng buông tay, ánh mắt lạnh băng nhìn ta ngã quỵ trên mặt đất, lạnh lùng bảo Thẩm Hoài Yến:

“Ngươi không được cưới nàng, càng không được đưa nàng đi.”

“Nhưng mà…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-my/chuong-5.html.]

“Cút!”

Trên trán Thẩm Diệp nổi gân xanh, giận dữ tột cùng.

Có lẽ Thẩm Hoài Yến chưa từng thấy phụ hoàng nổi giận đến mức này, liền cuống cuồng vừa lăn vừa bò bỏ chạy khỏi phòng.

7

Ta bị cung nhân đưa đến một điện phụ hẻo lánh.

Mấy ma ma nối nhau vào, thay y phục, tắm rửa cho ta, lại cẩn thận kiểm tra từng tấc da tấc thịt, xác nhận dung mạo ta không phải do dịch dung mà thành.

Lúc này chắc họ cũng đã tra ra mối liên hệ giữa ta và phủ Ninh Viễn Bá.

Ta với Tống Mộc Dao dù gì cũng là thân thích, cùng một khuôn mặt, cũng chẳng có gì lạ.

Nếu nói ta có vết nhơ nào duy nhất, thì đó là chuyện đã g.i.ế.c c.h.ế.t Quách Thịnh.

Có điều, ngay lúc ta lên kinh thành, người phủ Ninh Viễn Bá đã bí mật hạ độc g.i.ế.c c.h.ế.t Quách tri phủ, xóa sạch dấu vết cuối cùng này cho ta.

Mãi đến đêm khuya, Thẩm Diệp mới xuất hiện.

Hắn đứng ở cửa, thân hình cứng đờ, nhìn ta hồi lâu mới chậm rãi tiến lại gần.

Ta thấy hắn liền co rúm người lại, nép sát vào góc giường.

"Đừng… đừng g.i.ế.c ta…"

Ánh mắt hắn dịu lại, hạ thấp giọng nói.

"Ngươi giống A Dao quá, vừa rồi trẫm thật sự bị dọa cho phát hoảng."

"Ý bệ hạ là… về cô cô của thần thiếp…"

Ta ngước mắt lên, dè dặt hỏi:

"Nghe nói thần thiếp rất giống cô cô, đến cả bệ hạ cũng không phân biệt nổi sao?"

Hồng Trần Vô Định

Thẩm Diệp ngồi xuống mép giường nhìn ta, mỉm cười hỏi:

"Người phủ Ninh Viễn Bá dẫn ngươi vào kinh là để tham dự tuyển tú nữ?"

Ta khẽ gật đầu.

Ý cười nơi đáy mắt hắn lập tức đông cứng lại:

"Trẫm đã hủy tuyển tú, thế nên ngươi mới bám vào thái tử?"

Rõ ràng chính hắn hủy bỏ tuyển tú, vậy mà nói như thể đó là lỗi của ta.

Ta hít sâu một hơi, chậm rãi nói.

"Có người muốn lấy mạng thần thiếp, chỉ có ở cạnh thái tử mới giữ được mạng sống…"

Mắt Thẩm Diệp lóe lên sát ý lạnh lẽo: "Ai muốn g.i.ế.c ngươi?"

"Thần thiếp không biết… Chỉ nhớ rõ trên mu bàn tay sát thủ có một vết sẹo do bỏng…"

Thẩm Diệp ôm chặt lấy ta:

"Yên tâm, trẫm sẽ bảo vệ ngươi. Có trẫm ở đây, không ai dám làm tổn thương ngươi."

Ta đỏ hoe mắt nhìn hắn: "Người Bá phủ nói ta vào cung sẽ được sủng ái như cô cô, nhưng ta không mong được sủng ái, chỉ mong được bình yên sống sót thôi."

Vết bầm trên cổ ta do bị hắn bóp, mấy ma ma đã thoa thuốc từ trước.

Hắn nhìn vết đỏ nhạt ấy, như có chút xót xa.

"Còn đau không?"

Ta lấy lại bình tĩnh, khẽ đáp.

"Không đau nữa rồi. Chỉ xin bệ hạ đừng g.i.ế.c thần thiếp…"

"Trong mắt ngươi, trẫm là hôn quân g.i.ế.c người không chớp mắt vậy sao?"

Hắn bật cười khẽ, giọng nói dịu hẳn lại: "Ở bên cạnh trẫm, ngươi không chỉ sống bình yên, muốn gì trẫm cũng có thể cho ngươi."

Ta lắc đầu: "Thần thiếp chẳng muốn gì cả."

Đôi mắt đen của Thẩm Diệp dần bị dục vọng lấp kín, lý trí còn sót lại như bị đốt cháy trong khoảnh khắc.

Hắn đã động tình, cúi đầu hôn lấy ta.

Nến trong điện tắt dần, ánh sáng lờ mờ chập chờn.

Khi ta bừng tỉnh, đã bị Thẩm Diệp đè dưới thân trên giường.

Một giọt nước mắt ấm nóng lăn xuống xương quai xanh.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vân My
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...