Hạ Vĩ vừa sợ vừa giận:
“Thì sao? Đã đính hôn thì không thể từ hôn à?”
“Vậy thì bây giờ ngươi viết giấy từ hôn cho ta đi.”
Hạ Diên Chương và Hạ phu nhân cũng mong còn không kịp để phủi sạch quan hệ với ta.
Nha hoàn mang đến bút mực, Hạ Vĩ lập tức viết ngay giấy từ hôn.
Từ nay về sau, nam nữ thành thân chẳng liên quan gì nhau nữa.
Ta nhận lấy giấy từ hôn, xoay người bước khỏi Hạ phủ đầy dứt khoát.
Hạ Diên Chương đuổi theo, trong ánh mắt vừa có hổ thẹn vừa mang theo chút nghi hoặc:
“Vọng Thư, Nghiêm tể tướng lấy con đường quan lộ và cả tính mạng gia quyến ra ép ta, ta cũng là bất đắc dĩ thôi.”
“Trước đó ta từng nhiều lần dò hỏi ngươi, nếu khi ấy ngươi chịu nói ra, ta cũng không cần tốn bao công sức, lại còn kéo theo mạng sống của nhiều người trong phủ. Ngươi cũng đừng trách ta.”
“Giờ ngươi giữ được mạng, chắc là đã giao thứ Nghiêm tướng muốn rồi.”
“Nói cho cùng, chúng ta cũng là người cùng một loại.”
“Ta chẳng nói gì với ông ta cả.”
Hạ Diên Chương kinh ngạc:
“Vậy sao ngươi giữ được mạng?”
Xe ngựa đỗ ở góc phố từ từ lăn bánh tới, Thục phi vén rèm, giọng mang chút mất kiên nhẫn:
“Xong chưa vậy?”
“Lá gan ngươi cũng to đấy, dám để bổn cung chờ lâu như thế!”
Sắc mặt Hạ Diên Chương lập tức biến đổi, lập tức quỳ xuống đất:
“Vi thần tham kiến Thục phi nương nương.”
Hạ phu nhân và Hạ Vĩ nghe tiếng cũng vội vàng đến quỳ lạy.
Thục phi nhìn Hạ Vĩ:
“Ngẩng đầu lên.”
Hạ Vĩ ngẩng đầu, gượng cười lấy lòng.
Thục phi “xì” một tiếng, như thấy thứ gì dơ bẩn, quay mặt sang một bên:
“Chỉ với cái mặt nạ thêu hoa như ngươi mà cũng dám vọng tưởng cưới quận chúa.”
Nàng dặn dò cung nữ bên cạnh:
O mai d.a.o Muoi
“Ngày mai thưởng cho Hạ phủ vài chiếc gương đồng.”
“Ba người các ngươi, có việc thì soi mà nhìn lại mình.”
17
Giữa ba gương mặt trắng bệch như giấy, ta bước lên xe ngựa của Thục phi, hướng về hoàng cung.
Mặt trời nắng gắt, thiêu đốt tất cả mọi vật trên thế gian đến bỏng rát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vong-thu-urih/14.html.]
Ta mang trên người thứ mà Nghiêm Lâu muốn, ít nhất là hắn cho là như vậy.
Mà Thục phi lại công khai thu nhận ta.
Thái độ của nàng chính là thái độ của hoàng thượng.
Xem ra cuộc tranh đấu này, cũng như ánh nắng chói chang kia, đã đến lúc gay gắt nhất.
Trong hoàng cung cũng không phải nơi an toàn.
May thay, Thục phi đi đâu cũng mang ta theo.
Hôm đó, Nghiêm Thanh Yến vào cung diện thánh.
Nếu nói về thân thích, thì hắn phải gọi hoàng thượng một tiếng cữu cữu.
Ta cầm theo điểm tâm Thục phi muốn, lướt qua hắn.
Hắn khẽ nói: “Ta đã chuyển bà ấy đi rồi.”
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Bà lão còn sống, thật tốt quá.
Ngàn vạn lời cảm tạ ta không thể nói ra, đành tạm giấu trong lòng.
Chỉ mong mọi chuyện thuận lợi, ta và bà lão sẽ có ngày đoàn tụ.
Trên triều đình, hoàng thượng như biến thành một người khác.
Ngài không ngừng bác bỏ “đề xuất” của Nghiêm Lâu về việc bổ nhiệm quan chức, công khai đưa người của mình vào các vị trí quan trọng như Hộ bộ Thượng thư và Đại Lý Tự Khanh.
Chưa dừng lại ở đó, ngài còn bắt đầu trừng phạt các chi phụ của Nghiêm gia, thậm chí ra tay với con cháu của hắn.
Nghiêm Minh, con trai thứ ba của Nghiêm Lâu, đang giữ chức ở Bộ Công, bị buộc tội sát hại mệnh quan triều đình.
Chứng cứ rõ ràng.
Hoàng thượng kiên quyết xử lý theo pháp luật, định c.h.é.m đầu sau mùa thu.
Giờ đến lập thu cũng chỉ còn hơn một tháng nữa.
Nghiêm Miễn là con trai đắc lực nhất của Nghiêm Lâu.
Còn Nghiêm Minh là con út sinh muộn, cũng là đứa hắn cưng chiều nhất.
Hoàng thượng từng bước áp sát, Nghiêm tể tướng không thể nhẫn nhịn thêm.
Ngày đó, cuối cùng cũng đến.
Chiêu Đức điện bị cấm vệ quân tầng tầng lớp lớp canh giữ.
Thục phi mặc khải giáp, tay cầm trường thương đứng trước điện.
Bên ngoài tiếng hò g.i.ế.t rung trời, hoàng thượng ngồi ngay ngắn trên long ỷ, dù lưng vẫn thẳng tắp nhưng có thể thấy ngài rất căng thẳng.
Chưa kể những cung nữ, thái giám khác, có người nhát gan đã bắt đầu khóc thút thít.
Trong tiếng hò hét không ngừng và ánh lửa bốn phía, Thục phi quay đầu lại, giọng kiên quyết:
“Đừng sợ!”
--------------------------------------------------