Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Về Làm Điền Chủ

Chương 123

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Sao quân hậu lại ở đây? Từ khi nào hậu cung được tham dự chuyện triều chính?" Một đại thần chỉ trích nói

"Hừ, Ngô đại nhân hình như đã quên ta vẫn còn là thừa tướng đương triều nhỉ?" Hàn Tử Ninh mỉa mai nói

Đến hiện tại Tề Lãng cũng không có cắt đi chức Thừa Tướng của y nên việc tham dự triều chính đều là chuyện thường tình, vị Ngô đại nhân kia bị y nói đến cứng họng, liền nhìn về phía Minh Thân vương

"Hừ, giờ ngươi có phải là thừa tướng hay không thì sắp tới đều phải chết, bớt hồ ngôn loạn ngữ ở đây đi" Tề Dục nhìn Hàn Tử Ninh một hồi lại nói "Không thì sau này ngươi theo ta, ta sẽ đối xử với ngươi không thua gì Tề Lãng đâu, Ha Ha"

"Tề Dục, ngươi câm miệng cho trẫm, nể tình ngươi là bát thúc, ta lệnh ngươi lập tức lui binh cút về đất phong đi" Tề Lãng tức giận nói

Khi còn nhỏ đều là người này chơi cùng hắn, thân thiết với hắn như huynh đệ ruột thịt, vậy mà cũng chưa từng dừng dã tâm bừng bừng muốn soán ngôi kia.

"Ngươi giờ có tư cách đàm phán với ta sao? Ở đây ai muốn theo ta thì lập tức quỳ xuống cung nghênh quân vương mới" Tề Dục vừa dứt lời đã có một số người quỳ xuống, những người này đều đã có ý theo hắn từ lâu, Tề Lãng chỉ nhíu mày nhìn, hắn từ lâu đã nhìn ra được những người này có ý tạo phản, chỉ là không thể bứt dây động rừng mà im lặng làm một kẻ không biết gì

Một số vị đại thần còn lại chỉ dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Tề Dục, cho dù ngay bây giờ họ sẽ chết, nhưng họ cũng phải chết một cách oanh liệt, để xuống dưới suối vàng còn có mặt mũi gặp tiên đế.

"Người đâu? Giết Tề Lãng cho ta, ai giết được hắn sẽ trọng thưởng" Tề Dục chỉ tay về phía trên kia

Hai người đi theo phía sau Tề Dục rút kiếm lao về phía Tề Lãng, nhưng chưa lên đến được trên đài thì đã đầu mình hai nơi, đợi những người kia bình tĩnh lại chỉ nhìn thấy vị tiểu công công đứng bên cạnh Trác công công, trên tay y còn cầm một thanh kiếm đã nhượm đầy máu.

"Hừ, còn có thể giữ cao thủ bên cạnh, nhưng một mình hắn làm sao địch lại vạn đại quân của ta?" Tề Dục vừa dứt lời, một binh sĩ của hắn bên ngoài gấp gáp chạy vào

"Vương gia, vương gia, phía Tây Thành, Tây thành,..." hắn gấp đến độ không nói ra lời

"Tây Thành làm sao? Chẳng lẽ Miêu Cương nhanh vậy đã diệt xong quân của Hoàng Thổ Quốc?" Tề Dục vui vẻ nói

"Toàn bộ quân đội Miêu Cương đều bị diệt ở Tây Thành" Tên binh sĩ cố gắng hít một hơi nói

"Ngươi nói gì? Làm sao có thể?" Tề Dục tức giận đấm người kia một cú làm y ngã ra đất, đám đại thần quỳ lạy hắn lúc nãy cũng thất kinh

Làm sao có thể diệt được lượng binh đông đúc như vậy chỉ trong một chốc, lại còn chẳng phải quân Hoàng Thổ Quốc đều đã rút lui rồi sao?

Bên này, Hạ Thần đứng trên núi nhìn Tây Thành đang chìm trong biển lửa, đội quân đông đảo của Miêu Cương đang gào la tìm cách thoát ra ngoài, nhưng chung quanh chỉ toàn lửa là lửa.

Sau khi chiếm được Tây Thành, tướng sĩ Miêu Cương bắt đầu vui vẻ mà ăn mừng, đợi đến ngày lên đường thẳng đến kinh thành, tuy khi vào thành chỉ có vườn không nhà trống, nhưng bọn họ lại không quan tâm, đợi đến vào kinh thành tàn sát cũng không muộn.

Nhưng khi nãy đang ăn uống tiệc tùng đột nhiên lại xuất hiện tiếng nổ lớn, sau đó những cú nổ mạnh liên tục phát ra, theo sau đó là những đám cháy càng ngày càng lớn, đem toàn bộ doanh trại cùng lương thảo đều thiêu rụi, mà hiện tại họ cũng không có cách nào thoát ra.

Hạ Thần nhìn cảnh tượng câu môi mỉm cười đầy ma mị, dọa cho mấy tướng quân xung quanh cũng phải rùng mình, kiếp trước người huấn luyện từng nói hắn có nụ cười của tử thần, bởi vì mỗi lần giết người, hắn đều nhìn họ cười như vậy như đang đòi mạng, về sau, Hàn Tử Ninh bị bắt nạt, hắn liền nhìn những kẻ kia cười như vậy, từ đó những người này cũng không còn dám bắt nạt y, mà hắn cũng đem y bảo vệ trong vòng tròn an toàn mà hắn đặt ra.

"Cái đó là vật gì? Sức công phá lớn như vậy?" Võ Thiện tròn mắt nhìn, vừa nãy cú nổ lớn đến mức nơi này xa như vậy còn có thể nghe thấy

"Là thuốc nổ" Hạ Thần chậm rãi trả lời sau đó lại nói "Truyền lệnh xuống, ngày mai lập tức lên đường diệt Miêu Cương, hoàng thất Miêu Cương quy hàng thì bắt sống, chống đối giết không tha"

Nhìn thấy Hạ Thần không cần dùng nhiều binh đã diệt được quân đội Miêu Cương đông đảo, sĩ khí liền tăng cao, vì vậy mà càng nghe lời hắn hơn.

Hạ Thần cũng là vì muốn nhanh chóng đánh cho xong để trở về, hắn đã muốn ôm ôm hôn hôn tức phụ hắn lắm rồi, tuy mỗi ngày đều có thể vào không gian một chút, nhưng cũng không thể an ổn mà ôm tức phụ ngủ một giấc, ban đêm chỉ có thể vào nhìn họ đã ngủ say rồi trở ra ngoài, bởi vì sợ xảy ra chuyện gì có người tìm đến không thấy hắn thì không tốt.

"Minh Thân vương làm sao vậy? Vừa nãy rất mạnh miệng còn gì?" Hàn Tử Ninh nhìn Tề Dục châm chọc nói

"Hừ, quân đội ở kinh thành ngươi đều đã điều đi Tây Thành, ta không tin vạn đại quân của ta không giết được các ngươi" Tề Dục trừng mắt nói

"Vương gia, vương gia" lại thêm một tên binh sĩ vừa gào lớn vừa gấp gáp chạy vào

"Lại xảy ra chuyện gì? Có phải tin vừa nãy lừa ta?" Tề Dục cố gắn tìm một chút hi vọng

"Vương gia, không biết quân mã từ đâu xuất hiện, đã bao vây toàn quân của ta rồi"

"Làm sao có thể? Làm sao có thể như vậy được? Tề Lãng ngươi gạt ta?" Tề Dục ánh mắt đầy lửa giận nhìn Tề Lãng vẫn cao cao tại thượng ngồi trên kia

"Cái cách bắt ba ba trong hủ này của Hạ Thần thật khiến ta bất ngờ, diệt được Miêu Cương không nói lại còn dẫn được ngươi ra khỏi hang, thế nào, bất ngờ lắm sao?" Tề Lãng lúc này mới đứng lên, chậm rãi nói

Trước khi đi Hạ Thần đã nói kế sách cho hắn, nếu đánh thắng Miêu Cương nhất định người trong kinh thành sẽ không lộ mặt, chỉ có cách lùi một bước để diệt trọn cả hai, tuy để Miêu Cương chiếm được Tây Thành đã là bất lợi, nhưng Hàn Tử Ninh lại nói nhất định phải tin tưởng Hạ Thần, hắn chưa từng nói mà không làm được, vì vậy Tề Lãng vẫn chọn cách tin tưởng Hàn Tử Ninh, trước đây vì lòng nghi ngờ, hắn đã tổn thương y không ít lần.

Không nghĩ tới như Hạ Thần dự đoán, sau khi Tây Thành thất thủ, người này đã không còn đợi được mà kéo binh vào hoàng cung ý đồ ép vua thoái vị.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuyên Về Làm Điền Chủ
Chương 123

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 123
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...