Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Về Làm Điền Chủ

Chương 37

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Rất nhanh Hoàng Sâm đã trở lại, theo sau còn có một nhà Hạ gia, sắc mặt vô cùng khó coi, nhị thúc công cũng bị gọi đến.

Vừa nhìn thấy Trịnh Tân An đã vội quỳ xuống hành lễ.

"Đứng lên đi" Trịnh Tân An lại hỏi "Ở đây ai là nhị thúc công Hạ gia?"

"Bẩm đại nhân, thảo dân Hạ Hùng" ông bước lên một bước, chấp tay cung kính nói

"Ngươi nói, Hạ Thần có còn là người trong gia phả Hạ gia ngươi?" Trịnh Tân An

"Không phải" ông lắc đầu.

Ngày đó bị Hạ Thần chém gãy cây gậy, lại nói gia tộc ông quèn. Về nhà ông liền gạch tên hắn khỏi gia phả, giờ nhìn thấy Hạ Thần càng ngày càng sống tốt lại còn có tiền, ông có hối hận cũng không còn kịp.

"Ở đây ai là đương gia Hạ gia?"

"Đại nhân, thảo dân Hạ Long Thanh" Triệu phụ run run nói, mặt mày cắt không còn giọt máu

"Ngươi nói, đã cắt đứt quan hệ, kí khế ước rõ ràng, Hạ Thần có còn là con trai ngươi?" Trịnh Tân An lại hỏi

"ngươi có biết tức phụ ngươi chạy đến đây phá hôn sự người khác, mắng chửi hắn bất hiếu, còn mắng chửi luôn cả bản quan?"

Triệu phụ vừa nghe thấy vội vàng quỳ xuống, cả nhà Hạ gia cũng bị dọa sợ. Vũ nhục mệnh quan triều đình đầu họ sẽ khó giữ a.

"Lại nói, vị đồng sinh mới của thôn này là người nào?" Trịnh Tân An đảo mắt nhìn trong đám người, chỉ cần nhìn sơ cũng biết là ai, ăn mặc khí chất như vậy, bàn tay thon dài không một vết chai sạn, nước da cũng trắng như nữ nhân.

Nhìn là biết trong nhà không phải làm gì, chỉ cần đọc sách thôi.

Nhưng hắn xuất thân từ thôn gia, đạp trên công sức huynh đệ muội muội để đi trên đường công danh, vậy mà lại khi dễ huynh trưởng.

Chưa đạt được công danh, chỉ mới có danh phận đồng sinh đã khinh thường thôn dân nơi chính mình sinh ra, lớn lên.

Vậy nếu đợi hắn làm quan lớn, e rằng Hạ Thần khó sống ở nơi này.

Hạ Hoàng Anh vừa nghe gọi đến mình, trong lòng run run, hơn mười năm đọc sách hắn không muốn bị nương mình đạp đổ đâu. Nói không chừng con đường công danh hắn cũng sẽ triệt để bị cắt đứt.

Tại sao nương hắn lúc nãy đi hắn không ngăn lại chứ, trong lòng còn cười lạnh mong hôn sự của tên điên kia bị phá hỏng.

"Đại nhân, thảo dân Hạ Hoàng Anh"

"Ngươi là đồng sinh, đọc sách thánh hiền, lại không khuyên bảo nương mình, bao che dung túng, không coi ai ra gì, đã kí khế cắt đứt quan hệ lại luôn đến quấy nhiễu phiền hà người khác. Ngươi nói, có phải hay không ngươi không cần danh phận đồng sinh này?"

"Không có, đại nhân. Ta không biết nương ta chạy đến đây, ta thật là không biết" Hạ Hoàng Anh đã sắp khóc đến nơi, hắn làm sao có thể để mất danh phận đồng sinh này, hắn đã phải khổ cực thế nào mới thi được.

Vừa mới hơn người khác được cái đầu, hắn không muốn trở lại sống cuộc sống giống những thôn dân thấp hèn.

"Được rồi. Lưu thị phải không? Vừa nãy ngươi nói muốn lên quan phủ báo Hạ Thần bất hiếu với cha nương, ta hiện tại ở đây phân xử, ngươi nói" Trịnh Tân An nhìn Lưu Thị đang quỳ mọp trên đất run rẩy

"Không có, đại nhân là ta hồ đồ, là ta bị người xúi giục nên mới đến đây a" Lưu thị dập đầu khóc lóc, quần áo đã dính đầy bụi đất.

"Là ai xúi giục ngươi?" Trịnh Tân An lại hỏi

"Là nó, nó nói với ta đại nhân không ở, chỉ cần phá hôn sự của Hạ Thần là được, hắn cũng không dám làm gì chúng ta" Lưu thị một bên kéo Hạ Hồng đang run rẩy, một bên lớn tiếng nói.

Bà ta trong lòng giờ rối như tơ vò, tứ nhi tử của bà khó khăn lắm mới thi được đồng sinh, bà lại bị đứa con gái út vô dụng này xúi giục.

Giờ chẳng may bị hủy bỏ danh phận đồng sinh, phá hủy luôn con đường công danh của nhi tử, này chẳng phải muốn bức tử con bà, bức tử luôn bà sao? Nếu nhi tử bà không làm quan lớn, bà làm sao trừng trị được Hạ Thần cùng Triệu Tiểu Mộc, lại thêm một nhà Triệu gia, nhị thúc chướng mắt kia.

Không được, bà không cam tâm.

Hạ Hồng một bên bị nương của mình lôi kéo, khóc lóc không thôi, nếu như cứ như vậy, thanh danh của cô sẽ hỏng mất. Còn có nhà nào dám cưới cô. Nghĩ đến biết vậy đã không vì ghen tỵ mà làm bậy.

"Đủ rồi, ngươi nghĩ bản quan là đứa trẻ ba tuổi sao? Này cũng là con gái ngươi đi, nhìn cũng chỉ mới mười bốn, mười lăm. Ngươi đã bao tuổi, lại bị một đứa nhỏ xúi giục?" Trịnh Tân An lớn tiếng nói, ác đi giọng đang gào thét của Lưu thị nói tiếp "Giờ bản quan sẽ phân sử, Hạ Hùng ngươi thân là nhị thúc công cũng là trưởng tộc của Hạ gia, lại để tộc nhân của mình đi kiếm chuyện, ức hiếp người khác, ngươi biết tội?"

"Thảo dân biết tội"

"Hạ Long Thanh, ngươi đương là đương gia Hạ gia, lại để tức phụ mình đi mắng chửi người khác, mắng chửi mệnh quan triều đình, ngươi biết tội?"

"Thảo dân biết tội"

"Lưu thị, ngươi mắng Hạ Thần bất hiếu, mắng bản quan không ra gì, coi thường thư khế cũng như coi thường luật pháp triều đình, ngươi biết tội?"

"Thảo dân biết tội"

"Hạ Hoàng Anh, ngươi thân là đồng sinh lại để nương mình đi làm chuyện xằng bậy không khuyên can, lại nói ngươi có được danh phận đồng sinh liền ở trong thôn không coi ai ra gì, ngươi nói xem những gì phu tử dạy, những gì sách thánh hiền dạy đã chạy đi đâu rồi? Ngươi nên trở về kiểm điểm lại nhân phẩm của chính mình đi thôi. Còn có giảng giải cho người nhà ngươi nên phải đối nhân xử thế như thế nào. Nếu không ta đành thu hồi danh phận đồng sinh này của ngươi, cũng sẽ viết thư gửi cho phủ thành không để ngươi tham gia kỳ thi tú tài sắp tới. Triều đình không cần người có nhân phẩm tồi tệ. Ngươi hiểu?"

"Đại nhân, đại nhân. Ta hiểu, ta sẽ tự kiểm điểm, sẽ không để người nhà làm loạn nữa. Đại nhân xin rộng lượng tha cho ta lần này, đừng thu hồi danh phận đồng sinh" Hạ Hoàng Anh run rẩy dập đầu nói

"Được rồi, giờ các ngươi đã nhận tội, bản quan phán quyết. Trưởng tộc Hạ gia quản tộc nhân không nghiêm, xét thấy ngươi lớn tuổi, phạt trở về cảnh tỉnh. Hạ Long Thanh quản gia không nghiêm phạt mười đại bản, Lưu thị coi thường thư khế phạt ba mươi đại bản, mắng chửi người vô cớ phạt hai mươi đại bản, mắng chửi mệnh quan triều đình phạt ba mươi đại bản. Tổng là tám mươi đại bản"

Vừa nghe xong phán quyết, Lưu thị muốn ngất xỉu, thôn dân lại rì rầm,

"Này sao chịu nổi, đánh xong chẳng phải mất mạng luôn rồi sao?"

"Mười đại bản thôi là đã không xuống nổi giường trong mười ngày nửa tháng rồi?"

"Lưu thị lần này cho chừa luôn rồi, tám mươi đại bản đánh xong không chết thì cũng phế"

"Im đi, đại nhân còn ngồi kia kìa"

"Tất cả im lặng, nể tình hai ngươi tuổi đã cao không chịu nổi hình phạt nặng như vậy, tổng lại là chín mươi đại bản, chia đều cho ba người con trai ngươi mỗi người chịu thay ba mươi đại bản. Lập tức thi hành" Trịnh Tân An nói

"Đại nhận, có thể lôi sang bên kia đánh được không? Đừng có để bọn họ làm ô uế nhà ta, hôm nay còn là hôn lễ của ta đó" Hạ Thần nói

Trịnh Tân An liếc mắt nhìn hắn, y thật sự cũng muốn lôi tên này ra đánh vài chục đại bản cho hả giận.

Thấy Hạ Thần cong môi, nhướn mày liền nói "Được rồi, lôi qua phía bên kia thi hành đi, nhờ một vài thôn dân giữ ba người lại"

"Đa tạ đại nhân" Hạ Thần cung kính nói

Hạ Trí cùng Hoàng sâm giữ chặt Hạ Hoàng Lang dưới đất, Lĩnh Thành cùng một người quan sai đi theo Trịnh Tân An giữ Hạ Hoàng Bình, Hạ Hoàng Anh lại bị Hạ Triết cùng Hoàng Lam đè dưới đất.

Đây có phải là lấy thù chung trả thù riêng không?

Ba người nha dịch còn lại lấy mấy khúc gậy gỗ được chất đống bên đường đánh. Tuy gậy gỗ không giống với gậy ở công đường, nhưng lực đánh của ba người lại không hề nhẹ.

Trong chốc lát tiếng gào khóc thảm thiết vang lên, mà lớn nhất là Hạ Hoàng Bình.

Đúng như dự đoán của Hạ Thần, đánh hơn hai mươi đại bảng Hạ Hoàng Lang cùng Hạ Hoàng bình liền tiểu ra quần, chỉ có Hạ Hoàng Anh cố nhịn không muốn mất mặt, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

Đợi đến khi hoàn thành ba mươi đại bản, Hạ Hoàng Anh đã triệt để ngất đi. Bên này Lưu thị được Lý thị cùng Hạ Nương dìu, nhìn thấy nhi tử của mình bị đánh cũng gào khóc đến ngất đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuyên Về Làm Điền Chủ
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...