Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Về Làm Điền Chủ

Chương 41

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một đường về thôn, lại một trận chỉ chỉ trỏ trỏ từ thôn dân

"Này lại mua một lần hai con trâu, là Hạ Thần hay Hạ Trí mua vậy?"

"Nhà Hạ Trí giờ cũng rất có tiền đó"

"Ân, còn mấy người lạ mặt kia là sao?"

"Có khi nào Hạ Thần mua người làm không?"

"Người làm gì chứ? Ngươi không thấy ông lão kia nằm như bị bệnh sao?"

Hai chiếc xe dùng lại trước cổng lớn nhà Hạ Thần, dưới sự chỉ dẫn của Triệu Tiểu Mộc, thiếu niên cõng ông lão vào trong một căn nhà của người làm, bên trong đều được bố trí sẵn giường đệm, chỉ cần vào ở là được.

Hạ trí mang hai con trâu về bên trại gia súc bên núi cho vào chuồng trâu, lại cắt ít cỏ, thêm chút nước rồi mới trở lại nhà chính bên này.

Lĩnh Thành thì chạy đi mời Hà lang trung đến.

Sau khi xem bệnh kê thuốc, Lĩnh Thành tiễn Hà lang trung, cũng tạm biệt Hạ Thần rời đi.

Hạ Trí cũng có việc liền kéo Hạ Tiểu Ngọc về nhà.

Vừa bước vào cửa, đứa nhỏ đã quỳ dưới chân Hạ Thần dập đầu. Thiếu niên kia đứng một bên nhìn.

"Đa tạ ân công đã cứu gia gia, sau này ta làm trâu làm ngựa báo đáp ngươi"

Hạ Thần để ý ánh mắt của thiếu niên, rõ ràng rất quan tâm đứa nhỏ này. Theo như hắn quan sát, thiếu niên và hai người này không có quan hệ gì.

"Đứng lên đi, ta có chút chuyện cần nói với các ngươi" Hạ Thần nói, đi đến bên bàn ngồi xuống

Đứa nhỏ vội đứng lên, đến bên bàn rót nước cho Hạ Thần.

"Hai ngươi ngồi xuống đi" Hạ Thần nhìn thiếu niên, đợi hắn ngồi xuống liền nói "Ta giới thiệu trước, ta tên Hạ Thần là chủ nhân ở đây. Còn hai ngươi, tên gì? bao nhiêu tuổi? nhà ở đâu? Tại sao lại đến gần địa phận thôn Vĩnh Đông này?"

"Ta tên Hàn Mặc, mười bảy tuổi, ta không có nhà, là lưu dân lưu lạc đến huyện thành này hơn một tháng nay." Thiếu niên nói

"Ta tên Diệp Thanh Thanh, mười lăm tuổi, gia gia ta là Diệp Bạch, năm mươi mốt tuổi, gia gia ta là đại phu, một năm trước cha nương ta bị người hãm hại qua đời. Ta cùng gia gia bị người truy đuổi đến đường cùng nên phải rời quê nhà, một đường lưu lạc đến đây. Nửa tháng trước chúng ta ở huyện thành bị côn đồ ức hiếp, là Mặc ca ca cứu chúng ta. Sau đó, Mặc ca ca liền giúp chúng ta tìm thức ăn, chỗ ở. Mấy ngày trước gia gia bệnh, không có tiền chữa trị, lang trung nhìn thấy chúng ta liền đuổi. Chúng ta muốn đến thôn xin lang trung xem bệnh, nửa đường thì gặp được ngươi, đợi gia gia ta hết bệnh, chúng ta sẽ đi ngay. Sẽ không gây phiền phức cho ngươi" đứa nhỏ nói, nhắc đến chuyện cũ nó lại khóc, nhìn nó Hạ Thần lại không nghĩ nó mười lăm tuổi.

"Các ngươi tạm thời ở lại đây, bên cạnh cũng còn phòng, nếu ngủ không đủ chỗ thì sang bên đó. Đợi gia gia ngươi khỏe lại muốn đi hay ở thì tự các ngươi quyết định" Hạ Thần nói, hắn còn đang muốn giữ Hàn Mặc lại đây, nếu giữ được hai người này, Hàn Mặc tự dưng sẽ ở lại.

Hạ Thần nhìn ra được, Diệp Thanh Thanh là một song nhi.

Triệu Tiểu Mộc bưng khay cơm đi vào, bên trong có thịt kho tàu, rau xào đậu hủ, một tô canh gà hầm, hai bát cơm lớn thêm một bát cháo thịt băm.

"Các ngươi ăn cơm trước đi rồi tắm rửa nghỉ nghơi, đợi gia gia ngươi tỉnh lại thì cho ông ấy ăn chút cháo" Triệu Tiểu Mộc nói

"Đa tạ, đa tạ" Diệp Thanh Thanh hai mắt ửng đỏ cúi đầu liên tục.

Nhìn bàn cơm, y không khỏi nuốt nước miếng, y đã lâu rồi không có ăn thịt, từ lúc nhà suy sụp đến giờ y phải cùng gia gia lưu lạc, có những ngày chỉ có thể uống nước đỡ đói, từ ngày gặp được Hàn Mặc, cũng có thể được ăn bánh bao. Nhưng thịt lại là thứ vô cùng xa xỉ.

"Đây là tức phụ ta tên Triệu Tiểu Mộc. Các ngươi ăn đi, chúng ta về trước. Có chuyện gì cần thì chạy sang nhà lớn bên kia" Hạ Thần nói xong đứng lên

"Ở phòng bếp sau dãy nhà có lương thực, sáng mai các ngươi có thể nấu ăn, cơm hay cháo tùy các ngươi" Triệu Tiểu Mộc dặn dò

"Đa tạ" Hàn Mặc lên tiếng

Hạ Thần không nói gì chỉ gật đầu sau đó kéo tay Triệu Tiểu Mộc đi về hướng nhà lớn.

"Đứa nhỏ kia là một song nhi" Triệu Tiểu Mộc nói.

Nhìn Diệp Thanh Thanh lúc này tuy lấm lem nhưng vẫn nhìn ra được y có gương mặt xinh đẹp, làn da cũng trắng.

Mà với Triệu Tiểu Mộc hiện tại, xuất hiện nữ nhân hay song nhi lại là mối nguy hiểm. Không phải y không muốn tin tưởng hắn mà bởi vì chính mình tự ti nên y mới lo lắng.

Nếu như Hạ Thần muốn nạp thêm, y cũng không có cách ngăn cản, nhưng lúc đó y nhất định sẽ rời đi. Chỉ là Hạ Thần không cho y cơ hội rời đi đó.

"Ân, là một song nhi tên Diệp Thanh Thanh nhỏ hơn ngươi một tuổi, thiếu niên kia tên Hàn Mặc lớn hơn ngươi một tuổi" Hạ Thần trả lời, hắn hiểu được ý nghĩa câu nói của y. Cũng biết được nỗi lo của y, trong nhà xuất hiện thêm một song nhi chỉ nhỏ hơn mình một chút ai lại không lo lắng.

"Ngươi muốn giữ họ lại?" Triệu Tiểu Mộc hỏi. Câu nói lộ rõ sự bất an cùng lo lắng.

"Ta thấy Hàn Mặc rất hợp ý ta, nếu hắn ở lại ta sẽ huấn luyện hắn thành trợ thủ cho ta. Nhưng ta nhìn ra được, hắn rất quan tâm hai người kia, nói đúng hơn là xem trọng Diệp Thanh Thanh, đợi họ khỏe lại, đi hay ở tùy bọn họ. Nhưng ở lại đây vẫn phải làm việc, ta sẽ thuê họ làm công như những người khác. Không có ngoại lệ"

Nghe Hạ Thần nói xong, y thở phào nhẹ nhõm, y biết phu quân mình sẽ không giống như những người khác mà. Nghĩ đến liền cười tủm tỉm.

Nhìn thấy y cười, Hạ Thần mới yên tâm. Tức phụ của hắn, sao lại hay suy nghĩ lung tung vậy chứ? Người ta nói người rảnh rỗi thường suy nghĩ lung tung.

Ân, vậy phải bắt tức phụ vận động nhiều chút.

"Có cái gì mà cười đến vui vẻ vậy? Đang suy nghĩ tối nay dùng tư thế nào sao?" Hắn vừa nói, tay vừa sờ sờ mông y

Triệu Tiểu Mộc cứng đờ, còn chưa có vào nhà, để cho mấy người kia nhìn thấy thì làm sao. Phu quân y đúng là càng ngày càng vô sỉ.

Cho nên tối đó, y bị ném lên giường vận động kịch liệt một hồi mới được đi ngủ.

Trước khi ngủ còn nghe Hạ Thần nói

"Sau này không được suy nghĩ lung tung, phải tin tưởng phu quân ngươi, ta yêu ngươi Tiểu Mộc nhi"

"Ân, phu quân, ta cũng yêu ngươi" Triệu Tiểu Mộc hôn môi hắn một cái

"Này là ngươi tự tìm, dám dụ dỗ ta"

Vừa nói xong lại đè y xuống, tối đó vừa bắt y gọi hắn phu quân vừa nói yêu hắn.

Mấy ngày này nhóm người Hàn Mặc có chỗ ăn chỗ ở, Diệp lão được xem bệnh, uống thuốc cũng đã tốt hơn.

Còn có họ sử dụng nước giếng Hạ Thần đã pha linh tuyền vào.

Mấy ngày trước Triệu Tiểu Mộc đem đưa cho Diệp Thanh Thanh ít thịt cá, để bọn họ tự nấu đồ ăn. Hạ Thần không cho y làm, y cũng biết Hạ Thần là sợ y mệt nhọc.

Hàn Mặc mỗi buổi sáng đều dậy sớm, bởi vì luôn phải sống lang bạc cho nên tính cảnh giác của hắn rất cao. Mỗi ngày đều nhìn phía bên sân nhà lớn, Hạ Thần cùng Triệu Tiểu Mộc mỗi sáng đều luyện tập một chút.

Hạ Thần không cho phép Triệu Tiểu Mộc lười biến luyện tập, hắn muốn tức phụ hắn có thể tự bảo vệ bản thân khi không có hắn bên cạnh.

Còn có, phải luyện thể lực cho y thật tốt, như vậy lăn giường cùng hắn mới lâu được. Không thể mới nửa đường liền ngất đi thì không tốt.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuyên Về Làm Điền Chủ
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...