Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Về Làm Điền Chủ

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong đám người nhìn thấy tình huống đã chạy đi báo cho trưởng thôn, lúc này Trưởng thôn Hoàng Lưu cũng đang lục tục ra ruộng cùng con trai lớn của ông và một số hàng xóm.

Nghe vậy liền vội vội vàng vàng chạy đến.

Mà lúc này, ở Hạ gia đã căng thẳng cực độ.

""Ha ha, ta điên rồi thì làm sao? Điên rồi chém người không phải không bị bắt hay sao? Giờ ta chém chết hết các ngươi, quan phủ cũng sẽ không đi trách tội một kẻ điên đi"

"Hạ Thư An làm sao vậy a? Hắn trước giờ vẫn nhu thuận, sao lại như người điên thế này?"

"Ta nghĩ bị Hạ gia bức cho điên rồi"

"Hôm qua ta thấy hắn rất lạ a, đi trên đường mà cười rất đáng sợ"

"Này không phải tội cho Triệu Tiểu Mộc sao? Mới gả đến được mấy hôm đi, mà giờ Hạ lão đại lại điên rồi"

"Hắn thật sự sẽ không chém người đi, chúng ta vẫn nên tránh xa một chút a"

"Ha ha, ta nghĩ hắn sẽ chém Lưu thị trước a, đối xử với hắn tệ bạc như thế còn gì"

Những thôn dân bên ngoài đã bắt đầu xì xào bàn tán, phần đông là đồng tình với Hạ Thần bị bức ép đến điên.

Mà họ cũng nhận định hắn chắc là điên rồi. Bởi vì hắn chưa từng đứng thẳng lưng mà nhìn người một cách lạnh lùng như vậy.

"Hạ Thư An, ngươi có điên cũng không được bất hiếu với cha nương như vậy, cha nương là người nuôi ngươi lớn" Hạ Hoàng Lang lúc này nói

"Ha ha" Hạ Thần cười lớn một tiếng, sau đó nhìn chắm chằm Hạ Long Thanh nói tiếp "Nuôi ta lớn a, ta bao lớn phải giặt quần áo, nấu cơm, rửa bát? Ta bao lớn đã phải đi uy heo, uy gà? Trời còn chưa sáng, các ngươi còn chưa dậy, giữa mùa đông lạnh mướt ta một thân đồ mỏng manh, rách rưới vẫn phải đi kiếm củi, trước mùa đông ta đã phải cực lực đốn thật nhiều để dự trữ, ấy vậy mà vào đông lại hết củi, chẳng phải là ủ ấm phòng cho các ngươi, nấu nước cho các ngươi tắm sao? Các ngươi ở trong phòng chăn ấm nệm êm, còn ta thì sao, ngủ bên trong phòng tạp vật mùa đông lạnh chỉ có thể lấy rơm ủ ấm, ngươi nhìn chăn của ta còn chỗ nào lành lặn?

Các ngươi tới tuổi này đã xuống ruộng làm việc được bao nhiêu lần? Ta bao nhiêu tuổi đã xuống ruộng? Các ngươi từng cho ăn được bữa cơm nào no chưa? Hay là chút cơm thừa canh cặn, nước cháo? Các ngươi có nghĩ tới những ngày không cho ta ăn cơm ta cũng biết đói hay không? Các ngươi có từng xem ta là con người mà đối đãi sao? Hạ Long Thanh, ta có phải hay không là con trai của ngươi? Lưu thị đối xử với ta như thế ngươi từng vì ta nói một câu công bằng sao? Ngươi đã bao lâu rồi không nói chuyện với ta? Có lẽ là hơn 20 năm đi.

Ta năm nay bao nhiêu tuổi? Hai mươi lăm? Mới 5 ngày trước các ngươi thú cho ta một song nhi, nếu không phải bởi vì luật pháp này không cho phép con lớn thú thê trước thì có lẽ là ta sẽ chết già một mình đi?"

Hắn đảo mắt nhìn Lưu thị đang trừng mắt nhìn hắn muốn mở miệng mắng chửi nói "Lưu thị, ngươi từ khi ta biết chuyện đến giờ không mắng thì chính là đánh, hơn hai mươi năm qua có ngày nào ta sống được yên ổn hay không? Ngươi đem con ngươi cưng chiều cũng được, yêu thương cũng tốt, nhưng ngươi có bao giờ một ngày đối với ta nói một câu bình thường hay không? Ngươi có biết thỏ bị bức cũng sẽ biết cắn người? Con người bị bức tới giới hạn cũng sẽ phản kháng hay không? Ta biết nói với một kẻ không hiểu đạo lý như ngươi cũng chả được gì, ta chỉ muốn nói cho mọi người ở đây biết một chút"

"Ngươi, tên điên này câm miệng, Hoàng Lang mau xé nát miệng hắn cho ta" Lưu thị gào lên.

Hạ Hoàng Lang cũng tức giận nhào đến, Lý thị muốn kéo phu quân mình lại nhưng không kịp nữa.

Hạ Hoàng Lang chưa kịp chạm vào Hạ Thần đã bị hắn bẻ tay ngược về phía sau.

Gã đau đến kêu ai ái, lúc này những nguời kia hoàn hồn thì đã nhìn thấy gã bị Hạ Thần chế trụ, cổ còn bị đặt cây dao vừa dài vừa sắt, Hạ Thần lúc này mỉm cười tà mị nói "Hạ Hoàng Lang a Hạ Hoàng Lang, tại sao ngươi thú thê thì lại tổ chức linh đình, giết heo, giết gà? Tổ chức lễ cho ngươi cũng hết sáu mươi lượng đi. Còn ta thì sao, đến một bộ y phục mới cho tức phụ của ta cũng không có, lại nói tiền sính lễ mười lượng bạc, nương ngươi đưa năm lượng, còn năm lượng đến nay cũng không nghe nhắc tới.

Còn nữa, ngày hôm sau ngày ngươi thành hôn, tức phụ của ngươi thèm thịt rừng, sao ngươi lại không tự mình đi vào núi bắt, ngươi bắt ta phải đi vào núi săn giữa cái thời tiết lạnh lẽo này, ngươi có biết nhờ cả nhà ngươi mà ta đã đến quỷ môn quan, suýt chút nữa còn diện kiến diêm vương, hôm trước ta sốt cao các ngươi không cho mời đại phu còn mắng ta là đồ vô tích sự, lười biến. Đến cả một bát cháo loãng cũng không cho. Ngươi có muốn hay không ta tiễn ngươi một đoạn xuống báo danh với diêm vương a?"

Vừa dứt lời, trên cổ Hạ Hoàng Lang đã xuất hiện một vệt máu đỏ, gã tự cảm nhận được lưỡi dao lạnh lẽo cắt vào da thịt hắn đau đớn cùng với sát khí mạnh mẽ trên người hắn, không khống chế được mà hạ thân ướt sủng một mảng, chân bủn rủn lợi hại.

"Lý thị a, ngươi có muốn hay không mới cưới ba ngày đã trở thành góa phụ? Ha ha" hắn nhìn về phía đám người đang thất thần kinh hãi bên kia mà cười lớn. Lý thị ngã ngồi trên đất bật khóc nức nỡ.

"Này là Hạ Thư An điên thật rồi"

"Đối xử với hắn như vậy không điên mới là lạ a"

"Ngươi nghe thấy không, đối xử còn thua cả hạ nhân, hạ nhân cũng được ăn uống đầy đủ đi, còn có tiền công nữa"

"Hạ Long Thanh này cũng thật là, hắn là con trai của vợ trước đó, dù sao cũng là đau đớn dùng mạng mà sinh cho hắn, vậy mà lại đối xử như vậy"

"Ngươi nhìn đi, đám con của Lưu thị ăn mặc sạch đẹp lại suốt ngày long nhong không làm việc, việc ở nhà hay ngoài ruộng một mình hắn ôm đồm hết sức đâu mà làm nổi chứ"

"Tên Hạ Hoàng Lang kia một tiếng Hạ Thư An, hai tiếng tên điên, dù sao cũng là đại ca hắn, ta thấy a, nhiều khi hắn mắng chửi Hạ Thư An cũng như nương hắn vậy, lại còn tức phụ mình muốn ăn mà lại bắt đại ca mình đi bắt"

"Hắn bị sốt cao mà không cho mời đại phu nữa kìa, có gia đình nào như vậy, ta thấy Hạ gia này đứng đầu bỉ ổi rồi"

"ai u, đúng là vô liêm sỉ a. Cưới tức phụ cho Hạ Thư An mà chỉ đưa có phân nửa lại còn như thế nữa. Đúng là Hạ gia này vứt hết mặt mũi"

Thôn dân bên ngoài nghe xong thì không ngừng nghị luận, mỗi người một câu cũng đủ mắng chết đám người Hạ gia.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuyên Về Làm Điền Chủ
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...