Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Về Làm Điền Chủ

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Triệu Tiểu Mộc tắm xong ngồi trong phòng chờ hắn, cũng có thể nghe được tiếng la hét của Lưu thị nhưng Hạ Thần trên đường về đã dặn dò y, lát nữa nhà chính có chuyện gì cũng không được qua, tắm xong thì trở về phòng chờ hắn.

Y cũng chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi chờ hắn, trong lòng lại nóng như lửa đốt.

Trở về nhìn thấy tức phụ ngoan ngoãn ngồi chờ mình về, trong lòng thỏa mãn vô cùng.

Y nhìn hắn, lại nhìn đĩa thịt trên tay hắn nuốt nuốt nước miếng. Y đã lâu rồi không có được ăn thịt.

Hắn đặt đồ trên bàn nói "ngươi ăn trước đi, ta đi tắm đã"

"Ta đợi ngươi trở lại, chúng ta cùng ăn" y vội nói, đưa tay bưng đĩa thịt để lên bàn nhỏ, lại bưng nồi cơm.

Bên này hắn nhàn nhã tắm táp rồi ăn cơm, bên kia lại loạn cào cào.

"Hà lang trung, nương ta làm sao vậy?" Hạ Hoàng Bình lo lắng hỏi

Hà đại phu băng bó cánh tay cho Lưu thị xong liền nói "cánh tay bị gãy xương, ta đã cố định lại rồi, tạm thời hai tháng kế tiếp không được làm việc nặng. Sau này đi đứng phải cẩn thận, làm sao để ngã bị thương như thế chứ? Đây là thuốc uống vài lần giúp giảm đau"

"Đa tạ Hà lang trung" Hạ Phụ lên tiếng. Gọi Hạ Hoàng Bình đi tiễn đại phu.

Những người còn lại nghĩ đến chỉ một cú đá kia của Hạ Thần đã khiến tay của Lưu thị gãy xương lại nhớ tới lời trước khi hắn rời đi trong lòng run run một trận.

Cho dù đau tới nhăn răng, bà ta cũng không quên mắng chửi Hạ Thần.

Mà bên kia, Hạ Thần đang cùng Triệu Tiểu Mộc ngon lành ăn cơm.

Triệu Tiểu Mộc chỉ dám ăn dưa muối, không dám động đến thịt, bỗng nhiên một miếng thịt lớn nhét vào miệng y. Y mở to mắt nhìn Hạ Thần.

"Mau ăn, ăn thịt nhiều vào, còn trứng gà nữa. Ngươi ăn"

"Ngươi ăn đi"

"Ta không ăn trứng"

Trứng là loại hắn ghét nhất, lần huấn luyện ăn trứng đó suýt chút nữa hắn đã đi báo tên với diêm vương, ăn bị nghẹn đến mặt đỏ bừng, giờ hắn nhìn thấy trứng như nhìn thấy kẻ thù.

Nhưng nghĩ lại có thể y thích ăn, mà với tình trạng bây giờ, cũng có thể giúp y bồi bổ thân thể.

Nhìn y ăn cơm thịt ngon lành, ánh mắt sáng long lanh, môi cong cong, hắn thầm nghĩ sau này phải kiếm tiền để y ngày nào cũng được ăn thịt.

Ăn xong, còn dư lại một ít, hắn bảo y lưu lại ngày mai ăn.

Tối hắn nằm trên tấm ván trải rơm, chăn là một tấm vải được độn bông rất mỏng lại còn chấp vá không chỗ nào lành lặn.

Hắn ở hiện đại tuy có lúc cũng khổ sở, bị huấn luyện khắc nghiệt. Nhưng thời gian nghỉ, tiền tiêu không hết kia, lại có thể ăn ngon mặc ấm. Quần áo lụa là không thiếu.

Nhưng ở nơi này lại không hơn khất cái là bao.

Triệu Tiểu Mộc sau khi dọn dẹp xong thì đi đến ổ rơm bên kia ngồi xuống, đang định nằm xuống lại nghe hắn hỏi "ngươi làm gì?".

"Đi ngủ" y ngơ ngác nhìn hắn, giờ không ngủ thì làm gì, nói xong lại nghĩ đến gì đó, mặt nóng lên. Chẳng lẽ hắn muốn....

Hạ Thần nghiên người, tay chóng đầu đưa tay ngoắc ngoắc y "Tiểu Mộc nhi, đến đấy"

Mặt y nóng đến lợi hại, nhưng cũng đứng lên đi đến gần. Hắn vỗ vỗ chỗ bên cạnh gọi y nằm xuống, y cũng ngoan ngoãn làm theo.

Hắn là phu quân của y, nói gì y cũng sẽ nghe. Từ ngày cưới đến giờ, hai người đều tách ra ngủ như vậy, sao hôm nay hắn lại.

Y vừa nằm xuống đã bị hắn kéo vào lòng phủ chăn lên.

"Ngươi muốn bị đông chết sao? Bên kia không có chăn, nằm như vậy làm sao chịu được."

Bên kia đúng là rất lạnh, nhưng hắn cũng không muốn thân cận với Hạ Thư An luôn âm trầm, nhưng không biết tại sao từ đêm qua người trước mặt này tỉnh lại rất lạ, còn luôn cho y cảm giác ấm áp.

Hạ Thần cũng biết tại sao Hạ Thư An không muốn thân cận với Triệu Tiểu Mộc, hắn không thích cũng không ghét y, nhưng bởi vì Lưu thị bắt hắn cưới song nhi. Chứng tỏ hắn không có địa vị trong nhà.

Ở nơi này chỉ có người không có địa vị hoặc rất nghèo khó mới muốn thú một song nhi. Nếu có điều kiện sẽ thú nữ nhân hoặc song nhi nhà có tiền.

Hắn cũng phải cảm ơn Hạ Thư An, để lại cho hắn một viện ngọc trong sạch, sáng loáng a!

Tuy rằng hắn cũng sẽ không ghét y nếu như y cùng Hạ Thư An thân cận. Nhưng dù sao hắn là xử nam hơn ba mươi năm, cũng muốn tìm người xử nam giống như hắn.

Thật may mắn a!

Nằm trong vòng tay ấm áp kia chốc lát y đã ngủ say. Hắn cũng nhắm mắt chằm chằm ngủ, dưỡng sức mai còn phải quan tâm cái nhà kia.

Sáng hôm sau trời chưa sáng hẳn, đã nghe Hạ Lưu thị giận chó đánh mèo, chỉ cây dâu mắng câu hòe. Những nhà ở gần đó nghe được rất rõ ràng, cũng nghe được động tĩnh tối qua.

Có một số ít đồng tình bà ta, số còn lại ai không biết bà đối xử thế nào với đưa con riêng này. Ở đây không chín thì mười người biết bà đối xử tệ bạc Hạ Thư An.

Nghe động hắn đã tỉnh giấc, sống trong môi trường đào tạo khắc nghiệt kia, kể cả tiếng kim rơi hắn cũng nghe ra được.

Chỉ có người bên cạnh vẫn còn ngủ say. Tay kê dưới đầu Triệu Tiểu Mộc không rút ra được.

Hắn cũng mặc kệ, cho bà ta chửi cho sung sướng miệng đi.

Trời sáng hẳn đã có người tụ tập lại rì rầm nói chuyện

"Tối qua Hạ gia rất náo nhiệt a"

"Tối qua Triệu Lưu thị hét như bị thọc huyết vậy. Không biết bà ta bị cái gì mà hét thảm lắm"

"Tối nghe bà ta mắng Hạ lão đại, mới sáng sớm lại nghe mắng. Nói cái gì bất hiếu, cái gì đánh bà ta, cái gì mà gãy tay rồi"

"Hừ. Hạ lão đại quanh năm suốt tháng không nói chuyện với ai. Ai chẳng biết bà ta mỗi ngày không đánh thì là mắng Hạ lão đại chứ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuyên Về Làm Điền Chủ
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...