Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Về Làm Điền Chủ

Chương 98

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đến giữa trưa, đoàn xe dừng lại ở một quán nước nhỏ ven đường, gia đình Hạ Thần cùng Tần Thiên chọn một góc ngồi xuống, Tần Thiên nãy giờ đã lấy lại bình tĩnh, vừa hâm mộ vừa sùng bái Hạ Thần không thôi, y từ nhỏ đã ở thôn nghèo hẻo lánh, cũng từng nghe qua truyện kể về các vị anh hùng hào kiệt trong chốn giang hồ, lúc đó nghe người ta kể hâm mộ không thôi, còn chạy theo một số người học võ luyện công gì đó, nhưng y thể chất yếu, luyện một ngày về nhà đã nắm ì trên giường không dạy nổi, làm cha mẹ y lo lắng không thôi.

Y là con một tuy gia cảnh khó khăn nhưng cha mẹ cũng chăm lo cho y rất tốt, y còn mong một ngày gặp được mấy vị đại hiệp trong giang hồ, muốn tận mắt nhìn thấy đại hội võ lâm, nhưng suy nghĩ tới suy nghĩ lui, y đến cả rời khỏi thôn còn khó đừng nói đến là đi xa, giờ đi kinh thành thi khoa cử được gặp Hạ Thần một thân võ nghệ như vậy, mà người ta cũng từ thôn nhỏ hẻo lánh mà ra, đúng như người ta nói anh hùng hào kiệt nơi nào cũng có mà.

Bữa trưa ở quán nhỏ cũng chỉ có màn thầu, rau xào cùng thịt kho, nhưng bốn người ăn rất thoải mái, cũng nghe đến một số bàn khác vang lên tiếng chê trách.

"Thức ăn khó nuốt như vậy, sao có thể bán được chứ?"

"Hừ, vừa nãy suýt chút nữa ngươi chẳng còn mạng để ngồi đây ăn đâu, bớt kén cá chọn canh đi"

"Thức ăn tuy khó nuốt nhưng có còn hơn không, nếu không ăn thì ngươi nhịn đi, từ đây đến kinh thành đừng ăn gì nữa"

"Ta có nói sẽ không ăn sao, ngươi tên lắm mồm này"

"Được rồi, đều là người đọc sách, sao lại có thể ăn nói như thế với nhau, các ngươi có còn muốn đi thi khoa cử hay không?"

"Xin lỗi phu tử, là ta nóng giận"

"Nếu lúc nãy không phải có vị đại hiệp kia ra tay, giờ sợ chúng ta đã là cô hồn dã quỷ dưới đao của bọn sơn tặc rồi"

"Chúng ta có nên báo quan không? Xác bọn chúng còn ở đó, giờ chúng như rắn mất đầu, quan phủ chỉ cần nhẹ tay đã tóm gọn rồi, dẹp yên đoạn đường đẹp như vậy, sau này còn có thể thoải mái ngắm nhìn"

"Chắc chắn phải báo quan để bọn họ xử lý rồi"

"Người kia thật giỏi a, một mình có thể diệt cả một đám"

"Ta cũng muốn như vậy, về nhà phải bái sư học nghệ, sau này có ra đường cũng có võ phòng thân"

"Hừ, giỏi võ thì sao? Cũng chỉ là một mãn phu"

"Ngươi im miệng đi, hắn còn ngồi bên kia kìa"

"Ngồi bên kia thì sao? Giết người sẽ phải bị trị tội, hắn giết người mà mặt không chút đổi sắc, chắc chắn đã giết không ít người"

Người nọ vừa dứt lời thì cảm thấy sống lưng mình lành lạnh, nhóm người ngồi cùng bàn nhìn thấy Hạ Thần nhướn mi nhìn sang bàn bọn họ liền nhanh chóng cầm bát cùng thức ăn chạy sang bàn khác, chỉ để lại người nọ ngồi một mình cùng chén cơm trắng, bắt gặp ánh mắt lạnh của Hạ Thần, người kia vội cúi đầu đem chén cơm trắng lùa nhanh vào miệng.

Đang ăn thì một chiếc xe ngựa dừng lại trước quán, theo sau còn có hai người cưỡi ngựa, bước xuống là một cô gái thân người nhỏ nhắn, phía sau lại là một cô gái mặt váy màu lam nhạt, khuôn mặt ưa nhìn, vừa bước xuống đã thu hút không ít ánh mắt của những người ngồi bên trong.

"Tiểu thư, cẩn thận" cô gái nhỏ xuống xe trước cẩn thận đỡ cô gái váy lam xuống xe

"Tiểu thư, tạm thời không thể đi xa hơn, ủy khuất người ăn tạm ở đây" một người trung niên tiến lên nói

"Không sao, mọi người cũng vất vả rồi, nghỉ nghơi một chút" cô gái nói xong đi đến bàn bên cạnh cách nhà Hạ Thần không xa ngồi xuống

"A cha, sao tỷ tỷ bên đó cứ nhìn lão cha vậy?" Dao Dao khó hiểu hỏi

Mặt lão cha nó đâu có dính cái gì, sao cô nương đó từ khi xuống xe ngựa đã nhìn chằm chằm vậy?

"Dao Dao, mặt cha dính gì hay sao?" Hạ Thần dí sát khuôn mặt mình vào mặt nó, chọc cho nó bật cười cũng quên đi chuyện vừa nói, trẻ nhỏ dễ quên cũng là một thiên tính.

"Được rồi, hai cha con đừng đùa nữa, mau ăn cơm đi" Triệu Tiểu Mộc chỉ có thể ngăn cản hai người, Hạ Thần ở bên cạnh Dao Dao thì cũng chẳng khác nào hài tử

"Vừa nãy đa tạ đại hiệp ra tay cứu giúp, tiểu nữ Lý Hoa ở đây cảm tạ huynh, không biết làm sao để báo đáp?" Trong lúc đùa giỡn không để ý cô gái mặc váy màu lam đã đến gần lên tiếng

Hạ Thần không để ý đến, gắp một khối thịt cho vào bát Triệu Tiểu Mộc nói "Tức phụ, ăn cơm, đừng tức giận", lại gắp một khối thịt khác cho Dao Dao thì thầm "Dao Dao, mau ăn, a cha mắng bây giờ" sau đó là cảnh hai cha con hắn cúi đầu ăn cơm, Tần Thiên ở một bên tròn mắt nhìn hai người một lớn một nhỏ, người này vừa nãy gặp sơn tặc không một chút sợ hãi đây sao? Vậy mà lại sợ tức phụ tức giận a.

Lý Hoa bị phớt lờ có chút xấu hổ, nhưng chưa kịp lên tiếng nha hoàn bên cạnh đã quát lên "Ngươi có nghe tiểu thư ta nói gì hay không? Thật quá quắt"

"Tiểu Đào, không được vô lễ" Lý Hoa ngăn nha hoàn mình lại nói "Thật xin lỗi, Tiểu Đào tính tình không tốt, ta sẽ dạy bảo lại"

"Cô nương không cần khách sáo, chúng ta cũng là phải đi qua đoạn đường đó nên tiện tay đánh sơn tặc thôi, phu quân cùng hài tử tính cách đều như vậy để cô nương chê cười rồi" Triệu Tiểu Mộc nhìn cô gái vẫn còn dán mắt trên người phu quân mình cười nói

Lý Hoa nghe Triệu Tiểu Mộc nói thì có chút ngỡ ngàng, người này gọi người kia là "phu quân" này chẳng phải nói họ là một gia đình rồi sao?

"Vậy không phiền mọi người dùng cơm, chúng ta cáo từ trước" Lý Hoa nói xong rời đi, nhưng ánh mắt vẫn có chút luyến tiếc, người anh tuấn, tài giỏi như vậy mà lại phải cưới một song nhi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuyên Về Làm Điền Chủ
Chương 98

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 98
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...