25
Từ hôm ấy, Tô Man Nhi chọn một con đường khác.
Nàng theo lời dặn của Phục Thu, đến thỉnh an Ngọc Vương phi.
Tiểu Phật đường khói hương lượn lờ, tiếng mõ vang vọng, Ngọc Vương phi quỳ trên bồ đoàn, nhắm mắt tụng kinh.
Tô Man Nhi ngoan ngoãn đứng hầu một bên, không dám mở miệng lắm lời.
Thật lâu sau, Vương phi mới mở miệng: "Chỗ ta không có quy củ thỉnh an, lui xuống đi."
Tô Man Nhi thấy Phục Thu gật đầu với mình, bèn quỳ xuống phía sau Ngọc Vương phi, cung kính thưa:
"Thiếp thân muốn đến hầu hạ Vương phi."
Ngọc Vương phi tay đang gõ mõ khựng lại:
"Ngươi hiện đang được sủng ái, hà tất phải đến nơi này mà uổng phí thời gian quý báu?"
Tô Man Nhi nói: "Thiếp thân mê muội hồ đồ mà đi lầm đường, nay ngày đêm bất an. Muốn đến hầu hạ Vương phi, cũng là để chuộc lại lỗi lầm."
Lúc ấy Vương phi mới mở mắt.
Nàng đứng dậy khỏi bồ đoàn, xoay người lại, từ trên cao nhìn xuống Tô Man Nhi đang quỳ dưới đất.
Khi Tô Man Nhi cùng Tiết Từ Tâm tranh đấu kịch liệt nhất, không ít lần bày trò hành hạ người khác, những thủ đoạn nghĩ ra thậm chí còn quá cả Tiết Từ Tâm.
Ngọc Vương phi vốn không nghĩ nàng lại có thể kịp thời tỉnh ngộ.
Đó không phải là chuyện dễ dàng.
Giam một đám người chung một chỗ, bắt họ tranh nhau cùng một thứ, lúc ban đầu có lẽ còn có người giữ được nguyên tắc, nhưng khi họ nhận ra làm gì cũng chẳng bị trừng phạt, sẽ dần bị đồng hóa.
Cuộc đấu đá cứ thế kéo dài, chuyện không quen rồi cũng thành quen, g.i.ế.c người phóng hỏa cũng chẳng còn hiếm lạ.
Bản tính con người dần bị bản năng dã thú nuốt chửng, ranh giới đạo đức mỗi lúc một hạ thấp, phải trái cũng dần trở nên mơ hồ, đúng sai hóa hư vô.
Hồng Trần Vô Định
"Bổn cung thật bất ngờ, ngươi vào phủ ba năm luôn ẩn nhẫn không nổi bật, bị Tiết Từ Tâm đuổi ra phủ một chuyến, lúc trở về đã như thay đổi thành người khác, thủ đoạn, khí phách đều chẳng thể xem thường. Mà nay, ngay cả tâm tính cũng vượt xa người thường."
"Thiếp thân từng suýt c.h.ế.t, con người nếu đã trải qua một phen sinh tử mà còn không trưởng thành, ấy mới là điều bất thường."
Ngọc Vương phi không nói thêm gì nữa, lại quỳ xuống bồ đoàn tiếp tục tụng kinh.
Tô Man Nhi cũng không dây dưa, cung kính cáo lui rời đi.
Phục Thu từng bảo nàng, không có lời từ chối rõ ràng, tức là ngầm đồng ý.
"Bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày ngươi phải đến cùng Vương phi làm khóa sớm, không được bỏ sót một buổi nào."
Thế là Tô Man Nhi theo hầu Ngọc Vương phi ba tháng trời.
Tuy rằng Vương phi vẫn chẳng nói mấy câu với nàng, nhưng tiếng tụng kinh khiến lòng nàng dần tĩnh lại.
Có lúc tĩnh lặng quá mức, Tô Man Nhi cười nói với Phục Thu rằng, cứ nghe mãi thế này, e rằng sẽ cạo đầu vào chùa làm ni cô mất thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/can-xuong/chuong-12.html.]
Phục Thu cười, bảo nàng ráng nhẫn nại thêm một chút, rất nhanh sẽ có kết quả.
Tô Man Nhi nhìn nàng một hồi, bỗng cười nói: "Tỷ tỷ, tỷ cười trông đẹp thật đấy."
Lúc này Phục Thu mới sực nhớ, Tô Man Nhi tuy đã trải qua nhiều việc, nhưng cũng chỉ vừa tròn mười tám, nhỏ hơn nàng trọn một con giáp.
Thiếu nữ một lòng dựa vào nàng, mới nũng nịu gọi như thế.
Phục Thu quay đầu nhìn tuyết trắng rơi ngoài cửa sổ, lạnh nhạt đáp: "Đừng gọi ta như vậy."
Một tiếng gọi thân thiết là thứ gắn liền với cảm tình thân thiết, một kẻ đã c.h.ế.t như nàng, không nên có quá nhiều ràng buộc với người sống.
Nàng khẽ sờ vào túi thơm bên hông, nghĩ đến lúc Vân Khê mắng mình, trái tim vốn không còn đập lại thoáng nhói đau.
Một cái hố, nàng không nên ngã vào đến hai lần.
Tô Man Nhi chưa từng thấy Phục Thu lạnh lùng như thế này.
Tuy Phục Thu vốn dĩ đã lạnh lùng, nhưng cái lạnh ấy tựa như giếng nước không gợn sóng, khiến người ta cảm thấy yên tâm, chứ không như lúc này, lạnh đến cắt da cắt thịt.
Tô Man Nhi lập tức đỏ hoe mắt, lắp bắp xin lỗi nàng.
Sự im lặng lan dần giữa hai người, tiếng lách tách nổ vang của lò than cũng trở nên chói tai.
Người đến giải vây cho bầu không khí nghẹt thở này, chính là vị đại tổng quản bên cạnh Ngọc vương.
26
Triệu tổng quản đến truyền tin vui.
“Tô nương tử, chúc mừng, chúc mừng! Chuyện phong người làm trắc phi đã được trình tấu lên kinh thành, ước chừng sang xuân năm sau sẽ được ghi tên vào ngọc điệp hoàng thất."
Điều Phục Thu chờ chính là kết quả này.
Năm xưa tranh đoạt ngôi vị kịch liệt, Ngọc Vương đứng sai phe, hai vợ chồng cùng bị tống vào ngục.
Ngọc vương phi trong ngục chịu hình quá nặng, tổn thương thân thể, từ đó không thể sinh con, đến nay Ngọc vương vẫn chưa có con nối dõi.
Ngày trước nạp trưởng nữ nhà họ Tô vào phủ, là vì coi trọng việc nhà họ Tô đời đời sinh sống tại thành Ly Châu, không thể có liên hệ gì với kinh thành, muốn nàng sinh con nối dõi cho Ngọc vương.
Nào ngờ nhà họ Tô lại tráo người, vừa ngu xuẩn vừa không biết an phận, nên Tô Man Nhi cũng bị xem như quân cờ vô dụng bị vứt bỏ.
Nay lại đem nàng nhặt về dùng, điều quan trọng nhất vẫn là xuất thân của nàng, sau đó mới là tính tình.
Nàng lau nước mắt, trong lòng khâm phục sự mưu tính như thần của Phục Thu.
"Thiếp thân thật chẳng biết lấy gì để cảm tạ nương tử."
Có đâu mà nhiều mưu tính đến thế, chẳng qua biết càng nhiều thì càng có thể kê đúng t.h.u.ố.c mà thôi.
Phục Thu vì để điều tra được những chuyện cũ này, đã đem hết tài sản tích góp bấy lâu của Tô Man Nhi chi ra không sót một đồng.
Nàng cũng không biết như vậy có đáng hay không.
Trước khi c.h.ế.t, nàng từng cho rằng, có được một chỗ dựa tốt là vận may lớn nhất trong đời nữ nhân.
Thế nhưng giờ đây, khi nàng đã trở thành kẻ ngoài cuộc, lại cảm thấy Tô Man Nhi cố gắng biến mình thành một món ăn có thể dâng lên bàn tiệc, chẳng liên quan gì đến vận may cả.
--------------------------------------------------