Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cân Xương

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gió xuân mang theo hơi lạnh thoảng qua, thổi tung mái tóc của cả hai, chạm nhau một thoáng rồi tách rời.

Kim Minh Châu cảm nhận được hận ý từ Phục Thu.

Cảm xúc ấy dữ dội đến mức, dù khuôn mặt nàng luôn điềm tĩnh, nhưng Minh Châu biết rằng, chỉ cần Trương Thông xuất hiện, Phục Thu nhất định sẽ không ngần ngại mà g.i.ế.c hắn ngay lập tức.

Nhưng Kim Minh Châu không thể hiểu nổi, trên đời này làm gì có mối hận nào không thể buông bỏ?

Phục Thu cũng chẳng mong ai có thể hiểu mình.

Giống như nàng cũng chưa từng chủ động đi hiểu người khác.

Ai mà chẳng có nỗi khổ riêng?

Giang Cảnh Chi khổ vì chí lớn chẳng thành.

Chu Liên khổ vì cảnh mẹ con chia lìa.

Trương Thông khổ vì nghèo túng bần hàn.

Nếu nhìn từ góc độ ấy, thì kẻ giơ đao c.h.é.m bọn họ như Phục Thu, chẳng phải chính là kẻ tàn nhẫn, m.á.u lạnh, đại gian đại ác hay sao?

Vậy nên, Phục Thu chỉ nhìn từ phía mình.

Nàng không phản bội chính mình.

Hai người ngồi im lặng một hồi lâu, rồi Kim Minh Châu lại không nhịn được mà mở miệng.

Nàng kể rằng thật ra mình trốn nhà ra ngoài làm đạo sĩ lang thang, mà lý do không gia nhập môn phái nào, phần lớn là bởi vị đại đệ tử chưởng môn núi Tam Thanh ấy quá đáng lắm.

"Hắn là hàng xóm của ta, chúng ta lớn lên cùng nhau, cũng coi như là thanh mai trúc mã, thế mà hắn lại không chịu nhận ta làm đệ tử!"

Một khi Kim Minh Châu đã mở miệng, là nói không dừng được, lải nhải đến mức ồn ào.

Phục Thu nghĩ, e rằng chỉ có loại người như vậy mới rảnh rỗi đi xen vào chuyện của người khác.

Chẳng bao lâu, câu chuyện đã trôi đến thứ mà Kim Minh Châu tự hào nhất, là thuật xem sao bói quẻ.

Hồng Trần Vô Định

"Chuyện ngươi tới tìm Trương Thông báo thù này, chính là ta xem sao mà ra đó!”

"Sao trời thật là kỳ diệu! Tam Viên, Nhị Thập Bát Tú, dưới đó lại có hàng chục quan tinh, mỗi người cai quản hàng trăm ngôi sao…"

Phục Thu cảm thấy nàng ta cũng khá lợi hại, có thể nói đến mức khiến cả xác c.h.ế.t như nàng muốn ngủ gật luôn.

"Vậy ngươi thử xem thêm một quẻ, ta có thể g.i.ế.c được Trương Thông không?"

Đêm tối đen kịt, mắt Phục Thu cũng đen kịt.

Nhưng trong đêm còn có trăng, có sao, có ánh nến.

Còn trong mắt Phục Thu, chẳng có lấy một tia sinh khí.

Kim Minh Châu bị ánh nhìn sâu thẳm ấy dọa cho run rẩy cả người.

35

Lần đầu tiên Kim Minh Châu cảm thấy mình đã xen vào chuyện không nên xen vào.

Đạo pháp tự nhiên, nhân quả do người tự gánh.

Kim Minh Châu đã can dự vào ác duyên, nếu chẳng thể gặt được quả lành, thì e rằng quả báo sẽ ứng lên người nàng.

Tâm trí rối bời, nàng bước từng bước lên núi, không hề phát hiện phía sau đã có người bám theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/can-xuong/chuong-17.html.]

Lại trèo qua mấy bậc đá phủ đầy rêu xanh, chú ch.ó con sủa vang chạy ùa về phía nàng.

"Ôi chao bảo bối của ta! Sủa thêm mấy tiếng nữa, xua tà trừ quỷ đi nào!"

Nghe thấy tiếng động, cánh cửa gỗ nơi cuối con đường nhỏ hé mở, Trương A Hoa ló đầu hỏi:

"Kim cô nương, chúng ta có thể về nhà rồi chứ?"

Kim Minh Châu còn chưa kịp đáp lời, thì đã thấy Trương Thông theo sau, vẻ mặt cười làm lành, mở miệng thương lượng:

"Kim cô nương à, nhà cửa để lâu không ở sẽ hỏng mất. Với lại, nếu bỏ lỡ vụ cày cấy mùa xuân này, thì lại thêm một năm trắng tay... Ta nghĩ, hay là chúng ta cứ trở về đi thôi.”

"Làm kẻ trốn tránh mãi cũng chẳng phải cách, đâu thể ngày nào cũng dè chừng, cứ thế này mãi cũng chẳng gọi là sống nữa..."

Kim Minh Châu vẫn chẳng thể hiểu nổi, một người hiền lành thật thà như vậy, sao lại có thể gây nên mối thù sâu như thế?

Nàng ôm ch.ó bước vào sân, Trương A Hoa thì đi ra đóng cửa.

Đúng lúc đó, nàng ta nhìn thấy Phục Thu đang từ bậc đá phía dưới đi lên.

Trương A Hoa không biết kẻ thù của Trương Thông là một nữ tử trông yếu đuối như vậy, bèn mỉm cười chào hỏi.

Cánh cửa gỗ vừa khép lại, Phục Thu đứng nơi đầu đường, để mặc gió núi thổi qua người.

Lối nhỏ hẹp, một bên là vách đá, một bên là khe suối róc rách chảy.

Phục Thu cảm thấy, để cảnh sắc thế này nhuốm m.á.u thì thật đáng tiếc.

Nhưng biết làm sao được, Kim Minh Châu xen vào việc người khác, lại còn đưa người đến tận nơi này?

Nàng đặt chân lên con đường ẩm ướt vì sương sớm, đẩy cánh cửa gỗ vừa mới khép lại ban nãy.

Nàng tới để đòi nợ.

36

Khi còn trẻ, Trương Thông cùng biểu huynh buôn bán bên ngoài.

Làm toàn là những món nhỏ lẻ, mà Trương Thông tính tình lại nhát gan, ăn nói vụng về, món hàng vốn tám phần tốt, qua miệng hắn nói ra lại thành năm phần, người đi cùng thường cười nhạo: “Chuyến này mà không lỗ là lời rồi.”

Biểu huynh của hắn càng nghiêm khắc hơn, thường c.h.ử.i như tát nước:

“Ngươi đặt tên ngược hay sao? Phải gọi là Trương Bất Thông (chẳng hiểu gì) mới đúng!”

Trương Thông từ trước đến nay vẫn quen cúi đầu chịu đựng, chỉ biết ậm ừ gật gù.

Thế mà hôm đó, không biết là bị mắng lâu quá, hay vì rượu mạnh khiến kẻ nhát gan cũng hăng lên, hắn lại nói với đám bạn:

“Tin không, ta có thể lừa gã đó bán con gái hắn.”

Trong tiếng hò reo cổ vũ, hắn bước đến trước mặt phụ thân của Phục Thu.

“Con gái ngươi, xương nhẹ, mệnh tiện, đời này chỉ có thể bán thân mà sống.”

Đó là việc hoang đường duy nhất mà Trương Thông từng làm trong cả một đời nhát gan hiền lành của mình.

Khuôn mặt của Phục Thu dần dần trùng khớp với khuôn mặt cô bé năm xưa.

Chỉ là ánh mắt của cô bé khi ấy vẫn còn trong trẻo ngây thơ, hoàn toàn không hay biết gì về ác ý cuồn cuộn sắp ập tới.

Nàng ôm lấy chân cha mình, mỉm cười với Trương Thông.

Trương Thông "phịch" một tiếng quỳ rạp dưới chân Phục Thu, muốn cầu xin tha thứ, nhưng lại không biết phải mở miệng từ đâu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cân Xương
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...