Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cân Xương

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Hóa ra muội biết hết?"

“Cái gì ta cũng biết hết!”

Phục Thu cúi đầu nhìn Vân Khê, ánh mắt tiểu cô nương tràn đầy mong chờ, khiến người khó lòng từ chối.

"Muốn đi thì được, nhưng phải lập ba điều luật."

"Pháp Tam Chương là ai?"

"…"

Phục Thu nhéo đôi má mũm mĩm của nàng:

"Giả vờ à? Một, không được la hét. Hai, không được rời khỏi ta quá một thước. Ba, ta nói về phủ là phải về ngay, không được mè nheo."

Vân Khê ngoan ngoãn gật đầu.

Phục Thu ngẫm nghĩ, vẫn là lấy một dải lụa, buộc một đầu vào cổ tay Vân Khê, đầu kia cột vào cổ tay mình.

Hai người cùng nhau chui ra khỏi phủ từ lỗ ch.ó hôm trước.

Ngõ nhỏ hẹp tối, rêu xanh bám đầy, Phục Thu bế Vân Khê mà đi.

Gạch xanh, rêu biếc, sương mù lượn lờ, càng khiến gương mặt nàng trắng bệch như quỷ.

Vân Khê chẳng để ý những điều đó, cứ vui vẻ khe khẽ hát:

"Con cá bơi, con cá bơi, ngao du muôn nẻo. Con cá bơi, con cá bơi, cuối cùng cũng quay về nhà.”

Mưa phùn rơi nhẹ, Phục Thu bung ô, kéo Vân Khê ôm sát vào lòng.

Ngôi nhà Giang Cảnh Chi tậu cho ngoại thất nằm rất xa Giang phủ, xa đến độ Vân Khê ngủ một giấc thật say trong vòng tay Phục Thu.

"Đến rồi."

Vân Khê dụi mắt tỉnh dậy.

Phục Thu đưa nàng nấp trong góc tối đối diện căn nhà.

Tòa nhà kia chẳng xa hoa bằng Giang phủ, nhưng tường trắng ngói xanh, hai lầu nhỏ nhắn cũng mang vài phần thú vị.

Phục Thu ngẩng đầu, thấy nữ nhân từng đến Giang phủ náo loạn đang đứng dựa lan can, tay cầm một cuốn sách, trong mắt là vẻ buồn thương, trầm mặc, hoàn toàn khác dáng vẻ điên cuồng hôm ấy.

Vân Khê nhớ kỹ lời "không được la hét", chỉ thấp giọng mắng: "Xấu xa!"

Phục Thu lạnh nhạt nói: "Phụ thân ngươi mới là kẻ tệ hại nhất."

Vân Khê chu môi: "Ông ấy xấu như vậy, sao mẫu thân lại thích ông ấy đến thế? Vì sao lại vì ông ấy mà buồn?"

Phục Thu nhớ lại năm xưa, lúc theo thương nhân rửa tay gác kiếm, quả thật nàng cũng từng thật lòng yêu hắn.

Dù sau đó bị hắn vứt bỏ, cơn đau trong tim vẫn sâu hơn oán hận.

Tình của nam nhân, còn có thể nói ra.

Tình của nữ nhân, chẳng thể nói được.

Đến khi c.h.ế.t đi rồi mới nhận ra, đều là chuyện vớ vẩn cả.

Cớ sao tình cảm nam nhân như giấy mỏng, vừa đụng vào là rách, còn nữ nhân lại như dây xích bằng vàng, càng yêu càng trói?

"Chỉ vì thi thư lễ nghĩa dạy nàng một lòng một dạ, dạy nàng trở nên sai lầm."

Vân Khê nghe chẳng hiểu, đang mân mê ngón tay thì chợt mắt sáng bừng: "Là phụ thân!"

Chỉ nghe tiếng cầu thang lầu gỗ kêu kẽo kẹt, một nam tử áo lam chậm rãi bước lên.

Phục Thu đưa mắt nhìn qua lan can: đầu tiên là ngọc quan trắng, tiếp theo là dải mũ thêu vân tường.

Sau cùng là một đôi mắt ôn hòa mà nàng không thể nào quên.

Hồng Trần Vô Định

Hóa ra, Giang Cảnh Chi mới là tên thật của hắn.

Còn ở tiểu viện ở huyện bên cạnh, hắn từng lấy tên Giang Văn Châu, là thương nhân từng chuộc nàng ra khỏi thanh lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/can-xuong/chuong-5.html.]

Trong lòng Phục Thu, dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Nàng siết chặt lấy Vân Khê: "Chúng ta về thôi."

11

Sau khi đưa Vân Khê về cho Lý nương tử, Phục Thu vội vã quay về thư phòng, rút ra tờ giấy bị nàng giấu tận đáy, sinh thần của Kỷ Hành.

Năm Giáp Thìn, tháng tư, ngày hai mươi chín, giờ Tý.

Không hơn không kém.

Vừa đúng bốn lượng chín tiền.

Phục Thu thầm nghĩ, thì ra bản thân đã đặt kỳ vọng sai lầm nơi Viên Sinh.

Hắn cứu nàng, nhưng điều đó không có nghĩa hắn là người tốt.

Mà nói là “cứu” cũng chẳng đúng.

Nàng hẳn là con cờ, là thanh đao, được Viên Sinh cố ý chọn ra.

Suy cho cùng, không thân không thích, cớ gì hắn lại giúp mình?

Nhưng nếu Viên Sinh quả thực là kẻ xấu, thì nàng có thể vì Kỷ Hành mà buông bỏ cơ hội nghịch thiên cải mệnh hay sao?

Dù cho Viên Sinh có lừa dối.

Thì tia hy vọng mỏng manh kia cũng đủ để níu nàng lảo đảo bước tới.

Giọt mực trên đầu bút lông sói nhỏ xuống, rơi đúng ngay chữ “cửu”, lan rộng thành một vệt nhòe.

Phục Thu cúi đầu nhìn mu bàn tay mình, những đường tĩnh mạch xanh thẫm uốn lượn dưới làn da tái nhợt như xác c.h.ế.t.

Nàng khẽ thở dài. Kỷ Hành à, ai mà chẳng là một kẻ tốt bụng khốn khổ.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Lư ma ma bước vào, tay bưng một bát canh sâm.

"Phu nhân sợ ngươi vất vả, bảo ta mang bát canh này tới bồi bổ."

Canh sâm bốc khói nghi ngút, Phục Thu đón lấy, trước hết là cảm tạ lòng quan tâm của Kỷ Hành, sau đó mới cười tươi, giọng thân mật:

"Việc nhỏ thế này để ta tự tới lấy là được, sao dám phiền người đích thân đưa tới?"

Lư ma ma khoát tay:

"Thôi đi, đừng giở trò. Cười kiểu gì mà chẳng động tới mắt, trông rợn người lắm.”

Phục Thu cũng chẳng biện minh, thuận theo mà thu lại nụ cười.

Kỷ Hành yếu đuối, Giang Cảnh Chi ham hưởng lạc, cả một Giang phủ to lớn này, dựa hết vào một Lư ma ma trung thành tận tụy mà trụ vững.

Bà chính là tài sản quý giá nhất mà cha mẹ Kỷ Hành để lại cho nàng.

Lư ma ma đưa canh xong vẫn chưa rời đi.

Bà bước tới trước án thư, nhìn những hàng tính toán rối rắm trên giấy, bỗng cầm bút viết lên chỗ Phục Thu đã tính sẵn cốt lượng một chữ “Thủ” (giữ gìn, an phận).

"An phận thủ thường, mới mong giữ được ngày tháng yên ổn dài lâu. Phục Thu nương tử, ngươi thấy sao?"

Lư ma ma hẳn là đã nhận ra điều gì đó, nên mới cố tình đến đây để nhắc khéo.

"Ta thấy sao à?"

Phục Thu nhếch môi cười khẽ, có vài phần chua chát nhưng lại rất thật lòng:

"An phận thủ thường thì Kỷ phủ cũng đã thành Giang phủ từ lâu rồi.”

Lư ma ma không giận, ngược lại còn khẽ gật đầu:

"Đến nước này rồi, thì ngươi tính sao?"

Phục Thu đáp: "Phu nhân là người tốt. Tiểu thư Vân Khê cũng là một nhân tài."

Lư ma ma khẽ cười, không nói thêm gì.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cân Xương
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...