Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cân Xương

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếng ồn ào kinh động cả hậu viện. Lư ma ma vội vã chạy tới.

Bà muốn kéo hai người ra, lại bị Giang Cảnh Chi đẩy ngã.

Một thân già nua rơi xuống, nghe răng rắc một tiếng, chẳng rõ là gãy chỗ nào, chỉ biết không thể tự đứng dậy nổi nữa.

Phục Thu đến nơi, vừa vặn chứng kiến cảnh ấy.

Một đám gia đinh trẻ khỏe đứng chần chừ ngoài cửa, chẳng ai dám xông vào.

Giang Cảnh Chi là lão gia, Kỷ Hành là chính thất phu nhân. Chuyện nhà người ta, bọn hạ nhân sao dám xen vào?

Mà kết cục của một người trung thành tận tụy như Lư ma ma, cũng chỉ có kết cục nằm rên rỉ dưới đất.

Phục Thu nhìn về phía người đàn ông từng khiến mình phải c.h.ế.t thảm.

Hắn có thể ngọt ngào, cũng có thể tàn nhẫn vô tình.

Nàng lạnh lùng hỏi: “Giang Văn Châu, g.i.ế.c người là cảm giác thế nào?”

17

Nghe thấy cái tên ấy, lòng Giang Cảnh Chi chợt rối loạn, tay liền nới lỏng.

Kỷ Hành thừa cơ vùng khỏi tay hắn, lảo đảo chạy tới sau lưng Phục Thu.

"Phục nương tử, mau… mau đi báo quan!"

Không rõ vì sao, người phụ nữ lạnh nhạt, mang theo vài phần tử khí này lại khiến Kỷ Hành có được cảm giác an toàn một cách lạ thường.

Phục Thu không đáp, chỉ đưa tay chắn nàng sau lưng.

Giang Cảnh Chi chau mày: "Ngươi vẫn chưa c.h.ế.t ư?"

Phục Thu hỏi lại một lần nữa: "G.i.ế.c người có cảm giác gì tốt đẹp lắm sao? Tốt đến mức ngươi g.i.ế.c ta rồi còn muốn g.i.ế.c thêm nàng ấy?"

Lời vừa dứt, ai nấy đều kinh hãi.

Kỷ Hành cất tiếng hỏi: "Phục nương tử, ý ngươi là sao?"

Ánh mắt Giang Cảnh Chi đảo qua hai người bọn họ, bỗng nhiên tỉnh ngộ, cười ha hả.

"Kỷ Hành, ngươi không phải căm ghét ngoại thất của ta lắm sao? Đúng lúc quá, vị Phục nương tử này cũng từng là người ta nuôi bên ngoài đó.”

Trên gương mặt Phục Thu không hiện chút nào hoảng loạn vì bị vạch trần, nàng chỉ nghiêng đầu nói với Lũng Yên: "Khóa cửa lại."

Lũng Yên không động.

Lư ma ma khẽ vỗ vỗ tay nàng đang nắm: "Nghe lời đi."

Cửa được khép lại, ánh trăng không lọt qua lớp sa mỏng, chỉ có ánh nến nhảy nhót chập chờn.

Giang Cảnh Chi nhướng mày, ung dung nhìn Phục Thu.

Hắn không hề chột dạ.

Một nữ nhân sống sót trở về, lại mang danh kỹ nữ, thì có gì đáng sợ?

Phục Thu quay sang nói với Kỷ Hành:

"Ta đã lừa ngươi. Thân thế của ta so với những gì từng nói với ngươi, còn t.h.ả.m hơn nhiều."

Kỷ Hành ngẩng mặt, nước mắt lặng lẽ lăn dài.

"Hắn vì sao lại muốn g.i.ế.c ngươi?"

Phục Thu vốn định đáp, có lẽ vì xuất thân của nàng là kỹ nữ, có lẽ do lời gièm pha của hàng xóm quá khó nghe, cũng có thể vì hôm ấy tâm trạng của Giang Cảnh Chi chẳng được tốt lành gì.

Nhưng bao nhiêu lời đến miệng, cuối cùng chỉ còn lại một câu:

"Vì hắn có thể g.i.ế.c ta, mà không phải trả bất kỳ cái giá nào."

Đêm ấy, mưa lớn xối xả như trút giận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/can-xuong/chuong-8.html.]

Ba ngày liền không được ăn gì, Phục Thu bị Giang Cảnh Chi nắm tóc kéo từ trên giường xuống đất, mắng nàng là dâm phụ lẳng lơ.

Ngay sau đó là cơn đau quặn thắt nơi bụng.

Giang Cảnh Chi giẫm đạp nàng như đang nghiền nát một con kiến.

Phục Thu nằm trên nền đất, ánh mắt dần trở nên mơ hồ, trong cơn mê man, khuôn mặt Giang Cảnh Chi trước mắt nàng cũng hóa thành một lớp mặt nạ méo mó.

Khi bị vứt ra khỏi cửa, nàng đã không còn chút sức lực nào để đứng dậy.

Nàng không người thân thích, thân phận thấp hèn, chẳng ai điều tra kỹ nàng c.h.ế.t thế nào, chỉ nói là bất cẩn ngoài ý muốn.

Kỷ Hành khó tin.

"Giang Cảnh Chi, trong mắt ngươi rốt cuộc có còn pháp luật hay không?"

Phục Thu mím môi cười, lạnh nhạt nói:

"Hắn hiểu pháp luật lắm, hiểu mới biết phạm pháp thế nào.”

Hồng Trần Vô Định

“Cửa đã đóng lại, việc trong hậu viện này có thể lọt ra ngoài được không, lọt ra ngoài thì câu chuyện sẽ thế nào, chẳng phải đều là hắn nói sao?”

Giang Cảnh Chi ung dung gật đầu.

"Vậy thì đã sao? Dù các ngươi biết hết thảy, ngoài việc tức tối mà bất lực, thì còn tác dụng gì? Làm người, đôi khi cứ mù mờ giả điếc làm ngơ lại dễ sống hơn.”

Hắn mặt dày không thèm giấu diếm, càng nói càng trơ trẽn.

Không ai lên tiếng.

Giang Cảnh Chi càng thêm đắc ý.

"Kỷ Hành, chỉ cần ngươi nghe lời, ta vẫn sẽ yêu thương che chở cho ngươi. Còn việc ta rước Hữu Nghi vào cửa, cũng đừng oán trách ta. Ai bảo ngươi không sinh được con trai?”

“Còn ngươi, Phục Thu, đã vậy thì coi như huề nhau, chuyện cũ ta không so đo nữa."

Phục Thu đưa tay xoa chiếc vòng ngọc trên cổ tay phải, nở nụ cười âm u:

"Giang Văn Châu, món nợ này vẫn phải tính cho rõ ràng.”

“Bởi vì, ta đã c.h.ế.t rồi."

18

Giang Cảnh Chi sững người một thoáng, rồi bật cười: “Dọa ta như dọa đứa trẻ lên ba ư?”

Phục Thu chậm rãi bước đến gần.

Tiếng bước chân nàng rất nhẹ, Giang Cảnh Chi bất giác cúi đầu tìm bóng nàng dưới đất.

Nàng có bóng.

Nhưng gương mặt trắng nhợt, ánh mắt lạnh lẽo sâu thẳm như đáy vực, dưới ánh nến chập chờn, lại phủ một tầng tử khí nhàn nhạt.

Giang Cảnh Chi bỗng thấy tim mình run lên, khó hiểu.

Phục Thu dừng trước mặt hắn, giơ tay phải lên.

Ống tay áo trượt xuống, cổ tay trắng mảnh lộ ra chiếc vòng ngọc xám xanh, chất ngọc tầm thường, chẳng đáng giá.

Vòng ngọc chợt phát sáng, ánh lam u tối xoay chuyển, rồi bay khỏi tay nàng, hóa thành một thanh đao, vòng quanh căn phòng một lượt, c.h.é.m toạc khung cửa sổ, sau đó quay về nằm trong tay nàng.

Giang Cảnh Chi kinh hãi lùi liền hai bước, vừa định kêu cứu.

Phục Thu đã đặt ngang thanh đao lên cổ hắn: “Im đi.”

Căn phòng bỗng tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Phục Thu quay sang nói với Kỷ Hành:

“Trên đời này vốn không có oan hồn nào c.h.é.m cửa sổ cả, tất cả mọi chuyện đều do ta bày trò.”

Kỷ Hành hỏi: “Tại sao ngươi phải làm thế?”

Phục Thu không đáp, chỉ nhẹ nghiêng tay, lưỡi đao cắt vào cổ Giang Cảnh Chi, m.á.u tươi trào ra, hắn run rẩy cầu xin:

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cân Xương
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...