Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiều Hư Vai Phản Diện

Chương 129

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tần Bắc Bắc là cô gái mặc dù có bị bệnh cũng phải sửa soạn thật xinh đẹp, ngày rời bỏ họ, cô ấy vẫn rất xinh đẹp.

Lúc Lâm Bạch Du đi khỏi phòng bệnh, hành lang không ngờ rất yên tĩnh, không có tiếng của người nhà bệnh nhân khác, không có ồn ào.

Cô thấy cha của Tần Bắc Bắc ở góc rẽ, thậm chí cô đã từng nghi ngờ chú Tần bạo lực gia đình, trên thực tế, không có ai yêu cô ấy hơn ông cả.

Dẫu trong lòng Lâm Bạch Du đã từng có dự đoán này từ trước, nhưng cô vẫn luôn mong đợi kì tích xảy ra, chẳng phải cuộc đời chính là những thứ không thể gắn lại với nhau hay sao.

“A Khâm, cậu nói xem, chúng ta đã cầu nguyện rồi, kiếp sau Bắc Bắc, sẽ là đại minh tinh khoẻ mạnh đúng không.

”Ngữ điệu Tuỳ Khâm hơi trầm: “Đúng thế.

”“Chuyện không thể như tôi và cậu còn xảy ra, cậu ấy cũng sẽ như thế.

”Thực ra Lâm Bạch Du đã nghĩ như vậy ở bên ngoài phòng phẫu thuật, nhận được câu trả lời của anh, cô lại càng chắc chắn với suy đoán của mình hơn.

“Lúc trước có lẽ tôi đã vào nhầm chỗ, còn tưởng ước là xong rồi, nhưng kiếp này tôi có thể không tai ương không bệnh tật, chuyển hết sang người cậu, để cậu bị thương thay tôi, đây đều là do cậu kiếp trước ba bước một dập lên chùa Huệ Ninh mới đổi được.

”“Vậy nên kiếp sau của Bắc Bắc mới không bị bệnh.

”Chùa Huệ Ninh cũng không thần thông quảng đại như thế, luân hồi đã định trước, không bao giờ ảnh hưởng đến người vốn nên tồn tại.

Lâm Bạch Du quay đầu: “Vậy tôi đi là được rồi.

”“Chúc Bắc Bắc kiếp sau không có phiền muộn đau ốm, hào quang muôn trượng.

”Cô hỏi: “Cậu có ngăn cấm tôi không?”Tuỳ Khâm đối mắt với cô, thấp giọng: “Từ suy nghĩ ích kỉ, tôi không muốn, không cho cậu đi.

”Nhưng thứ anh thích, chính là tấm lòng Bồ Tát của Lâm Bạch Du kia mà.

Dốc hết tất cả vì bạn bè, vì người nhà của mình, thậm chí chỉ vì một giấc mơ chưa chắc chắn, mang đến hơi ấm cho người lạ là anh.

“Tôi đi.

” Anh nói.

Hốc mắt Lâm Bạch Du chua chát, trước mắt lại hiện ra cảnh tượng trong mơ khi trước, lúc Tuỳ Khâm lên núi chắc chắn vô cùng buồn bã.

Ánh trăng bên ngoài cửa sổ rọi vào phía trong.

Lời của Tuỳ Khâm khiến Lâm Bạch Du mềm lòng.

Cậu dịu dàng như vậy, ánh trăng thần phục vì cậu, tôi cũng vậy.

Cha Tần đến từ phía trước mặt, mắt đỏ hoe, nói: “Các cháu về trước đi, bác nhất định sẽ thông báo về tang lễ của Bắc Bắc cho các cháu.

”Ông lại nhìn về cửa phòng bệnh: “Quả cầu thuỷ tinh của Bắc Bắc, cho ai thì người ấy cầm đi đi.

”Lâm Bạch Du xoay người, nhìn thấy Phương Vân Kỳ phía sau họ đẩy cửa đi ra, trên tay đang cầm quả cầu thuỷ tinh ấy, vì động tác nghiêng ngả, bông tuyết trong quả cầu thuỷ tinh bay lượn.

“Lâm Tinh Tinh, tôi cầm đi nhé.

”Quả cầu thuỷ tinh là quà cô tặng Tần Bắc Bắc, cậu đang xin cầu cô đồng ý.

Lâm Bạch Du nói được.

Lúc đi khỏi bệnh viện, cô đã hạ quyết tâm, sáng ngày mai đi cầu nguyện cho Tần Bắc Bắc, không cần phải đảo lộn thế giới, chỉ để cô ấy sau này vô lo vô nghĩ.

Chuyện cô đã quyết định, cô sẽ đi làm, vậy nên, cô sẽ không để Tuỳ Khâm phải chịu khổ như ban đầu nữa.

Nếu mối quan hệ của họ vẫn chưa bị thu hồi, Tuỳ Khâm gánh chịu vết thương thay cô, đó là chuyện Tuỳ Khâm muốn thấy nhất, vậy cô cũng hết cách.

Nếu đã thu hồi, tất thảy đã có kết cục, vậy đều theo ý Lâm Bạch Du.

Lâm Bạch Du nghĩ như vậy, Tuỳ Khâm cũng như vậy.

Họ vẫn luôn hướng về phía nhau, chưa từng thay đổi.

-Nửa đêm Lâm Bạch Du không ngủ, vẽ một bức chân dung Tần Bắc Bắc.

Trong bức tranh, là thiếu nữ thay đổi quy định mặc một chiếc váy xinh đẹp bên trong áo khoác đồng phục, mái tóc ngắn xinh xắn đã dài ra, màu là màu vàng cô ấy thích nhất.

Phía sau bức tranh, Lâm Bạch Du viết một dòng chữ: “Kỉ niệm bạn của tôi - Tần Bắc Bắc, một đại minh tinh hào quang muôn trượng của sau này.

”Sáng sớm hôm sau, thứ gọi Lâm Bạch Du dậy không phải là báo thức tối hôm qua cô đã cài trước, mà là cuộc điện thoại của Tuỳ Khâm, cô vẫn còn nửa mơ nửa tỉnh.

“Sao thế?”Giọng nói của Tuỳ Khâm như sương sớm: “Phương Vân Kỳ đang ở bệnh viện.

”Lâm Bạch Du đang mù mờ buồn ngủ, chưa load được: “Cậu ấy tối qua chưa về à?”“Nó bị xe cứu hộ đưa đến.

” Giọng nói của Tuỳ Khâm theo đường truyền mạng hư vô truyền vào tai cô, khiến Lâm Bạch Du vô cùng tỉnh táo.

Lúc quay lại bệnh viện, cô nhìn thấy vài du khách leo núi đang nói chuyện bên ngoài.

“! Chúng ta bỏ lỡ bình minh hôm nay rồi.

”“Bà nói xem, độ tuổi này, lại tin chuyện này thật, đúng là không biết quý trọng thân thể mình.

”“Bọn trẻ mà, thích làm trò này nhất, nhưng là làm một lần, so với xăm mình gì đó, sau này hối hận tốt hơn nhiều.

”“Hahahahahaha cũng đúng thật.

”Lâm Bạch Du nghe thấy kì lạ, Tuỳ Khâm kéo cô dừng lại trước mặt họ.

“Cảm ơn ạ.

”“Đừng khách sáo, đừng khách sáo, các cháu là bạn thằng bé à, ầy, khuyên nhủ nó cẩn thận, cơ thể là quan trọng nhất, những thứ khác đều là hư vô.

”Lâm Bạch Du đáp dạ bảo vâng.

.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 129
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...