Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiều Hư Vai Phản Diện

Chương 87

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Câu nói của Tuỳ Khâm khiến Lâm Bạch Du quên cả khóc nấc.

Rõ ràng là một câu chuyện buồn như thế, trong miệng anh, lại trở thành vận may của cô.

Nếu đổi vị trí để suy nghĩ, cô cảm thấy mình không thể làm được như Tuỳ Khâm thế này, vì sao Tuỳ Khâm lại đối xử với cô tốt như vậy.

“Tuỳ Khâm…” Lâm Bạch Du lẩm bẩm, “Cậu nói xem con người có kiếp trước không?”Nếu giấc mơ thật sự là giấc mơ, cô còn có thể an ủi bản thân, hoàn cảnh sống của Tuỳ Khâm bây giờ không phải là lỗi của cô.

Nếu là kí ức trước đây, vậy tại sao lại xuất hiện tình huống cô và Tuỳ Khâm tráo đổi cuộc đời như thế?Tuỳ Khâm thờ ơ đáp: “Có lẽ có, có lẽ không có.

”Lâm Bạch Du cắn môi: “Lúc trước tôi mơ thấy cậu sống rất tốt, cậu không ở đường Nam Hoè, tôi mới là người sống ở đường Nam Hoè.

”Tuỳ Khâm không phải lần đầu nghe cô nói về giấc mơ.

Khi chưa quen cô, cô đã hỏi anh đã bao giờ mơ thấy cô chưa.

“Đường Nam Hoè?” Anh nhắc lại.

“Đúng, chính là đường Nam Hoè, số nhà 54.

” Lâm Bạch Du thở ra một hơi, “Trong mơ, chủ nhà họ Lâm, tên là Lâm Hữu Chí.

”Cô không có ý giấu diếm Tuỳ Khâm.

Chỉ là trong đầu rối loạn quá, có lẽ Tuỳ Khâm có thể giúp cô tìm được đáp án.

Tuỳ Khâm nghe thấy cái tên này, chỉ thấy buồn cười, cười hừ một tiếng: “Giấc mơ của cậu… đúng là khó bề tưởng tượng thật.

”Anh bỗng ngưng lại, “Vậy thì cậu khóc cái gì?”Lâm Bạch Du nấc lên, lắp bắp nói: “Nếu tôi mơ tốt, tốt một chút, có phải cậu, cậu sẽ sống rất tốt không?”Tuỳ Khâm áp cằm, ánh mắt nhìn cô chăm chú.

Ai gặp tình huống như vậy, cũng sẽ không hỏi câu thế này, mà Lâm Bạch Du đã hỏi rồi.

Yết hầu của anh chuyển động lên xuống: “Giấc mơ trái ngược với hiện thực mà.

”Lần thứ hai nói lí do này, tâm thái lúc này đã hoàn toàn khác biệt.

Quả thật là trái ngược, chỉ có Lâm Bạch Du và Tuỳ Khâm trái ngược.

Lâm Bạch Du lúc trước nghĩ rằng, vì chuyện dịch chuyển vết thương, cô mới mơ thấy Tuỳ Khâm, nhưng bây giờ nghĩ lại, tất thảy vốn đã rất kì lạ.

Vết thương của cô đổi vị trí, tại sao lại đổi vị trí?Chỉ là do ông trời chọn bừa một người thôi sao?Vì sao lại để cô có một giấc mơ hoàn toàn trái ngược?Lâm Bạch Du không làm rõ được những vấn đề này, bởi vì nó đã vượt quá phạm trù khoa học, ai trước ai sau, không ai nói được.

Trừ khi là ông trời tự mở lời.

Trên đường từ quán về nhà, Lâm Bạch Du luôn nói về giấc mơ của mình với Tuỳ Khâm, cô khi trước chưa từng nói rõ ngọn ngành cho anh nghe bao giờ.

“Trong giấc mơ, Lâm Hữu Chí là bác cả của tôi, cha mẹ tôi làm chuyện nghĩa nên qua đời, giống hệt cách cha mẹ cậu mất.

”“Tôi ở nhà ông ta, cũng là số nhà 54 đường Nam Hoè, bác cả có một đứa con gái, không có mối quan hệ tốt với tôi, cũng giống cậu và Hoàng Trạch vậy.

”Nếu không phải tin tưởng Lâm Bạch Du, có thể Tuỳ Khâm đã nghĩ cô đang nói dối.

Thiếu niên nhả ra một tiếng “Ừm”: “Trong mơ, cha mẹ tôi thì sao?”Anh biết, cha mẹ Lâm Bạch Du đã li hôn.

Lâm Bạch Du ngập ngừng một giây: “Tôi chưa mơ đến.

”Trong giấc mơ, cô và Tuỳ Khâm đã sống lâu như vậy, vẫn chưa từng “thấy” cha mẹ Tuỳ Khâm, anh cũng không nói đến bao giờ.

Lâm Bạch Du chỉ nhớ, sau khi cô được giải cứu, âm thanh bên tai ồn ào, anh nói anh, tôi nói tôi, Tuỳ Khâm bị kể ra các loại hành vi phạm tội.

Trong đó có nhắc đến, cha mẹ anh mất liên quan đến anh, nhưng cụ thể liên quan như thế nào, lúc ấy cô đã bị nhà bác cả đưa đi rồi.

Nếu tráo đổi lại, cha mẹ Tuỳ Khâm đáng lý là li hôn mới đúng, dù sao mẹ cô vẫn đang sống tốt mà.

Rốt cuộc đã tráo đổi những gì?Tuỳ Khâm coi giấc mơ của Lâm Bạch Du là một câu chuyện để nghe, có lẽ là thật, có lẽ là giả, đó đều là một giấc mơ, còn anh bây giờ mới là thật.

Có lẽ là vì bù đắp, nên mới để Lâm Bạch Du phát hiện ra anh?Thế giới vẫn chưa hoàn toàn vứt bỏ anh.

Tuỳ Khâm hỏi: “Trong mơ tôi giàu lắm à?”Lâm Bạch Du ừm một tiếng: “Sau này cậu là giáo sư hẳn hoi, được mọi người kính trọng.

”Cô cố gắng che giấu đi chuyện cuối cùng.

Tuỳ Khâm như có suy nghĩ, làm giáo sư, theo như anh biết, hầu hết giáo sư đều rất nghèo, dĩ nhiên cũng có ngoại lệ.

Lâm Bạch Du nhỏ tiếng nói: “Tôi ban nãy khóc… là hơi sợ, hai chúng ta liệu có phải đã tráo đổi cuộc đời hay không…”Tuỳ Khâm bỗng giơ tay véo mặt cô.

“Có cảm giác không?”“Có.

” Lâm Bạch Du lơ ngơ.

“Đây mới là hiện thực.

” Tuỳ Khâm bình tĩnh thu tay về, vê đầu ngón tay, “Hôm mặt cậu bị thương, không nhớ đau à?”Anh giơ tay vén miếng băng gạc ra, “Chẳng lẽ trong giấc mơ vết thương của tôi đều cho cậu cả?”Lâm Bạch Du lắc đầu.

Tuỳ Khâm nói: “Vậy nên giấc mơ là giấc mơ, vì sao phải tráo đổi cuộc đời với cậu, trong giấc mơ của cậu tôi là giáo sư, không phải người từ thiện.

”Lâm Bạch Du thế mà bị anh thuyết phục rồi.

Cô ngưng lại hai giây: “Tuỳ Khâm, cậu trong giấc mơ, quả thật là người từ thiện.

”Không những quyên góp từ thiện, còn chăm sóc một người mù không nhìn thấy là cô đây mà không cần báo đáp, bỏ tiền bỏ sức cho cô làm phẫu thuật.

“! ”Ánh mắt của Tuỳ Khâm dịch chuyển khỏi gương mặt Lâm Bạch Du.

Anh vốn có thể là người tự thiện, cuối cùng trở thành đối tượng để cô từ thiện.

.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...