Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiều Hư Vai Phản Diện

Chương 79

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Bạch Du không biết Tuỳ Khâm chưa ngủ, chỉ là đôi lúc thấy ánh mắt của đám nam sinh trước mặt không đúng lắm, cũng không nghĩ quá nhiều.

Tuyến xe bus số 39 này là tuyến trước đây cô ngồi khi lần đầu tiên đến đường Nam Hoè, bến cuối cùng là đường Nam Hoè.

Minh Nghệ đến đường Nam Hoè chỉ cách 2 3 bến ngắn ngủi.

Đám nam sinh đối diện cũng đã có 2 người xuống xe.

Lúc đến bến cuối cùng, Lâm Bạch Du cảm thấy trọng lượng trên vai biến mất.

Tuỳ Khâm tỉnh rồi.

Vốn là giả vờ ngủ, nhưng sau đấy, cách một khoảng ngắn ngủi vậy thôi, anh đã ngủ thiếp đi thật.

“Tỉnh rồi à?” Cô hỏi.

“Ừm.

” Tuỳ Khâm đáp một câu rất nhẹ: “Chạm vào cậu rồi à?”Nhiệt độ trên cổ Lâm Bạch Du còn chưa tan đi, cô hiếm khi thấy Tuỳ Khâm dịu dàng như vậy, “Không có gì đâu, có thể là cậu mệt quá rồi.

”Vài câu trò chuyện này vốn không có vấn đề gì, nhưng với nam sinh đầu đinh đã biết chân tướng mà nói, rất cạn lời.

Cậu ta trố mắt đứng nghe thiếu niên nói xằng nói bậy, tâm cơ!Sao lại có người tâm cơ như thế này chứ!“Đến bến rồi.

” Lâm Bạch Du nhìn ra bên ngoài.

Tuỳ Khâm bấy giờ mới nhớ ra, cô cũng lên xe bus, chỉ để “về nhà” cùng anh.

Anh nhìn cô một lúc, Lâm Bạch Du kì lạ lại không chống đỡ được, đẩy cánh tay anh, “Mau lên, không đi nhanh tài xế sẽ đuổi người đấy.

”Mang theo ngữ khí 3 phần phàn nàn 7 phần hờn dỗi.

Nghe càng giống làm nũng hơn.

Khoé môi Tuỳ Khâm cong lên một chút, đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.

Lâm Bạch Du đi bên cạnh anh, nam sinh đầu đinh đi theo sau, thật ra cậu ta xuống ở trạm trước, nhưng cậu ta vẫn cứ đợi đến bây giờ.

Cậu ta bước nhanh ra phía sau Lâm Bạch Du, “Cậu ta ban nãy giả vờ ngủ!”Lâm Bạch Du sững người, nói với mình à?Ai giả vờ ngủ? Tuỳ Khâm sao?Tuỳ Khâm sao có thể giả vờ ngủ được, chẳng có lợi ích gì, thường ngày anh rất có chừng mực với những lần lại gần của cô.

Lâm Bạch Du không tin chút nào, trái lại thấy người kia quỷ kế đa đoan, suy nghĩ không trong sạch.

Cô đang định quay lại nhìn, bị Tuỳ Khâm kéo xuống xe, nam sinh đầu đinh chỉ nhìn thấy một ánh mắt lướt qua, lạnh như băng.

Tuỳ Khâm thu lại tầm mắt, “Cậu có thể về nhà rồi.

”Lâm Bạch Du gật đầu: “Được, tôi ra bến xe đối diện.

”Đường Nam Hoè cực kì lụp xụp, biển bến xe bus quanh năm không tu sửa, một cây cột biển báo đã xiêu vẹo, xung quanh rất tệ.

Nam sinh đầu đinh đi ra đó, vì cậu ta phải quay lại một trạm.

Tuỳ Khâm sa sầm ánh mắt.

Anh lập tức vẫy tay chặn một chiếc xe taxi, đẩy Lâm Bạch Du vào trong, đóng cửa lại: “Đưa đến khu chung cư Thành Tây.

”Lâm Bạch Du hoàn hồn lại, “Tôi đi xe bus là được rồi!”Tuỳ Khâm mặc kệ, đưa ra 50 tệ.

Đoạn đường này không gần, tài xế sợ đơn này chạy mất, nhận tiền rồi nói: “Chàng trai yên tâm đi, bảo đảm đưa đến nơi, tiền thừa thì—”“Đưa cô ấy.

”Xe quẹo lại, Lâm Bạch ló đầu ra từ cửa xe, “Tuỳ Khâm.

”Tuỳ Khâm đút tay vào túi, “Ngồi yên.

”Lâm Bạch Du nhoài người nhìn anh, đoán chừng mình không xuống xe được nữa, chỉ đành nói: “Vậy chúng ta ngày mai gặp lại.

”-Tuỳ Khâm đi bộ một mình về đường Nam Hoè.

Hôm nay anh về sớm, Vương Quế Hương hãy còn đang xem TV ở sau quầy tiệm tạp hoá, ngắm thấy anh, “Tuỳ Khâm hôm nay về sớm thế? Ăn gì chưa?”Tuỳ Khâm trả lời: “Ăn rồi ạ.

”Vương Quế Hương gật đầu: “Ăn rồi là được, không được chịu đói đâu đấy.

”Độ tuổi này của anh là đang trong lúc lớn, mụ Hoàng Hồng Anh đáng chết, cũng không sợ mình đêm về gặp ác mộng.

Lúc Tuỳ Khâm về đến nhà số 54, Hoàng Hồng Anh đang thái đồ ăn, nhìn thấy anh, ánh mắt bà ta lờ đi.

Mắt Tuỳ Khâm không nhìn đi chỗ khác, đi lướt qua bếp.

Hoàng Hồng Anh không biết sao lại bực tức trong lòng, theo thói quen chửi bới: “Cả ngày không thấy người đâu, cũng không biết làm ra cái trò mất mặt gì rồi, đi về cũng không biết giúp một tay, chỉ biết vòi tiền thôi!”Trong phòng, Tuỳ Khâm cười khinh khỉnh một tiếng.

Về chuyện nhà số 54 đường Nam Hoè, ý định ban đầu của anh là thi đại học xong, giải quyết một thể, còn tình tình hiện giờ, anh đã quen và không đếm xỉa.

Bất kể là Lâm Bạch Du đề nghị anh chuyển nhà, hay là Hoàng Trạch bắt ép.

Sự xuất hiện của Lâm Bạch Du, luôn tăng thêm tốc độ của chuyện này.

Sức kiên nhẫn của Tuỳ Khâm dần dần giảm bớt.

Anh bắt đầu không muốn lá mặt lá trái với bọn họ nữa.

Nhưng nhà họ Tuỳ nợ anh quá nhiều, cũng nợ cha mẹ anh nữa.

Suy nghĩ vụt qua, màn hình điện thoại sáng lên.

Lâm Bạch Du: [Tôi sắp đến nhà rồi.

]Lâm Bạch Du: [Cậu đến chưa?]Từ 6 năm trước, Tuỳ Khâm chưa từng đến nhà, bởi vì anh đã không còn nhà nữa.

Q: [Ừm.

]Nhưng anh sẽ không nói cho Lâm Bạch Du những chuyện này.

Bởi vì nếu đã không trải qua, thì không cần phải hiểu.

-Sau khi Lâm Bạch Du về đến nhà, việc đầu tiên là hỏi mẹ và Tuỳ Khâm nói gì, nhưng không nhận được câu trả lời.

Liễu Phương nhìn cô, “Đây là cuộc trò chuyện của mẹ và Tuỳ Khâm.

”Lâm Bạch Du mở to mắt, “Chẳng lẽ có chuyện gì con không được biết ạ?”“Không có.

” Liễu Phương nói xong, nhìn thấy con gái lại mong đợi, “Mẹ với thằng bé không nói gì mấy, thật ra không cần nói cho con.

Nhưng mà, mẹ đã nhắc đến chuyện chuyển nhà với thằng bé rồi.

”Quanh đi quẩn lại, cuối cùng cô vẫn không biết gì cả.

Lâm Bạch Du đoán chừng mình đi hỏi Tuỳ Khâm, Tuỳ Khâm cũng sẽ không nói.

“Tinh Tinh, thằng bé còn đang đi học, chuyển nhà không phải chuyện của một người, thế nên cho dù thằng bé đồng ý, có thể chuyện này cũng không thành công.

”Lâm Bạch Du nhíu mày, có lẽ mình đã suy nghĩ quá đơn giản.

Tuỳ Khâm hiện giờ đang làm thêm, có thể kiếm tiền, nghe ngữ khí của Hoàng Hồng Anh hôm ấy, có lẽ sẽ không bỏ qua cho cây lắc tiền nhỏ đâu.

Vì Tuỳ Khâm, không được cũng phải được.

.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 79
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...