Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiều Hư Vai Phản Diện

Chương 40

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Bạch Du đợi Tùy Khâm đi rồi, bỏ kẹo dẻo vitamin vào trong hộc bàn của anh.

Đây là chuyện cô đã quyết định từ trước, chỉ có điều cô lúc ấy, có lẽ trong mắt anh, cô đang thương hại đồng cảm.

Còn bây giờ, cô là đang trả nợ.

Có lẽ là món nợ cả đời cũng không trả hết.

Tất cả lá cây trên cuộc đời, không có chiếc nào sẽ rơi sai chỗ.

Lâm Bạch Du nhớ lại hôm trước ở cuối phố ăn vặt, cô rất ngây thơ nói với anh: “Tôi có năng lực đặc biệt, vết thương sẽ lành lại, sẽ biến mất.

”Vẻ mặt của Tùy Khâm thế nào?Rõ ràng là chuyện xảy ra hôm qua, dù làm thế nào Lâm Bạch Du cũng không nhớ ra được vẻ mặt của anh, bọn họ đã nói rất nhiều chuyện.

“Lâm Bạch Du, đến ông trời cũng thích cậu.

”Ông trời lại không thích anh.

“Cậu đã từng nghĩ, vết thương của cậu đi đâu rồi chưa?”Lúc ấy anh đã biết rồi nhỉ.

“Ngây thơ.

”Là ngây thơ, cũng là sự tàn nhẫn khi vạch trần vết thương lòng.

Nếu có ai đó nói với cô như vậy, Lâm Bạch Du nghĩ, cô sẽ chửi rủa kẻ đó, cũng có thể muốn giết đối phương.

Dựa vào đâu chứ.

Kẻ làm mình bị thương chết rồi, tất cả đều sẽ không còn nữa.

Lâm Bạch Du đeo cặp rời khỏi trường học, lướt qua dòng người, dừng lại khá lâu ở ngã tư, chuyển sang hướng khác.

Là nơi cô từng ghét bỏ.

-Lúc tiết 3 tự học tối của trường Trung học số 8 kết thúc xong đã hơn 9 giờ.

Đường Nam Hòe sau khi trời tối không có người ngoài, Vương Quế Hương theo thói quen đến giờ này sẽ kéo cửa cuốn, mới xuống một nửa, thấy bóng hình xuất hiện ở đầu đường.

Thiếu niên thân đơn bóng chiếc, đi ra từ trong bóng tối.

“Tùy Khâm à.

” Bà gọi.

Tùy Khâm chuyển hướng, đi về phía tiệm tạp hóa.

Vương Quế Hương nhìn thấy vết thương trên mặt anh, trong lòng mắng cả nhà Hoàng Hồng Anh một trận, sau đó vẫy tay lại, nhét một hộp sữa canxi AD vào lòng anh.

“Sắp hết hạn rồi, không uống thì lãng phí.

”Nói rồi, bà nhanh chóng đóng cửa cuốn lại.

Tùy Khâm cúi đầu, nhờ vào ánh sáng lọt ra từ nhà người ta, nhìn thấy ngày sản xuất bên trên, rõ ràng mới là mấy ngày trước.

Tối nay mấy nhà ở đường Nam Hòe không đi nghỉ sớm, vẫn để đèn.

Nhà họ Tùy cũng để đèn.

“! Chắc chắn là vẫn thua thôi!” Hoàng Hồng Anh bưng một đĩa sủi cảo đi từ trong bếp ra: “Đói rồi đúng không, nhân lúc còn nóng thì ăn mau đi.

”Hoàng Trạch bực mình: “Con không đói.

”Sủi cảo trong nhà đều là một loại nhân, anh ta đã ăn ngán rồi.

“Mẹ cho nó ăn đi.

” Hoàng Trạch nhìn thấy bóng dáng của Tùy Khâm, mắt sáng quắc: “Cho nó, cho nó.

”Hoàng Hồng Anh cụp mi: “Quá lãng phí!”Đây là món sủi cảo bà ta gói riêng cho con trai.

Hoàng Trạch né bà ta đi ra phía cửa.

Hoàng Hồng Anh nhìn thấy, nhanh chóng bưng vào bếp: “Thế mẹ để đây nhé, tối con đói thì ăn sau, lúc ấy trụng nước sôi là được.

”Hoàng Trạch vừa đi đến cửa, cửa đã bị đóng lại từ bên ngoài.

“Đệch !”Tùy Khâm đóng cửa lại, xoay người.

Góc cuối ánh đèn phía không xa, có một bóng dáng nhỏ nhắn đang đứng đó.

Đèn hàng xóm nhà họ Tùy tắt rồi, nơi ấy hoàn toàn chìm trong bóng tối.

“Tùy Khâm, mày có phải bị điên không hả!” Hoàng Trạch mở cửa, mắng xong mới phát hiện Tùy Khâm đã không còn ở trước cửa.

Hoàng Trạch: ?Không hiểu.

-Tầm mắt của Lâm Bạch Du chìm trong bóng tối, luống cuống lôi điện thoại từ trong túi ra, còn chưa mở khóa, bóng đổ về sau.

Tiếng bước chân cũng đã dừng.

Ánh sáng lờ mờ từ màn hình điện thoại chiếu ra chiếc áo sơ mi phía trong áo khoác đồng phục của người trước mặt, Tùy Khâm đứng trước mặt cô, đường viền cằm rõ nét hoàn hảo.

m sắc của thiếu niên lành lạnh: “Đây là đường Nam Hòe.

”Cái nơi mà cho dù có người buổi đêm đến để phạm tội, cũng sẽ không ai hay biết.

Phía không xa, Hoàng Trạch mở cửa, ánh sáng lại một lần nữa chiếu sáng con đường, chỉ là khi chiếu đến đây, bị Tùy Khâm che hết sạch.

Anh đứng ngược ánh sáng, từ trên cao nhìn xuống.

“Đến lúc nào đấy?”Lâm Bạch Du nhỏ tiếng: “Vừa mới.

”Tùy Khâm ừm một tiếng, không biết tin hay không, chỉ nói: “Đi về đi.

”Lâm Bạch Du vô thức lắc đầu.

Cô nhìn vào ánh mắt anh, lại không thể phản bác lại, mở miệng ra, tất cả lời nói, cuối cùng chỉ thốt được bốn chữ.

“Tại sao lại thế?”Tại sao cô được ông trời thiên vị, nhưng Tùy Khâm lại bị nhắm đến.

Cô không nói lời mở đầu, hỏi rất đột ngột, nhưng cô và Tùy Khâm đều hiểu ý nghĩa đại diện của bốn chữ này.

Tùy Khâm nhìn cô.

Tại vì sao?Có lẽ là vì, ngôi sao mãi mãi treo trên trời.

Nên tất cả mọi thứ đều rơi xuống con người.

Mắt của thiếu nữ hơi đỏ, hơi hơi ngẩng đầu, không ngừng chớp mắt, tỏa sáng tựa vì sao, cũng giống như chú bướm đang hoảng sợ.

… Cô khóc đau cả mắt, nói không chừng lại là anh đau.

Tùy Khâm bỗng nảy ra suy nghĩ này.

Anh ban sáng lí trí, bình tĩnh, muốn chọc vỡ sự ngây thơ của cô, thì bây giờ, anh quay mặt đi, không nhìn cô nữa.

“Nghe không hiểu câu hỏi của cậu.

”“Nếu chỉ hỏi cái này, cậu có thể về nhà rồi.

”**“Tôi rõ ràng nên trách cậu, nhưng lại không đành lòng, không thể kiềm chế.

”.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 40
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...