Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiều Hư Vai Phản Diện

Chương 32

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bên lề đường yên tĩnh, Lâm Bạch Du bị Tùy Khâm nhìn đến nỗi không được tự nhiên.

Cô không phân biệt được trong đôi mắt xếch xinh đẹp kia là cảm xúc gì, chỉ cảm thấy hình như mình bị giữ chặt.

Cổ họng thiếu niên hơi chát: “Là chuyện tốt.

”Từ nhỏ đến lớn, trên người anh từng xuất hiện vô số vết thương không biết từ đâu ra.

Nhìn thế nào cũng khớp với lời Lâm Bạch Du nói.

Lâm Bạch Du cong cong môi: “Đúng vậy.

Cậu đừng nói cho người khác đấy, tôi sợ bị bắt đi làm nghiên cứu, vậy thì sẽ không toàn mạng.

”Cô xích lại gần: “Tôi chỉ nói cho một mình cậu.

”Tùy Khâm một mình có được bí mật lại cất giấu một bí mật lớn hơn vẫn chưa được chứng thực, híp híp mắt rồi trở tay bắt lấy tay đang nắm lấy cánh tay mình của cô.

“Cậu yên tâm vậy à?” Anh hỏi.

“Bởi vì cậu là Tùy Khâm mà.

” Lâm Bạch Du nói.

Cùng câu nói, lại một lần nữa nói ra từ miệng cô.

Tùy Khâm muốn kiểm chứng suy đoán của mình, nhưng cũng không thể rạch một vết thương trên người Lâm Bạch Du nên dần bực bội.

Lâm Bạch Du rụt tay mình, không hất ra.

Bàn tay nam sinh rất lớn, sức cũng không nhỏ, nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cô như muốn nắm chặt ra thứ gì đó.

“Đau.

” Cô nhỏ giọng.

Tùy Khâm bỗng buông ra: “Biết đau à.

”Lâm Bạch Du lấy làm lạ mà nhìn anh: “Đương nhiên, tôi đâu phải người không có cảm giác, nếu không đau đớn thì thật tốt.

”Cằm Tùy Khâm ép chặt, chậm rãi mở miệng: “Lâm Bạch Du, đến cả ông trời cũng thích cậu.

”Ngay cả bị thương cũng có thể để người khác thay thế.

Mà anh, đại khái là vật thảm thương bị chọn trúng, chỉ cần nhận đau khổ của cô là được.

Hai người họ giống như sự tồn tại tương phản.

Người giống như anh, vết thương thì tính là gì, chỉ là món khai vị trong cuộc sống mà thôi, đại khái là ông trời nghĩ như vậy.

Nhưng hôm nay, thay cô nhận lấy, anh cam tâm tình nguyện.

Lâm Bạch Du hỏi: “Sao cậu lại giống như tôi, đều bị thương ở mặt?”Lúc ấy ở cuối phố ăn vặt, không có gương, cô chỉ có thể dựa vào đau đớn lúc vết thương xuất hiện mà biết mình bị thương ở đâu.

Cũng là ở xương gò má.

Cô vô tư hỏi.

Bởi vì cô không thấy anh bị thương như thế nào, cô cho rằng là lúc anh đánh nhau bị những người đó làm bị thương.

Lâm Bạch Du mơ hồ cảm thấy có cái gì đó không đúng, nhưng lần trước bị thương là ở ngón tay, quá lơ đãng nên rất khó để nhớ lại.

Có một số thứ, tận mắt nhìn thấy mới có thể phát hiện sự liên quan.

Hầu kết Tùy Khâm chuyển động hai cái.

“Cậu có từng nghĩ vết thương của cậu đi đâu rồi không?”Anh phớt lờ câu hỏi vừa rồi.

Lâm Bạch Du lắc đầu: “Cái này thì sao tôi biết, nhưng mà nó chậm rãi lành lại, hẳn là vấn đề về sức khoẻ của tôi? Nên trực tiếp biến mất?”“Ngây thơ.

”“Nếu không thì cậu nói xem ở đâu?”“…”Tùy Khâm im miệng không nói.

Lâm Bạch Du cho rằng anh hâm mộ mình, dù sao thì là mỗi người chắc đều rất muốn mình có sức mạnh siêu nhiên như vậy nhỉ.

“Cậu không kinh ngạc chút nào sao?” Cộ khó hiểu: “Tôi nghe nói, lúc tôi rất nhỏ, còn chưa nhớ được chuyện, mẹ tôi nhìn thấy còn bị dọa đến mấy ngày.

”“Loại chuyện không thể tưởng tượng nổi như này mà cậu lại tin!”Sao Tùy Khâm lại kinh ngạc được.

Anh còn biết bí mật này sớm hơn cô.

“Mẹ cậu nhát gan.

” Tùy Khâm nhàn nhạt nói.

“…”Thế mà Lâm Bạch Du lại không cách nào cãi lại.

Cô kéo Tùy Khâm đi ăn cơm tối, hiện tại mặt anh không thể dùng sức, cho nên ăn cháo là tốt nhất.

Cũng không biết tối nay Tùy Khâm bị gì mà lại không phân rõ với cô như lúc trước, anh tiếp nhận ý tốt của cô.

Chỉ là, Tùy Khâm thỉnh thoảng nhìn vào mắt mình khiến Lâm Bạch Du không chống đỡ được.

Cô cảm thấy dường như mình và anh đã đổi vị trí.

Lâm Bạch Du nhìn anh ung dung ăn cháo, từng ngụm từng ngụm, động tác thản nhiên lại tao nhã, ngay cả vết thương cũng tăng thêm sức hấp dẫn lạ thường cho anh.

Cô hỏi: “Sao hôm nay cậu không từ chối?”Tùy Khâm dừng một chút, tiếp tục khuấy muỗng: “Hôm nay không muốn.

”Bởi vì có lẽ cậu nợ tôi.

Còn nợ mười bảy năm.

Lâm Bạch Du vẫn rất vui vẻ.

Cô và Tùy Khâm tách nhau ở quán cháo, trước khi đi lại lặp lại lời dặn dò của bác sĩ một lần, tài xế taxi chờ đến mất kiên nhẫn.

“Cô gái, cô còn đi hay không?”“Tới đây, tới đây.

” Lâm Bạch Du đáp: “Không thể chạm nước!”Tay thiếu niên nhét trong túi, nhẹ gật đầu, cũng không biết có nghe vào hay không.

-Tùy Khâm trở lại đường Nam Hoè đã là 11 giờ.

Cả nhà Hoàng Trạch đã sớm đi ngủ, căn bản không quan tâm anh đã ăn hay chưa, anh lần mò đi vào sân, lấy nước rửa mặt.

Sau khi tắm nước lạnh, Tùy Khâm mở đèn phòng vệ sinh.

Trong phòng vệ sinh nhỏ hẹp có một tấm gương, anh đối diện với gương, xé băng gạc xuống, vết thương như con rết nằm trên mặt.

Đáy mắt của thiếu niên trong gương tối om.

Có một số việc, chỉ biết, vẫn cần phải kiểm chứng.

Anh nhíu mày, loại chuyện này chỉ có thể kiểm chứng vật lý, chờ khi Lâm Bạch Du bị thương.

Không biết vì sao Tùy Khâm lại nhớ tới cảnh tượng lúc nhìn thấy trên mặt Lâm Bạch Du bị thương, đầu ngón tay nhẹ nhàng mơ.n trớn bên cạnh, mang theo một sự đau đớn.

“Có phiền không vậy! Mỗi ngày đều ồn ào giữa đêm!”Hoàng Hồng Anh một tay đẩy cửa ra, không kiên nhẫn mà mắng thành tiếng, theo ánh sáng phòng vệ sinh mà đi vào: “Có phải ban đêm mày có! ”“Á!”Hoàng Hồng Anh thiếu chút nữa sợ tới mức ngã trên đất.

Bà ta nhìn thấy ở bồn rửa mặt, vết thương của Tùy Khâm dưới ánh đèn lờ mờ khiến người ta sợ hãi không thôi.

“Tôi có cái gì?” Anh hỏi.

.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chiều Hư Vai Phản Diện
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...