Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiều Hư Vai Phản Diện

Chương 52

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoàng Trạch cả người bẩn thỉu, không thể đi liên hoan, chỉ đành về nhà tắm rửa trước.

Các thành viên đội bóng rổ trường Trung học số 7 gật đầu rối rít: “Đúng đúng đúng, mày về tắm trước đi, lần sau liên hoan cũng chưa muộn.

”Bọn họ không hề muốn bây giờ đi đến quán Tuỳ Khâm để gặp xui xẻo đâu.

Vả lại, dáng vẻ Hoàng Trạch quả thật cũng không thể nhìn nổi nữa.

Trên đường đi về, miệng Hoàng Trạch chưa từng dứt tiếng chửi bậy, dọc đường còn hù dọa mấy đứa trẻ đang chơi đùa, bị phụ huynh mắng nhiếc sau lưng một trận.

Thấy tình hình thảm thương của con trai mình, Hoàng Hồng Anh sợ giật cả mình: “Con trai, con sao rồi, bị rơi xuống hồ à? Không phải là đi thi đấu sao?”Hoàng Trạch ấm ức nói: “Mẹ thấy con giống bị rơi xuống hồ à?”Cả người trừ nửa thân trên ướt đầm đìa, một mảng sạch một mảng bẩn, những chỗ khác đều vẫn ổn, trừ khi là ngã trồng cây chuối xuống hồ.

Hoàng Hồng Anh quan tâm hỏi: “Thế con làm sao thế?”Hoàng Trạch đi thẳng vào nhà vệ sinh, không trả lời câu hỏi của bà ta: “Có phiền không hả, hỏi hoài, buổi tối khoá chặt cửa vào đi!”Anh ta xem Tuỳ Khâm về kiểu gì!Hoàng Trạch thậm chí còn nghĩ, ngày mai gọi người đến dính vụn thuỷ tinh lên bức tường ở ngoài sân, tốt nhất là đâm cho Tuỳ Khâm sứt đầu mẻ trán.

Anh ta thua dưới tay Tuỳ Khâm thế này, không muốn cho càng nhiều người biết đến.

Ở chỗ cha mẹ, Tuỳ Khâm cái gì cũng kém hơn anh ta, thành tích cũng thế.

-Không ít bạn học nữ đến quán, đều có dụng ý khác, hai người Phương Vân Kỳ và Tề Thống ban đầu còn tưởng là khách thật.

Về sau phát hiện ra mục đích thật, đều đã quen rồi.

Bọn họ đều gửi tin nhắn bảo Tuỳ Khâm đừng đến, không ngờ, lúc quay lại bếp sau, đã thấy Tùy Khâm đeo tạp dề.

“A Khâm, chẳng phải tao bảo mày đừng đến à?”Tuỳ Khâm nhanh nhẹn thắt dây, giọng điệu nô đùa tuỳ ý: “Đánh thừa một chữ.

”Phương Vân Kỳ không nhịn được cười lên: “Mày lừa ai đấy, thiếu một chữ rồi à?”Song, bởi vì lúc trước không có Tuỳ Khâm, nên bấy giờ số nữ sinh chỉ đến để tìm anh không nhiều, khách của bên Minh Nghệ nhiều hơn.

Đám học sinh trường Trung học số 8 chưa ra về nhìn Tuỳ Khâm có động tác thuần thục, hóa ra anh làm thêm ở đây thật, vả lại chắc chắn đã làm rất lâu rồi.

Cô gái vừa muốn chụp hình, Tuỳ Khâm nhìn vào ống kính.

Mặt cô gái ửng đỏ, cất điện thoại đi.

Tuỳ Khâm luôn có thể phát hiện chuẩn xác những lần ống kính và nhìn trộm thế này.

Phương Vân Kỳ dựa vào tường: “Mắt A Khâm tinh thật đấy, cũng chẳng biết sao mà luyện được, có phải bị nhìn trộm nhiều quá rồi không?”Tề Thống nói: “Tụi mình ở với nó, nhờ phước này, bị liên lụy nhìn trộm cũng không ít, mày có thể phát hiện không?”Có những lúc bọn họ còn chưa phát hiện, Tùy Khâm đã phát hiện rồi.

Phương Vân Kỳ: “Không thể.

”Tề Thống: “Đúng rồi đấy, đây là thiên phú.

”Đang nói, bên ngoài cửa bỗng có shipper dừng xe, vừa xách túi vừa nói to: “Tuỳ Khâm, ai là Tuỳ Khâm?”Ánh mắt đồng loạt nhìn qua đó.

Tuỳ Khâm nâng mí mắt: “Là tôi.

”Người kia đưa cho anh một cốc trà hoa quả: “Đồ của cậu.

”Tuỳ Khâm hơi nhíu mày, hai ngón tay xách túi, tìm thấy một tờ giấy nhớ của quán trà sữa ở bên trong.

[To Tuỳ Khâm: Trà sữa thêm đường, niềm vui nhân đôi.

]Vừa nhìn là biết câu này bắt nguồn từ miệng ai.

Nét chữ không giống, rõ ràng tờ này là yêu cầu quán trà sữa viết hộ.

Phương Vân Kỳ thấy mình lại có trà sữa để uống, sát lại hỏi: “Lại là bạn học nữ nào tặng à?”“Không thì còn ai.

”Tuỳ Khâm nói, tránh tay của cậu ra.

Phương Vân Kỳ thấy hiếm lạ, anh không bao giờ nhận đồ của người ta, đều cho bọn cậu, nhưng lần này thì lại không.

Cậu nhìn tờ giấy Tùy Khâm đang cầm, hỏi: “Là ai đấy?”Tùy Khâm không nói.

Là ai đây nhỉ.

Là một ngôi sao muốn chiếu sáng biển sâu.

-Hoàng Trạch tắm xong, mới thở phào hơi thở khó chịu trong lồng ngực, vừa nghĩ đến hôm nay bị Tuỳ Khâm đè ở trước mặt bao nhiêu người, anh ta lại nổi cơn tức giận.

Anh ta sẽ không đuổi Tuỳ Khâm đi, nếu không làm sao mà báo thù được.

Hoàng Trạch cười phá lên, nghĩ một lúc lâu, lấy cây gậy cán bột từ trong bếp ra, ôm cây đợi thỏ.

Đợi Tuỳ Khâm trở về.

Sau đó anh ta, cả đêm không đợi được.

-Buổi tối Lâm Bạch Du đi ngủ toàn nghĩ đến Tùy Khâm tràn đầy vẻ tàn bạo lúc sẩm tối, một câu “Mày xứng không” của anh khiến trái tim cô đập dồn dập không thôi.

Có lẽ là Tuỳ Khâm ra tay vì cô, cô không sợ, trái lại còn muốn lại gần.

Cô càng muốn gặp anh hơn, nên buổi sáng đến trường rất sớm.

Thế nhưng, có những chuyện rất khó giống với những gì mình đã tưởng.

Mới có ba bốn người tới lớp, hầu hết đều là học sinh nội trú, bây giờ đều đang đọc sách, Lâm Bạch Du vô cùng buồn chán chơi game trên điện thoại.

Phía bên cạnh bỗng truyền đến tiếng nói.

“Tinh Tinh, hôm nay cậu đến sớm thế.

”Lâm Bạch Du quay đầu, thấy Tần Bắc Bắc bỏ cặp xuống, lần đầu tiên thấy cô ấy kéo khoá áo đồng phục cẩn thận, rất ngay ngắn.

Đầu cô ấy đội một chiếc mũ trùm đầu, không thấy tóc mái bằng của khi trước nữa, mà là vầng trán trơn mịn, vẫn xinh đẹp như cũ.

Trước đây là con cáo nhỏ lạnh nhạt, bây giờ có một chút đáng yêu thêm ngầu.

Lâm Bạch Du là lần đầu tiên nhìn thấy cả khuôn mặt thật sự của cô ấy, ngạc nhiên mất mấy giây, mới trả lời: “Cậu cũng đến sớm mà.

”Lâm Bạch Du ngại không dám nói mình muốn gặp Tuỳ Khâm.

Tần Bắc Bắc ngồi xuống, không tự nhiên mà ấn mũ xuống: “Tối hôm qua ngủ sớm, hôm nay ở nhà cũng chẳng có việc gì, còn chẳng bằng đến trường.

”.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 52
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...