Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiều Hư Vai Phản Diện

Chương 94

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc Lâm Bạch Du về nhà là buổi trưa.

Vốn vẫn còn được nghỉ buổi chiều, nhưng cô lại đi học luôn, Châu Mạt vô cùng ngưỡng mộ: “Tớ mà là cậu, sẽ nghỉ luôn ở nhà nằm ngủ rồi.

”“Đi ngủ sao bằng đi học được.

” Lâm Bạch Du nói.

“Lâm Tinh Tinh, tớ mà là cô giáo chủ nhiệm thì nghe xong sẽ khóc luôn đấy.

” Châu Mạt nói.

Tùy Khâm đi vào lớp đúng lúc chuông reo, nhìn thấy bóng hình ở bàn trên, dừng lại một bước, sau đó tự nhiên ngồi xuống.

Lâm Bạch Du không có cơ hội nói chuyện nhiều, vì đã vào lớp.

Vừa hết tiết, cô đã quay người ra sau: “Quà!”Tùy Khâm đã đoán được từ trước, nên mới không rời đi, nghe thấy lời ấy, anh đặt hai bàn tay trắng lên bàn, lòng bàn tay để ngửa, giơ ra cho cô xem.

Lâm Bạch Du không tin: “Tôi đã cap màn hình bài đăng của cậu rồi.

”“Bài đăng? Bài đăng nào?”Tai của hai người Phương Vân Kỳ và Tần Bắc Bắc vô cùng nhạy ở phương diện này.

“A Khâm đăng bài rồi à?”Lâm Bạch Du còn phải giải thích: “Đăng trong mơ đấy.

”Phương Vân Kỳ: “Ờ.

”Nghe cô nói mơ thấy Tùy Khâm nhiều rồi, mơ thấy trang cá nhân thì có là gì đâu.

Lâm Bạch Du vươn tay chọc vào lòng bàn tay Tùy Khâm như đang trả thù, không ngờ, một giây sau anh lại thu tay về.

Ngón tay cô chưa rút về, bị nắm lại.

Thiếu niên vốn đang lười nhác dựa trên ghế bỗng nghiêng người lại gần, cái cổ thon dài hơi cúi xuống, nhìn đối mắt với cô.

“Nhìn kĩ nhé.

” Anh nói.

Lâm Bạch Du còn chưa kịp phản ứng, Tùy Khâm đã buông tay cô ra, hai ngón tay thon dài mở miếng băng gạc trên mặt.

Ánh mắt của cô giữ nguyên ở đó — Mặt anh khỏi rồi, không để lại sẹo.

Lâm Bạch Du giơ ngón tay ra, đầu ngón tay chạm vào làn da một bên mặt của anh, chuyển nhiệt độ cơ thể.

Tầm mắt nhìn lên, quấn lấy ánh mắt của anh.

Món quà của anh là thứ này.

“Tốt thật.

” Lâm Bạch Du không kiềm được nói.

Cô lo sợ suốt bấy lâu nay, sợ anh để lại sẹo, sợ anh sẽ vì vết thương mà ảnh hưởng đến tương lai, bây giờ cuối cùng cũng không thấy nữa.

Tùy Khâm nhìn cô lộ ra nụ cười, nốt ruồi son giữa mày rực rỡ.

Nhưng, hậu quả của việc quá đắm chìm, chính là Lâm Bạch Du bị Châu Mạt và Tần Bắc Bắc trêu chọc động tay động chân với Tùy Khâm, làm ngay trong lớp.

Buổi tối tan học, Lâm Bạch Du vốn vẫn theo thói quen chia tay với Tùy Khâm, nhưng lại phát hiện anh đi theo mình.

Hoặc là nói, họ đi cùng một đường.

Lâm Bạch Du dừng lại, nghiêm túc nói: “A Khâm, không cần đưa tôi về nhà.

”Tay Tùy Khâm để trong túi áo khoác đồng phục, nghe thấy thế, không nhịn được cong môi: “Cần đấy.

”Anh cố tình trêu cô.

Tuy nghe rất ấm áp, nhưng Lâm Bạch Du sốt ruột nói: “Vậy đợi đến lúc cậu về thì đã mấy giờ rồi, ngày mai còn phải đi học nữa, tôi tự về được.

”Tùy Khâm làm lơ.

Lâm Bạch Du nói mãi, tức giận, sầu não.

Tùy Khâm thấy vẻ tức anh ách của cô, nói không chừng là giận thật, mới chữa lời: “Tôi về nhà, cũng đi đường này.

”Lâm Bạch Du: “Hả?”Tùy Khâm: “Hả cái gì, về nhà.

”Chân anh dài, vừa bước một bước đã vượt qua cô luôn.

Có thể thấy lúc trước đi phía sau cô, rõ ràng là cố ý.

Lâm Bạch Du hoàn hồn lại, đuổi theo: “Cậu chuyển nhà rồi à? Cậu chuyển sang nhà tôi à? Sao mẹ chẳng nói gì với tôi cả, lúc nào thế?”Tùy Khâm giảm tốc độ lại, đi ngang bằng cô.

“Chuyển rồi.

Không phải nhà cậu.

Sau kì nghỉ.

”“Không nói với cậu, có thể là vì dì không muốn ảnh hưởng cậu đi thi.

”Tuy đơn giản, nhưng câu hỏi nào cũng trả lời.

Bất kể chuyện lớn hay nhỏ, chuyện nào cũng được trả lời.

-Đến lúc vào tiểu khu, Lâm Bạch Du mới biết, nhà mới của Tùy Khâm ở đối diện nhà mình, nhà cô là kiểu nhà có ba phòng nhỏ.

Còn loại nhà đối diện là hai phòng.

Ở một người, có lẽ là chỗ quá rộng.

Nhưng anh vẫn chọn nơi này.

Bởi vì ở đây, có người muốn cùng anh đi học và tan học.

“Như vậy sau này buổi sáng có thể sang nhà tôi ăn sáng.

” Lâm Bạch Du xoay người lại, chạm phải đôi mắt đen kịt của Tùy Khâm.

Lâm Bạch Du chưa về nhà mình, mà vào nhà đối diện, bên trong rất trống trải, đơn điệu vô cùng: “Phải sắp xếp thêm vài món đồ nữa.

”Bây giờ chưa giống một mái nhà.

Tùy Khâm không để ý mấy thứ này: “Không cần.

”Lâm Bạch Du nói: “Sao lại không cần.

”Cô nhớ lại một chuyện rất quan trọng: “Sao cậu chuyển ra nhanh thế, cha mẹ Hoàng Trạch, có làm khó cậu không?”Nếu là cô trong giấc mơ, e rằng bác cả sẽ tức muốn chết.

Tùy Khâm nhướn mày, nói bằng giọng điệu bình tĩnh: “Bọn họ, có lẽ chưa phát hiện.

”Trong nhà không thấy một người, thế mà lại không phát hiện, anh nói ung dung như vậy, trong lòng Lâm Bạch Du lại khó chịu.

Cô ngước khuôn mặt vui cười lên: “Chưa phát hiện thì thôi, vừa may không thể quấy rầy cậu, tốt nhất là cả đời cũng đừng phát hiện.

”Lâm Bạch Du lại hỏi: “Đã nộp tiền nhà chưa?”Tùy Khâm ừm một tiếng.

Lâm Bạch Du nói: “Tôi còn chưa đưa mà.

”“Tôi có lương.

” Tùy Khâm nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc: “Cậu tự giữ đi.

”Anh không tiêu tiền của mình, Lâm Bạch Du vừa hụt hẫng vừa vui vẻ.

Đêm thứ ba Tùy Khâm chuyển đến khu chung cư Thành Tây, anh mất ngủ.

Nơi cách theo đường thẳng không đến mấy mét, là phòng của Lâm Bạch Du.

Lâm Bạch Du cài báo thức sáng hôm sau, trời mùa đông tối nhanh, còn chưa sáng cô đã dậy, đợi đến giờ mới gõ cửa nhà đối diện.

Một phút sau, Tùy Khâm mở cửa.

Có lẽ vừa tỉnh dậy, tóc anh có hơi rối bời, Lâm Bạch Du cũng không nhìn kĩ vẻ rối bời này là do lúc đi ngủ không ngủ được.

“Chào buổi sáng, A Khâm.

”“Chào buổi sáng, Lâm Tinh Tinh.

”Giọng nữ tràn đầy năng lượng và giọng nói hơi khàn.

-Bạn học lớp số 1 chỉ biết, Tùy Khâm bỗng bắt đầu đến trường sớm.

Vả lại còn cùng đến với Lâm Bạch Du.

Không lâu sau, cả trường đều biết, Lâm Bạch Du thành công thay đổi thói quen Tùy Khâm duy trì suốt bao lâu nay.

Còn ở nhà số 54 đường Nam Hòe.

Tùy Khâm rời đi trong im lặng, không mang bất cứ thứ gì của nhà Hoàng Trạch.

Mãi đến lúc cuối đông đến, Hoàng Hồng Anh cuối cùng cũng đã phát hiện dường như đã rất lâu không thấy cậu thiếu niên phản nghịch ấy rồi.

Trên bàn ăn, bà ta chửi bới: “Thằng oắt con đấy không biết chết ở cái xó nào rồi, không biết có phải chết ở bên ngoài rồi không.

”Hoàng Trạch buột miệng: “Chắc là ở quán ạ.

”Hoàng Hồng Anh nhìn sang, “Quán nào?”Hoàng Trạch còn tưởng bà ta biết rồi: “Mẹ không biết nó đi làm à?”Đi làm? Hoàng Hồng Anh nôn nóng: “Sao mẹ không thấy cắc tiền nào cả?”.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chiều Hư Vai Phản Diện
Chương 94

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 94
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...