Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiều Hư Vai Phản Diện

Chương 75

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Bạch Du không cảm thấy có vấn đề gì cả, cắt tóc và làm mình mù là hai chuyện khác nhau, cho dù Tuỳ Khâm sẵn lòng, cô cũng không thể nào đồng ý.

“Vậy cậu sẽ làm gì?”Trong giấc mơ và ngoài giấc mơ, suy nghĩ của cùng một người có khác nhau không?Tuỳ Khâm nhướn mày, “Chữa bệnh.

”Vốn là câu trả lời lạnh nhạt vô tình, Lâm Bạch Du lại bỗng nhiên bật cười.

Cô nhìn thiếu niên trước mặt mình, thật sự muốn biết, nhiều năm về sau, anh khi lớn lên trưởng thành sẽ trông như thế nào.

Lâm Bạch Du trong mơ không được nhìn thấy.

Cô chắc chắn có thể.

Lâm Bạch Du không hỏi câu này nữa, mà nói: “Vậy cậu thích ăn gì, để tôi bảo với mẹ.

”Tuỳ Khâm hơi sững lại, rất ngắn, dường như không thể thấy.

“Tôi còn chưa đồng ý.

”“Vậy hai hôm nay tôi sẽ làm cho cậu đồng ý.

”“! ”“Cậu nói mau đi.

”“Tuỳ ý.

”“Không được nói tuỳ, người nói tuỳ là khó hầu hạ nhất.

” Lâm Bạch Du từ chối kiểu trả lời này, “Bắt buộc nói rõ ràng.

”Tuỳ Khâm buồn cười: “Tôi không kén ăn.

”Khi trước kén, bây giờ không kén nữa, bởi vì không có tiền.

Lâm Bạch Du nhớ lại khẩu vị của Tuỳ Khâm trong mơ, hẳn là không thay đổi gì, lúc trước cô nắm bắt cũng rất chuẩn.

“Ok.

”Lâm Bạch Du ngồi thẳng dậy từ mặt bàn, định quay người lại, Tuỳ Khâm đột nhiên hỏi: “Vì sao cậu phải giả sử mình bị mù?”Không liên hệ được với chuyện của Tần Bắc Bắc, anh rất tò mò.

Biểu cảm của Lâm Bạch Du sững lại: “Lúc trước tôi nói với cậu, tôi ở trong mơ thảm lắm, là cậu cứu tôi, lúc ấy tôi là người mù.

”Tuỳ Khâm nhớ lại kì nghỉ lễ Quốc khánh, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào cô: “Cậu ở trong mơ không thấy gì, vẫn có thể nhận ra tôi à?”Lâm Bạch Du đương nhiên nói: “Rất dễ mà.

”Giọng nói giống nhau, tên giống nhau, ngay cả địa chỉ cũng giống nhau.

Thực ra, còn có cả giác quan thứ 6 của cô nữa.

Nhưng câu trả lời này, lọt vào tai Tuỳ Khâm, lại có thêm một tầng nghĩa khác, trái tim phẳng lặng khẽ rung lên.

-Sau một ngày “lên men” [1], kiểu tóc mới của Phương Vân Kỳ đã có chút tiếng tăm trong trường, bởi vì cậu ngông nghênh ra ngoài đi dạo.

[1] Lên men: Chuyện được dư luận hết sức quan tâm có bước phát triển mới, từ đó nhận được nhiều sự quan tâm của dư luận hơn.

Có bạn nữ nhìn thấy, la hét không ngừng, còn xin Wechat.

Phương Vân Kỳ rất sốc, lúc trước mình đẹp trai vậy, sao còn không bằng bây giờ tỏ ra ngầu, chẳng lẽ gu thẩm mỹ của con gái khác cậu sao?Cậu lén lút hỏi Tần Bắc Bắc: “Con gái các cậu thích kiểu tóc này à?”Mặt Tần Bắc Bắc không chút biểu cảm: “Bình thường thôi.

”Phương Vân Kỳ suy nghĩ: “Lời cậu nói không đáng tin.

”Tần Bắc Bắc trừng mắt cáo, mở bờ môi đỏ: “Vậy cậu còn hỏi tôi, hỏi mấy cô em gái cậu vừa kết bạn ý.

”“! ”Tuy Phương Vân Kỳ thích chém gió, nhưng không muốn lãng phí thời gian trò chuyện nhiều với người mình không thích, huống hồ còn không quen ai ở toà dạy học.

Tần Bắc Bắc quay đầu lại: “Tinh Tinh, tớ đi quầy bán quà vặt, cậu muốn ăn gì không?”Lâm Bạch Du nói: “Bánh mochi!”Đây là món ăn vặt rất đắt hàng ở quầy bán quà vặt của trường, khi trước Tần Bắc Bắc mua rất dễ, vì luôn có nam sinh tặng cô ấy trước.

Phương Vân Kỳ cũng đi theo.

Bấy giờ là lúc hết tiết tự học tối, nên trong quầy bán quà vặt rất đông người, lúc Tần Bắc Bắc đi đến quầy hàng, gặp mấy người đã mua được.

“Tần Bắc Bắc?”Tất cả ánh mắt của bọn họ đều đặt trên đầu của cô ấy.

Chỉ tiếc là, mũ che mất, bọn họ cũng không ra tay bỏ mũ luôn, nhưng ảnh của Tần Bắc Bắc hôm ấy đã được gửi ra ngoài.

Dẫu có xinh đẹp đến mấy, thì cũng khác với người bình thường.

“Sao lại đội thêm một chiếc mũ vậy?”“Đúng rồi, đội ngay một thứ che đi cái đầu trọc là được rồi.

”Tần Bắc Bắc thờ ơ, “Tránh ra.

”Phương Vân Kỳ chạy vào trước cô mấy bước, tranh được mấy túi cuối cùng, vừa đi ra đã nghe thấy cuộc trò chuyện của họ.

Cậu lập tức va vào giữa bọn họ: “Đội mấy chiếc liên quan gì đến các cậu?”Ba người bị xô lệch, lảo đảo đứng vững lại: “Bọn tôi nói thì liên quan gì đến cậu?”Phương Vân Kỳ cười khẩy một tiếng: “Tôi cũng là đầu trọc, các cậu không phải đang nói tôi à?”Đám người: “??”Tuy buổi sáng Phương Vân Kỳ không đội mũ, có ý đồ muốn chiếu cáo thiên hạ, nhưng vẫn luôn có người tối cổ với tin tức này.

“Không phải nói cậu…”Phương Vân Kỳ rút tay ra, cởi mũ của mình xuống, nhẹ nhàng nhanh nhẹn đặt lên đầu Tần Bắc Bắc.

Đầu Tần Bắc Bắc nhỏ, mà mũ của con trai rất to, ngay lập tức che phủ xuống, tôn lên khuôn mặt vô cùng nhỏ nhắn xinh đẹp của cô.

Tầm mắt bất chợt bị che mất, cô ấy giơ tay bỏ ra.

Phương Vân Kỳ lại giơ tay giúp cô chỉnh lại vành mũ cho thẳng, nhìn về mấy người kia, “Sao nào, cậu ấy còn có thể đội hai chiếc mũ.

”“Cho dù không đội chiếc nào, cũng đẹp hơn các cậu.

”Tần Bắc Bắc nghĩ bụng, đương nhiên rồi.

Vẻ đẹp đích thực không thể bị ảnh hưởng, cô ấy là hoa khôi trường Trung học số 8, ngoại trừ hoa khôi mới là Lâm Bạch Du, những người khác nghĩ cũng không cần nghĩ.

Phương Vân Kỳ một tay cầm bánh mochi, một tay túm lấy cánh tay Tần Bắc Bắc, “Mua được rồi, về lớp mau thôi.

”“Miệng cậu chẳng phải biết nói lắm hay sao, lần nào cũng mắng tôi, sao không mắng tụi nó cho á khẩu luôn, có phải cậu chỉ bắt nạt tôi không bắt nạt con gái không?”Cậu vừa đi vừa lầu bầu.

Tần Bắc Bắc vốn nên nhắc cậu, cô ấy vẫn chưa mua, nhưng cô không nói.

Phương Vân Kỳ kéo cô ấy đi.

Vừa ngẩng đầu, đã có thể thấy cái đầu sạch sẽ của cậu.

Họ đang đi về hướng có ánh sáng.

.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 75
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...