Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiều Hư Vai Phản Diện

Chương 84

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trước khi vào giờ tự học tối, Lâm Bạch Du đi đến quầy bán quà vặt.

Bánh mochi muốn ăn đã bán hết, cô mang kẹo hoa quả về cho Tần Bắc Bắc, Tần Bắc Bắc gần đây hay than miệng đắng, muốn ăn đồ ngọt.

Lúc đi đến toà dạy học, cô bị Từ Phi Phi chặn lại, cô ta ở đây chỉ để chờ Lâm Bạch Du: “Cậu đổi ảnh đại diện đi.

”Lâm Bạch Du câm nín: “Vì sao?”Từ Phi Phi: “Thì cậu cứ đổi đi.

”“Wechat của tôi, tôi tự làm chủ.

” Lâm Bạch Du suy nghĩ: “Trừ khi cậu có lí do thuyết phục tôi mới được.

”Từ Phi Phi lườm cô, bỗng dưng nói: “Cậu không đổi, tôi kể chuyện mẹ cậu làm người thứ ba ra ngoài.

”Sức kiên nhẫn ban nãy của Lâm Bạch Du biến mất sạch sẽ.

“Cậu nói lung tung cái gì đấy?”Từ Phi Phi thấy cô đổi sắc mặt, mắt sáng lên: “Bị tôi nói trúng rồi đúng không, tôi mới không thèm nói lung tung đâu! Cậu tránh xa Tuỳ Khâm ra!”Lâm Bạch Du thờ ơ nhìn cô ta, “Thần kinh, Từ Phi Phi, cậu có thời gian bấu víu vào mấy chuyện này để nói bậy bạ, không bằng học hành cho cẩn thận.

”“Tôi và Tuỳ Khâm là bạn học, là bạn bè, bất kể ở đâu, làm gì, cũng không đến lượt cậu lo.

”“Chuyện của mẹ tôi, càng không cần cậu nói xằng nói bậy.

”Lâm Bạch Du rất ít khi nổi giận, với con gái thì càng ít hơn.

Bạn tâm giao thân thiết với cô không nhiều, nhưng bạn bè vừa lòng ngoài mặt thì nhiều không đếm xuể, số người lộ rõ ác cảm, chỉ có mấy người vậy thôi.

Lâm Bạch Du luôn nghĩ rằng Từ Phi Phi chỉ là vì cô và Tuỳ Khâm thân thiết, nên mới không vui, cùng lắm nếu gặp nhau thì ho sằng sặc vài câu mà thôi.

Cô chưa từng nghĩ, Từ Phi Phi lại đe dọa cô như thế này.

Lâm Bạch Du không còn ý định nói chuyện với cô ta nữa, sau khi phục hồi lại vẻ mặt luôn dịu dàng không đổi, cô thật sự rất giống với một vị Bồ Tát không có tình cảm.

Cô bỏ lại Từ Phi Phi, thẳng thừng rời đi.

Từ Phi Phi đứng sững sờ ở chỗ cũ, sao cô lại không sợ, đáng lí cô nên sợ mới đúng? Cô không giống với những gì cô ta dự tính.

Lâm Bạch Du không kể cho người khác chuyện này, nhưng cô kiềm nén tâm trạng, kiểu gì cũng rất dễ bị phát hiện.

”Tần Bắc Bắc nhét cho cô viên kẹo hoa quả: “Ăn.

”Lâm Bạch Du hoàn hồn, “Bác sĩ nói cậu có thể ăn cái này à?”Tần Bắc Bắc hơi nghiêng đầu, “Không biết nữa, bác ấy không nói, chắc là có thể ăn, cho dù không được ăn, ăn một hai viên chắc cũng không sao.

”Lâm Bạch Du nhận lấy: “Bắc Bắc, đã có ai nói lời lẽ rất không hay với cậu chưa?”“Tất nhiên rồi.

” Tần Bắc Bắc không cần suy nghĩ: “Tớ xinh đẹp, đáng yêu thế này, người ghen ghét tớ nhiều vô kể.

”Cô ấy nói: “Mấy thứ này mà cứ nhớ mãi trong lòng, thì trái tim tớ đã chất đầy cảm xúc tiêu cực rồi, chán chết mất.

”“Có ai nói cậu à?” Tần Bắc Bắc hỏi: “Ai? Tớ đi chửi nó.

”Lâm Bạch Du lộ ra nụ cười: “Người thích Tuỳ Khâm.

”Tần Bắc Bắc ngạc nhiên nói: “Nếu tớ là cậu, càng nói tớ, tớ sẽ càng hôm nào cũng đi cùng Tuỳ Khâm, coi như là sinh đôi dính liền luôn, tức chết bọn họ.

”Lâm Bạch Du: “! ”-Sinh đôi dính lấy nhau thì không thể rồi, nhưng xa cách, càng không thể.

Lâm Bạch Du tuân theo trái tim mình, giống như thường ngày, thậm chí còn mời Tuỳ Khâm cuối tuần này đến nhà ăn cơm, lí do—“Mẹ tôi bảo vậy.

”Tuỳ Khâm nhìn cô trong giây lát, “Được.

”Lầm Bạch Du lần đầu tiên nói dối ở mấy chuyện nhỏ này, thấy Tuỳ Khâm không nghi ngờ, thở sâu một hơi, cũng quên luôn thông đồng với mẹ.

Ngày cuối tuần ấy, cô phải đến phòng vẽ, Tuỳ Khâm phải đến quán.

Trương Dương vừa bước vào cửa đã rạng rỡ mặt mày: “Lý Văn, Bạch Du, hai em đều vào được vòng chung kết, đầu tháng sau sẽ đi!”Trương Cầm Ngữ: “Tớ biết ngay mà!”Bất kể lần nào, câu đầu tiên cô ta nói luôn là câu này.

Ngay cả Lâm Bạch Du cũng không biết, vì sao cô ta lại tin tưởng mù quáng vào cô như thế.

Nay đã gần đến mùa đông, Lâm Bạch Du đã mặc quần áo dày hơn một chút, nhưng bài phỏng vấn hồi đầu tháng mặc áo hoodie tham gia cuộc thi mới vừa được chiếu ra.

Trong quán xiên nướng có TV, dù sao hồi hè lúc mọi người ăn xiên nướng còn có thể xem thi đấu, thi đấu bóng đá chẳng hạn.

5 giờ không sớm không muộn, đối với học sinh Minh Nghệ, đa phần mọi người 6-7 giờ mới ra ngoài ăn tối.

Cuối tuần này Phương Vân Kỳ không về, ngồi trên ghế mở TV, chuyển kênh lia lịa: “A Khâm, gần đây có phim gì hay không!”Tuỳ Khâm liếc qua đó, “Chuyển lại đi.

”Phương Vân Kỳ: “Hả?”Tuỳ Khâm nói: “3 kênh trở về trước.

”Phương Vân Kỳ nghe lời chuyển về, nhìn thấy hình ảnh trên màn hình, ngạc nhiên nói: “Đây là… Lâm Bạch Du?”Tuỳ Khâm dựa vào cửa quán, nhìn lên màn hình.

Trên TV, những người trong top của cuộc thi vẽ tranh đã được công bố, Lâm Bạch Du bỗng nằm trong danh sách, cuộc phỏng vấn của cô tất nhiên cũng được chiếu ra ngoài.

“! Sao thế?”Lâm Bạch Du trong TV không có gì thay đổi so với bên ngoài, trái lại rất ăn hình, không trang điểm, nhưng lại mộc mạc thuần khiết.

“Cháu thấy cũng không khó lắm.

” Cô cong môi, không nhiều lời.

Phóng viên hỏi: “Có tiếp tục tham gia cuộc thi nữa không?”Lâm Bạch Du nói: “Tất nhiên rồi ạ, nếu được vào vòng chung kết, vì sao lại không tiếp tục tham gia, phần thưởng của ban tổ chức không ít đâu ạ.

”Phóng viên cũng sững sờ một lúc.

Cuộc phỏng vấn 2 phút, trong bản tin chỉ chiếu mấy chục giây.

Phương Vân Kỳ tấm tắc nói: “Nói gì mà thực tế thế!”Cậu lập tức lên mạng tra tiền thưởng, không ngờ lại những mấy vạn tệ, sốc rơi cả con mắt: “Đù, Lâm Bạch Du chỉ cần dựa vào vẽ tranh cũng có thể phát tài rồi đấy.

”“A Khâm, cậu ấy giàu quá.

”Đúng vậy.

Tuỳ Khâm hơi ngước cằm lên, nhớ lại chuyện Lâm Bạch Du bảo anh chuyển khỏi nhà họ Tuỳ, cô có tiền, cô vẽ tranh rất giỏi.

“Mày nói xem, tụi mình bây giờ đi học vẽ tranh còn kịp không?”Phương Vân Kỳ tự mình phấn khích nói cả buổi, phát hiện chính chủ còn không để ý đến mình, “A Khâm, mày làm gì đấy, nghĩ gì vậy?”“Kiếm tiền.

”Tuỳ Khâm từ đầu đến cuối chưa lên tiếng đáp lại cậu.

Một suy nghĩ rất mãnh liệt.

-Lâm Bạch Du còn đang học ở phòng vẽ, chưa biết bài phỏng vấn đã được chiếu, dù sao thì phóng viên cũng không nói thời gian nào.

Lâm Bạch Du lúc đầu cũng không hỏi.

Cô ở trước ống kính có gì nói nấy, học vẽ tranh vốn cũng rất tốn tiền, màu vẽ và vải vẽ cũng không phải là món tiền thông thường.

Sau khi tan học, Trương Cầm Ngữ nói: “Tinh Tinh, đi chúc mừng không?”Lí do giống với lúc trước, ý nghĩa của cô ta đã không giống khi trước rồi.

Lâm Bạch Du lắc đầu: “Hôm nay phải về nhà ăn cơm.

”Trương Cầm Ngữ thất vọng: “Được thôi.

”Lâm Bạch Du thu dọn đồ, gửi tin nhắn cho Tuỳ Khâm, sau đó xuống tầng đi ra quán tìm anh.

“Nhìn xem, có phải là đứa hôm trước không?”Hoàng Trạch được bạn nhắc nhở, nhìn thấy Lâm Bạch Du đang ôm sách, trong trẻo xinh đẹp dưới ánh đèn, không suy nghĩ gì mà chắn đường của cô.

“Đợi đã, đợi đã.

”Lâm Bạch Du không định để ý đến anh ta.

Lần trước anh ta đã bị Tùy Khâm dạy dỗ thảm hại thế rồi, không ngờ lần này vẫn dám.

“Cậu đến tìm Tùy Khâm à?” Hoàng Trạch bực dọc trong lòng: “Khuyên cậu một câu, nó có gì tốt đâu, ăn uống đều nhờ nhà tôi nuôi cả.

”“Nhà cậu?”Lâm Bạch Du nghe lọt tai, dừng bước chân lại.

.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chiều Hư Vai Phản Diện
Chương 84

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 84
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...