Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Công Chúa Tại Thượng

Chương 165

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc Quý Thính tỉnh dậy cũng phát hiện không thấy A Giản đâu, phản ứng đầu tiên cho rằng nó đã bị Phù Vân bế đi, nhưng khi nàng gọi Phù Vân để hỏi thì mới nhận ra rằng A Giản đã mất tích.

Nàng sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, lập tức gọi Chử Yến tới: "Tìm kiếm quanh núi, lập tức cho tìm kiếm quanh núi!"

“Vâng!” Chử Yến nhíu chặt mày, xoay người rời đi.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Mục Dự Chi vội vàng ngăn hắn ta lại: "Điện hạ, đám người Thân Đồ Xuyên còn chưa đi, nếu chúng ta làm loạn tìm A Giản, e rằng bọn họ sẽ nghi ngờ."

"Ta cũng không thể quan tâm những chuyện này, phía sau núi có rất nhiều suối nhỏ, nếu A Giản chạy qua đó..." Ngón tay Quý Thính run rẩy, lời còn lại căn bản không thể nói ra được nữa.

Mục Dự Chi bị nàng nhắc nhở mới nghĩ đến khả năng này, cũng không thể quan tâm được những chuyện khác, lập tức gọi Chử Yến chuẩn bị ra ngoài tìm kiếm, còn chưa đi đã có một tiểu hòa thượng chạy tới: "Điện hạ, có phải mọi người đang tìm một đứa nhỏ hơn một tuổi đúng không?"

“Đúng vậy, ngươi đã từng nhìn thấy?” Quý Thính vội hỏi.

Tiểu hòa thượng gật đầu: "Đứa nhỏ đang ở tiền viện."

Tiền viện cũng là nơi tương đối thanh tịnh, cũng thông với sương phòng phía sau núi. Quý Thính nghe vậy vội vàng chạy về phía tiền viện, vừa xông vào đã nghe thấy tiếng cười giòn tan của trẻ nhỏ, nàng thở phào nhẹ nhõm nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trong sân, không khỏi ngây ngẩn cả người.

Lúc nhìn thấy một nam nhân cao lớn mặc trên người bộ quan phục màu đỏ tía, hiện tại vẻ mặt vô cùng dịu dàng vác đứa nhỏ trên vai đi lại trong sân, từ nhỏ tiểu tử kia chưa được chơi đùa như vậy bao giờ, hiện tại cười rất giòn giã.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Điện hạ!” Phù Vân dẫn người vội vàng đuổi kịp.

Khi nghe thấy giọng của y cả người Thân Đồ Xuyên thoáng chốc cứng đờ, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Quý Thính, vì vậy sự dịu dàng giữa hàng lông mày của hắn biến mất trong tích tắc, lại một lần nữa trở thành một Thân Đồ đại nhân lạnh lùng xa cách.

Khi đám người Phù Vân nhìn thấy Thân Đồ Xuyên, nhất thời cũng bị dọa sợ, đứng sau Quý Thính không dám lên tiếng nhưng Quý Thính vẫn bình tĩnh tiến lên phía trước, đưa tay về phía Thân Đồ Xuyên.

Lông mày của Thân Đồ Xuyên khẽ nhúc nhích, đứa trẻ trên vai hắn lúc này mới bắt đầu giãy giụa: "Nương, nương nương!"

Thân Đồ Xuyên mới ý thức được đứa nhỏ đang tìm nàng, mà Quý Thính vươn tay ra cũng muốn nhận lấy đứa nhỏ, lúc này hắn mới đem đứa nhỏ trên vai mình xuống đặt nó vào trong tay Quý Thính.

“Thằng nhóc này, sao đột nhiên lại tới đây, không biết nương tìm ngươi sắp phát điên lên rồi không?” Quý Thính oán trách vỗ vào lưng A Giản, mặc dù ngoài mặt bình tĩnh nhưng lòng bàn tay không ngừng đổ mồ hôi.

A Giản cũng nói chưa sõi, nghe vậy chỉ nhìn Quý Thính rồi cười ngây ngô: "Nương."

“Hắn gọi ngươi là gì?” Thân Đồ Xuyên đột nhiên hỏi.

Quý Thính nhìn hắn một cái, lại cười nói: "Gọi ta là nương, đứa nhỏ này tuổi còn nhỏ, nhìn thấy nữ nhân sẽ gọi như vậy."

Nàng mới vừa nói xong, Phù Vân sắc mặt không đổi đẩy nhũ mẫu ra, nhũ mẫu vội vàng chạy tới, vừa nhận lấy A Giản vừa rối rít cảm tạ Quý Thính: "Đa tạ điện hạ, đa tạ điện hạ, nếu không phải điện hạ giúp nô tỳ tìm đứa nhỏ, nô tỳ thật sự không sống nổi nữa."

“Ngươi nên cảm ơn vị Thân Đồ đại nhân này, hắn đã giúp ngươi chăm sóc A Giản.” Quý Thính chậm rãi nói.

Nhũ mẫu lập tức quay về phía Thân Đồ Xuyên quỳ xuống: "Nô tỳ đa tạ Thân Đồ đại nhân."

"Đứng lên đi," Thân Đồ Xuyên thản nhiên nói xong, ánh mắt rơi trên khuôn mặt mềm mại của A Giản, một lúc sau mới liếc nhìn nhũ mẫu, "Đây là hài tử của ngươi?"

“.… Bẩm đại nhân, đúng vậy.” Nhũ mẫu thành khẩn trả lời.

A Giản đúng lúc ôm mặt nhũ mẫu, ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Ha... nương, nương nương."

“A Giản ngoan, sau này nương sẽ đưa ngươi đi bắt cá nhỏ.” Nhũ mẫu vội vàng ngắt lời A Giản.

A Giản lập tức phấn khích, ở trong lòng nàng ta giãy giụa không ngừng: "Cá! Cá!"

Nhũ mẫu thấy đứa nhỏ xưng hô như vậy, nhất thời cũng thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi Thân Đồ Xuyên nghe được A Giản gọi nàng ta là gì, cũng không còn nghi ngờ nữa, chỉ thờ ơ nói một câu: "Đứa nhỏ này cực kỳ tài trí, nếu như bồi dưỡng tốt, tương lại nhất định sẽ là nhân tài."

“Đa tạ đại nhân khen ngợi... Điện hạ, Thân Đồ đại nhân, đứa nhỏ bướng bỉnh, đã làm phiền hai vị, nô tỳ dẫn hắn đi tắm rửa, rồi lại tới nói lời cảm tạ với hai vị.” Nhũ mẫu nói xong định cáo lui.

Cuối cùng Quý Thính cũng lên tiếng: "Đi đi, ngươi cũng sợ hãi rồi, trở về nghỉ ngơi cho tốt, không cần phải để ý tới lễ tiết."

“Đa tạ điện hạ.” Nhũ mẫu nói xong liền ôm A Giản rời đi.

Đã tìm được A Giản, trong lòng Quý Thính cũng cảm thấy nhẹ nhõm, nàng khẽ thở ra một hơi, liếc mắt nhìn Thân Đồ Xuyên một cái: "Như vậy, bổn cung cũng phải đi rồi, Thân Đồ đại nhân tiếp tục bận rộn."

Thân Đồ Xuyên rũ mắt xuống, cung tiễn nàng rời đi.

Quý Thính nhanh chóng rời đi, khi trở lại sương phòng việc đầu tiên mà nàng làm là cho tất cả mọi người lui xuống, sau đó đóng cửa lại, cởi quần của A Giản xuống, hung dữ đánh cho hắn một trận.

Đây là lần đầu tiên từ lúc sinh ra A Giản bị đánh, ngây ngốc một lúc bắt đầu khóc rống lên khóc tới khàn cả giọng, đám người Phù Vân sốt ruột tới mức gõ cửa nhưng dè chừng Quý Thính vẫn còn tức giận nên cũng không ai dám vào bên trong can ngăn, chỉ có thể đứng ở bên ngoài tìm lời khuyên bảo.

Sau khi Quý Thính đánh xong, nén giận hỏi hắn: "Sau này con còn dám chạy lung tung không?!"

“Nương nương ôm.” A Giản khóc đến mức nấc lên nhưng vẫn vươn tay về phía nàng.

Quý Thính nghiêm mặt lạnh lùng nhất định không chịu bế hắn: "Ta hỏi con, sau này con có dám một mình chạy lung tung không?"

"Ôm ..." A Giản cố chấp đưa tay về phía nàng.

Quý Thính vẫn đứng yên đó, cho đến khi A Giản bước tới nắm lấy váy của nàng, vừa nức nở vừa lắc đầu: "Không chạy, A Giản ngoan, không chạy, nương nương ôm ô ô ô..."

Đây là lần đầu tiên nó nói một câu dài như vậy, Quý Thính cũng rất đau lòng, lập tức ôm hắn vào trong lòng dịu dàng dạy bảo: "Không phải nương không muốn cho con chơi, con tự tiện chạy lung tung ra ngoài như vậy, một khi bị người của Quý Văn phát hiện sẽ nguy hiểm tới tính mạng.”

Nàng nói xong, lại cảm thấy A Giản không hiểu gì cả, nàng nói như vậy cũng không có ý gì cả rõ ràng cũng không nên nói.

Chuyến đi Nam Sơn vì chuyện A Giản chạy lung tung vội vàng kết thúc, khi bọn họ từ trên núi xuống, cùng tình cờ chạm mặt đám người Thân Đồ Xuyên xuống núi. A Giản nằm trên mép cửa sổ, nhìn thấy hắn lập tức vươn bàn tay nhỏ nhắn ra, vẻ mặt hưng phấn muốn đi tìm hắn.

Khóe môi Thân Đồ Xuyên khẽ nhếch lên một nụ cười, không đợi hắn vẫy tay với A Giản, tấm rèm xe ngựa đã nhanh chóng bị đóng lại.

"A Giản có vẻ rất thích Thân Đồ Xuyên," Phù Vân nói, trong giọng nói có chút chua chua, "Thằng nhóc không có lương tâm, cả ngày ta ở cùng ngươi cùng không thấy ngươi cười với ta như vậy."

A Giản giống như nghe hiểu, lập tức cười với y giống như muốn lấy lòng, lúc này Phù Vân mới cảm thấy hài lòng.

Tâm trạng của Quý Thính đã trải qua rất nhiều thăng trầm, lúc này đây cũng không còn chút tinh thần nào, liền dựa vào ghế mềm nhắm mắt nghỉ ngơi, Phù Vân cũng biết nàng mệt mỏi, không quấy rầy nàng.

Sau ngày hôm nay, Quý Thính đã hai ba ngày không ra ngoài, việc duy nhất mỗi ngày nàng phải làm là ở cùng A Giản, nàng vẫn luôn lo lắng, lúc ở trên Nam Sơn mình xuống tay quá nặng khiến hắn ghét nàng, sự thật chứng minh là nàng nghĩ nhiều, căn bản A Giản cũng không nhớ chuyện này, tâm trạng vẫn vui vẻ như trước.

Quý Thính cuối cùng cũng yên tâm, sau khi dỗ hắn ngủ liền gọi Phù Vân chuẩn bị xe ngựa.

“Điện hạ đi đâu?” Phù Vân tò mò.

Quý Thính nhìn y một cái: "Đã lâu không gặp Hoàng Thượng, ta vào cung một chuyến."

Phù Vân tỏ vẻ khó hiểu, không hiểu sao đột nhiên nàng muốn gặp Hoàng Thượng, nhưng y cũng không hỏi nhiều, chỉ ngoan ngoãn chuẩn bị xe ngựa.

Quý Thính đã sớm đến hoàng cung, sau khi đến tẩm cung của Quý Văn, mới cảm thấy mùi vị thuốc ở trong phòng quả thực quá nồng.

“Trong phòng bí bách như vậy, tại sao Hoàng Thượng không cho người mở cửa sổ cho thông gió?” Quý Thính cau mày.

Quý Văn ho khan vài tiếng, yếu ớt liếc nhìn nàng một cái: "Thái y nói, thân thể của trẫm không được ra ngoài gió."

Quý Thính nghe xong ngừng một chút: "Vậy vẫn nên đóng cửa, mọi chuyện nên cẩn thận vẫn hơn."

Quý Văn cũng từ chối cho ý kiến, mà chỉ hỏi một câu: "Sao hôm nay hoàng tỷ lại rảnh rỗi tới đây vậy?"

“Thần lo lắng cho thân thể Hoàng Thượng, nên đến xem một chút.” Quý Thính ngồi xuống bên giường.

Quý Văn giễu cợt khẽ cười một tiếng: "Hai ngày trước hoàng tỷ còn tới Nam Sơn du ngoạn, sao trẫm thế nào cũng không nhìn ra người quan tâm trẫm như vậy?"

"Đương nhiên là lo lắng, vài ngày trước thần tới Nam Sơn là vì cầu phúc cho Hoàng Thượng." Quý Thính dịu dàng nói.

Quý Văn liếc nàng một cái: "Thật không?"

“Thần lừa Hoàng Thượng làm gì?” Quý Thính mỉm cười nói một câu.

Quý Văn không xem trọng lời nói của nàng, mà chỉ thản nhiên trò chuyện: "Ta nghe nói ngày ấy chỗ ngươi có một đứa nhỏ mất tích, là Thân Đồ ái khanh giúp đỡ tìm được."

Tay Quý Thính dừng lại, trên mặt vẫn ung dung thản nhiên: "Nó là đứa nhỏ của nha hoàn bên cạnh thần, trong nhất thời không trông nom thật kỹ, kết quả chạy tới chỗ Thân Đồ Xuyên."

“Thật là trùng hợp, hoàng tỷ nhất định phải cảm tạ Thân Đồ ái khanh thật tốt mới được,” Quý Văn nhấp một ngụm trà nóng, “Nghe nói đứa nhỏ có môi đỏ răng trắng rất đẹp, ngày khác hoàng tỷ cũng đưa tới cho trẫm nhìn một cái."

Quý Thính khẽ cười một tiếng, không để ý đến nửa lời sau của y: "Là con của nha hoàn, nên nha hoàn phải tạ ơn mới đúng, dựa vào đâu phải là thần đi?"

“Hoàng tỷ, người cũng nên có chừng mực.” Quý Văn bật cười, hiển nhiên rất hài lòng với thái độ của nàng.

Quý Thính bình tĩnh nhìn y, đột nhiên hiểu ra hôm nay y nhắc tới A Giản không phải là đang nghi ngờ thân phận của A Giản, mà lo lắng rằng nàng có thể dây dưa với Thân Đồ Xuyên. Nàng thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhàn nhạt nói: "Hoàng Thượng muốn thần rộng lượng như thế nào? Nếu không gửi đứa nhỏ kia cho Thân Đồ Xuyên nuôi nấng thì thế nào? Trùng hợp hắn cũng khen đứa nhỏ kia tài trí, không bằng đưa cho hắn cũng tốt."

“Hồ đồ, chỉ là đứa nhỏ của nô tài, không thể dễ dàng đưa cho người khác như vậy.” Quý Văn giả vờ tức giận.

Quý Thính bật cười: "Hoàng Thượng, đừng ép ta cảm tạ hắn, nếu không ta thật sự sẽ đưa đứa nhỏ qua đó."

Hai người trò chuyện một lúc, Quý Thính xác định y không còn gì nghi ngờ, liền đứng dậy đi ra ngoài.

Khi đi đến cửa cung, nàng chạm mặt với Thân Đồ Xuyên, Quý Thính cau mày, khi đi ngang qua hắn bèn nhỏ giọng hỏi: "Chuyện ở Nam Sơn là ngươi nói với Hoàng Thượng?"

Thân Đồ Xuyên dừng một chút, thản nhiên đón nhận ánh mắt nghi ngờ của nàng rồi mới lên tiếng: "Không phải."

Quý Thính nhìn hắn một cái: "Vậy nên chú ý xung quanh một chút, mặc dù không thể dọn dẹp, cũng phải biết rác rưởi ở đâu."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Công Chúa Tại Thượng
Chương 165

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 165
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...