Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Công Chúa Tại Thượng

Chương 180

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cánh cửa bị đá văng ra, Quý Thính xông vào, đèn lồng bên ngoài điện vào, chiếu rọi rõ ràng cảnh tượng khiến người ta khó mà chịu nổi ở bên trong, trong đầu Quý Thính nổ ầm một tiếng, xông lên đá văng người nọ, gắt gao ôm chặt Trương quý phi vào trong lòng.

Nàng tức giận đến mức cả người run lên, quay người lạnh giọng ra lệnh cho Chử Yến: "Giết!"

Quý Văn nhìn thấy nàng đến không khỏi cảm thấy kinh hoàng, nghe được lời của nàng lập tức giận dữ: "Ngươi dám?!"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Còn chưa kịp nói xong, Chử Yến đã xông lên đâm chết người đó, máu bắn tung tóe trên mặt Quý Văn, hai tay Quý Văn bắt đầu run lên: "Các ngươi, các ngươi thật to gan, người đâu! Có người tạo phản!"

Trương quý phi vẫn còn đang run rẩy, trên khuôn mặt tái nhợt không còn chút máu, Quý Thính vô cảm dùng chăn bông quấn lấy nàng, ngẩng đầu nhìn Quý Văn thản nhiên nói: "Ta vốn muốn cho ngươi thêm hai ngày."

“… Ngươi, ngươi có ý gì?” Quý Văn tức giận.

Quý Thính không trả lời y mà nhìn về phía Thân Đồ Xuyên: "Mọi chuyện đã giải quyết xong chưa?"

"Có hai trăm ám vệ, giết một trăm bảy, còn ba mươi người vẫn chưa rõ sống chết." Khuôn mặt của Thân Đồ Xuyên bê bết máu, nhưng không có  bị thương, bình tĩnh cùng nàng đối diện: “Nhưng cũng không gây ra chuyện gì lớn.”

“Thân Đồ Xuyên!” Quý Văn nghiến răng nghiến lợi, “Hóa ra mấy năm nay ngươi đều lừa trẫm, ngươi đúng là cẩu tặc lòng muông dạ thú!”

Quý Thính xem y là không khí, chỉ để ý nói chuyện với Thân Đồ Xuyên: "Hoàng cung thì sao?"

"Đã trong tầm kiểm soát." Thân Đồ Xuyên trả lời.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Không thể!" Quý Văn vô cùng kích động: "Không thể! Cho dù không có ám vệt, ngươi cũng không thể khống chế được hoàng cung, trẫm, trẫm còn cầm vệ quân… Tiễn Đức! Tiễn Đức!"

Bên ngòai lại không có bất cứ âm thanh nào.

“Tiễn Đức!” Quý Văn không bỏ cuộc quay người bỏ đi, lại bị Chử Yến dùng đao chặn đường lại.

“Trước khi Hoàng Thượng đi tìm hắn, vì sao không cẩn thận ngẫm lại, tại sao bọn ta có thể yên lặng không một tiếng động vào cung.” Sắc mặt Chử Yến không chút thay đổi.

Quý Văn sững sờ một lúc, sau đó không thể tin được lùi lại: "Không thể, tuyệt đối không thể..."

Quý Thính đối với y đã cảm thấy chán ghét tới cực điểm, một chút cũng không muốn nghe y nói chuyện,, thấy Trương quý phi vẫn còn đang run rẩy, nàng dịu dàng hỏi: "Yên nhi, ta có chút đói bụng, tẩm cung của ngươi có bánh hoa quế không?"

Quý Văn sững người tại chỗ một lúc khi nghe giọng điệu quen thuộc của nàng.

Trương quý phi nhìn Quý Thính với đôi mắt trống rỗng, một lúc lâu sau mới hoàn hồn: "Bánh hoa quế?"

“Đúng vậy, ta rất muốn ăn món ngươi tự mình làm.” Quý Thính nhếch môi, những lời này hoàn toàn không phù hợp với bầu không khí trong điện lúc này.

Trương quý phi bình tĩnh đáp lại: “Ta, ta sẽ làm cho ngươi.” Nói xong, chuẩn bị đứng dậy, nghĩ đến trên người mình không mặc xiêm y liền cứng đờ.

Quý Thính nhanh chóng khuyên nhủ: "Không vội, chờ ta gọi người ..."

Nàng chưa kịp nói xong thì một chiếc áo khoác rơi trên giường, Quý Thính ngẩng đầu nhìn Thân Đồ Xuyên đang đặt áo khoác trên giường, một lúc sau mới gật đầu: "Đa tạ."

“Nếu làm bánh hoa quế, nhớ cho tôi thêm một phần.” Thân Đồ Xuyên nhẹ giọng nói.

Vẻ mặt của Trương quý phi khẽ nhúc nhích.

“Ta cũng muốn, bỏ thêm đường, ta thích ăn ngọt.” Chử Yến cũng đột nhiên nói.

Những người này dường như không hề để ý đến tình cảnh hiện tại của nàng, hoàn toàn không có vẻ thương cảm hay cẩn thận, ngược lại sai bảo nàng giống như nha hoàn.

Nhưng không hiểu vì sao Trương quý phi đột nhiên không còn khó chịu như vậy, như thể những gì nàng ấy vừa trải qua chỉ là một chuyện nhỏ. Huyết sắc trên mặt dần trở lại, dưới sự chăm sóc của Quý Thính, nàng mặc áo khoác của Thân Đồ Xuyên, cúi đầu đi ra ngoài cùng Quý Thính.

Khi cả hai bước ra ngoài, Trương quý phi nhận thấy một ánh mắt mạnh mẽ dừng lại trên người mình, nàng dừng lại nhìn, trốn tránh ánh mắt tràn ngập hận thù cùng chán ghét của Quý Văn, sau đó mặt không chút thay đổi cùng Quý Thính rời đi.

Sau khi hai người rời đi, sắc mặt Thân Đồ Xuyên không có nửa phần cảm xúc, hắn thờ ơ nhìn Quý Văn còn đang ngẩn người, tàn nhẫn đem tất cả mọi chuyện nói cho y biết: “Cổng cung là do Tiễn Đức mở, căn bản đại đa số người trong cung không biết chúng đến đây, đừng nói tới đại thần ngoài cung, mặc dù biết, cũng sẽ không có người tới cứu ngươi, Quý Văn, ngươi hiện giờ chính là tứ cố vô thân."

"Vậy thì sao? Các ngươi muốn giết trẫm soán vị?”Đêm nay sau khi đột nhiên nghĩ ra biện pháp, y cảm thấy có hy vọng, kết quả nửa canh giờ sau hy vọng vừa mới sinh sôi liền bị đập nát, hiện giờ Quý Văn đã gần như phát điên.

Thân Đồ Xuyên vô cảm nhìn y: "Ta sẽ giết ngươi, nhưng là sau khi ngươi lập chỉ dụ."

Quý Văn sững sờ một lúc, sau đó bật cười, cười đến mức nghẹn ngào, dựa vào ghế thở hổn hển: "Thân Đồ Xuyên, Thân Đồ Xuyên, ta còn tưởng rằng ngươi rất thông minh, ngươi đã nói muốn giết trẫm, dù sao trẫm cũng đều phải chết, vì sao trước khi chết còn phải thỏa mãn nguyện vọng của ngươi, lập con ngươi trở thành hoàng đế?"

Vẻ mặt y thay đổi, đột nhiên trở nên hung ác: "Ngươi nghĩ cũng đừng hòng nghĩ, nếu trẫm chết, các ngươi vĩnh viễn sẽ phải đeo trên lưng tôi danh hành thích vua đoạt vị, bất luận sau này con ngươi có làm bao nhiêu công lao to lớn, đều không thể tẩy sạch tội nghiệt trên người, ta muốn các ngươi phải chịu đựng cảm giác ghê tởm như vậy, cả đời này các ngươi đừng nghĩ sẽ thoát khỏi ta!"

Dứt lời, dường như y nghĩ tới chuyện gì buồn cười, lại bắt đầu cười ha hả.

“Ta sớm đã bắt được ám vệ ngươi dùng để giết hại dân chúng thành Ngọc Quan.” Thân Đồ Xuyên đột nhiên nói.

Quý Văn đột ngột im lặng, sững sờ một lúc rồi phủ nhận: "Không, không thể..."

Y còn chưa dứt lời, Thân Đồ Xuyên đột nhiên lấy từ trong ngực ra một miếng ngọc bội, đó là thân phận bài của ám vệ, mỗi một ám vệ đều có trên người, mảnh mà hắn đang cầm chính là ở trên người ám vệ chết ở thành Ngọc Quan, Quý Văn nhìn thấy nháy mặt sửng sốt.

“Ngươi cho rằng những việc mình làm trời đất không biết, nhưng ngươi không biết được bí mật này, hay cố tình quên mất, thân thủ của ám vệ chính là bằng chứng lớn nhất.” Thân Đồ Xuyên hai mắt đỏ hoe, hận ý không thể che dấu: “Khi ta lấy được thứ này trên người ám vệ chết ở  thành Ngọc Quan, tìm được vố số người có thể chứng minh chính xác thân phận của bọn họ, chỉ cần giao cho Đại Lý tự, ba ngày sẽ có kết quả.”

Quý Văn nổi giận: "Ngươi nói dối! Trẫm không có phái người đi..."

"Còn có thảm án tàn sát hàng loạt người dân trong thành Giao Huyền, ngươi đem mọi tội danh đều đổ lên đầu Phó thống lĩnh, nhưng lại quên mất mình đã từng viết thư, hiện giờ vẫn có ngươi luôn giữ, chỉ cần công bố ra, mọi người sẽ biết một đao của Phó thống lĩnh chính là từ tay Quý Văn ngươi,” Thân Đồ Xuyên bình tĩnh nhìn hắn: “Ta tìm được không chỉ có chừng này, sau khi ngươi đăng cơ đã làm rất nhiều chuyện ngu ngốc, độc ác, chứng cứ đã thu thập đầy cả một phòng, chỉ cần lấy ra một chuyện, cũng có thể cho ngươi bị người đời thóa mạ cả ngàn năm.”

“Nếu ngươi dám công bố, trẫm sẽ giết ngươi!” Quý Văn điên cuồng lao lên, nhưng lại bị Chử Yến một cước đạp ngã, nằm trên mặt đất không thể nhúc nhích được nữa.

“Vậy thì tùy vào thành ý của ngươi,” Thân Đồ Xuyên chậm rãi nói: “Chết để tiếng xấu muôn đời, hay là chết mà giữ được thể diện, toàn bộ đều do ngươi lựa chọn.”

Quý Văn gắt gao nhìn hắn, một lúc lâu sau cười một tiếng: “Ngươi cho rằng như vậy ta sẽ thỏa hiệp? Ta sẽ không viết chiếu thư, thanh danh của ta không tốt, các ngươi cũng đừng nghĩ mình được tốt!"

"Hình như ta chưa bao giờ nói với ngươi, ta có một tài nghệ độc môn, đó chính là bắt chước chữ viết của người khác, ngươi đoán xem mấy năm nay tấu chương không giao tới tay ngươi, cuối cùng đều xử lý thế nào?" Thân Đồ Xuyên nhìn về phía y.

Quý Văn sững sờ một lúc: "Ngươi..."

“Ngươi không viết, ta có thể thay ngươi viết, chẳng qua mạo hiểm một chút, ngươi lại phải thừa nhận, ô nhục ngàn năm.” Thân Đồ Xuyên nhẹ giọng nói.

Quý Văn tức giận đến xanh cả mặt, không nói được lời nào, Thân Đồ Xuyên liếc nhìn Chử Yến, Chử Yến liền đi lấy giấy bút đặt trước mặt y.

“Nhớ kỹ, dời ngày sắc phong về phía trước ba tháng.” Thân Đồ Xuyên nhẹ giọng nói.

Chử Yến dừng một chút: "Ba tháng trước thân thế của A Giản vẫn chưa được công bố, viết như vậy có khiến mọi người nghi ngờ hay không?"

“Không để hắn viết A Giản.” Thân Đồ Xuyên trả lời.

Chử Yến sửng sốt.

Ở phía bên kia, trong căn bếp nhỏ.

Quý Thính nhìn Trương quý phi sau khi đã thay lại xiêm y đang bận rộn, mộ lúc lâu sau mới chậm rãi nói: "Yên nhi, đêm nay đi với ta đi."

Trương quý phi dừng lại một chút: "Đêm nay Hoàng Thượng băng hà?"

Quý Thính không nói.

"Ta sẽ không đi," Trương quý phi cúi đầu, "Ta không thể đi, sau khi hắn chết, ta phải chủ trì đại cục, thế nhân đều biết ta ngươi bất hòa, chỉ có ta mới có thể nói hắn đem ngôi vị hoàng đế truyền cho A Giản, nhưng người đó mới có thể tin tưởng."

“Ngươi không cần phải ép bản thân làm điều này.” Quý Thính cau mày.

“Đêm nay nếu không phải vì ta, ngươi cũng sẽ không đẩy nhanh mọi chuyện,” Trương quý phi nhìn nàng, “Chẳng qua ta chỉ muốn trả ơn mà thôi.” Nàng không ngốc, nàng biết Quý Thính vì để bảo vệ mình, đã đem tất cả mọi chuyện tiến hành trước kế hoạch, hẳn có rất nhiều mạo hiểm, so với những người khác nàng lại càng hiểu rõ.

Quý Thính thấy nàng cố chấp như vậy, cũng chỉ có thể đồng ý: "Ta sẽ sai người bảo vệ ngươi, nếu ngươi sợ hãi, đến lúc đó rời khỏi cung cũng không muộn."

"Được rồi," Trương quý phi nói xong, đưa chiếc bánh ngọt mới nướng cho nàng: "Ngươi nếm thử đi."

Quý Thính mỉm cười, vừa vươn tay ra nhận lấy, Thân Đồ Xuyên đã bước vào. Nàng dừng lại: "Giải quyết xong rồi?"

"Chiếu thư đã viết, Quý Văn vẫn còn sống," Thân Đồ Xuyên trả lời xong, tự mình đi lấy một miếng bánh, "Chỉ chờ điện hạ xử lý."

Kẻ đã ôm hận bấy lâu nay bỗng phải trả giá, Quý Thính tưởng rằng dù mình không vui, cũng sẽ không phải đau khổ, nhưng chợt đến ngày tháng khi còn bé, y luôn lẽo đẽo đi theo phía sau nàng.

Quý Thính không nói, và Thân Đồ Xuyên cũng không quấy rầy, trong bếp lúc này nhất thời chỉ còn lại tiếng củi cháy. Không biết qua bao lâu, Trương quý phi vốn đã trầm mặc nãy giờ đột nhiên nói: "Cho Hoàng Thượng chết một cách thống khoái đi."

Quý Thính nhìn nàng.

Trương quý phi miễn cưỡng cười: "Ta đây có một loại thuốc không màu không mùi, lúc trước Lục Thược rời đi để lại, thần tiếp cả gan, cầu điện hạ thay nô ti cho hắn cơ hội rời đi."

Quý Thính trầm mặc một lúc lâu, đột nhiên bật cười: "Quanh đi quẩn lại, chỉ có kết cụ như vậy, chẳng qua ta với hắn thay đổi thân phận cho nhau mà thôi."

Không, có chút khác biệt, ít nhất thứ lần trước Thân Đồ Xuyên hạ độc không phải là độc thật, mà lần này, Yên nhi muốn hắn chết.

“Điện hạ?” Trương quý phi khó hiểu.

Quý Thính nhìn về phía nàng: “Ngươi thật sự muốn đi sao?"

“Phải.” Trương quý phi cụp mắt xuống.

Quý Thính khẽ gật đầu, phớt lờ những ngón tay đang run rẩy của mình, bình tĩnh nói: "Vậy thì đi đi."

“Ừ.” Trương quý phi đáp một tiếng, tự mình chuẩn bị thuốc độc rồi mang về tẩm điện.

Tối nay đây là lần thứ hai quay lại nơi này, tâm trạng cũng khác hẳn, đẩy cửa bước vào phòng, nhìn thấy Quý Văn thất vọng ngồi dưới đất, nghe thấy động tĩnh Quý Văn liền ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy nàng liền nở một nụ cười trào phúng: "Nàng tới rồi à?"

“Thần thiếp đến đây để tiễn Hoàng Thượng.” Trương quý phi nhẹ nhàng bước tới trước mặt y.

Quý Văn nhìn thấy thuốc trong tay nàng, nụ cười trên mặt dần nhạt nhòa: "Trẫm cung không biết, từ khi nào ngươi đối với Quý Thính tốt như vậy."

“Chuyện của thần thiếp, Hoàng Thượng không biết cũng là chuyện bình thường.” Trương quý phi nói xong đặt canh xuống đất, nàng cũng ngồi đối diện với y, hoàn toàn không còn dáng vẻ sợ hãi tới mức mất hồn mất vía như ban nãy.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Công Chúa Tại Thượng
Chương 180

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 180
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...