Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Công Chúa Tại Thượng

Chương 33

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhìn quyển sách trên tay, Quý Thính rơi vào trầm tư.

“Điện hạ dùng bữa sáng chưa?” Thân Đồ Xuyên vừa bình tĩnh chào hỏi, vừa lấy đông cung đồ về, trên khuôn mặt còn hơi xanh tím không nhìn ra chút biểu hiện xấu hổ nào.

Quý Thính không nói gì nhìn hắn: “Không giải thích một chút sao?”

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Có gì để giải thích?” Thân Đồ Xuyên hỏi lại, nhìn thấy gương mặt tái nhợt của nàng, hầu kết hơi chuyển động, “Ta chỉ đang học nên làm thế nào để hầu hạ điện hạ cho tốt thôi.”

À, hiểu rồi, có lẽ là thấy sau khi ngủ với nàng thì nàng không nhắc đến chuyện chuộc thân nữa, nhất thời có chút lo lắng, nên bây giờ thấy nàng đến mới cố ý giả vờ thế này để thúc giục nàng nhanh chóng mang hắn đi.

Quý Thính liếc hắn một cái, sau đó xoay người ngồi ở trên nhuyễn tháp bên cửa sổ, rũ mắt chỉnh lại ống tay áo: “Học thế nào rồi?”

“Đọc vài cuốn sách, học hỏi những người cùng ở trong lâu, quả thật là có chút tiến bộ.” Thân Đồ Xuyên nói xong thì dừng lại một chút, nhìn thẳng sang đây, “Chỉ là chưa hầu hạ, không biết cụ thể như thế nào?”

“Ồ? Nên phải thực hành một phen mới biết được?” Quý Thính nhướng mày trầm ngâm.

Tai Thân Đồ Xuyên dần đỏ lên, im lặng một lát rồi đến trước mặt nàng: “Nghe cô nương trong lâu nói là nữ nhân trong mấy ngày sinh hoạt vợ chồng thì cơ thể sẽ không thoải mái, điện hạ không sao chứ?”

Quý Thính theo bản năng muốn hỏi là ngày nào, nhưng lời vừa đến miệng thì đột nhiên nhớ ra chuyện mình đang giả vờ như cuộc sống gia đình tạm ổn đến đây, hơi dừng lại rồi thản nhiên nói: “Cũng ổn.”

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Đã qua nhiều ngày rồi, điện hạ đã hết sạch chưa?” Thân Đồ Xuyên lại hỏi.

Quý Thính liếc hắn: “Thế nào, muốn hầu hạ à?”

Hầu kết Thân Đồ Xuyên chuyển động, hồi lâu mới căng thẳng nói: “Nếu điện hạ bằng lòng.....”

“Được” Quý Thính ngắt lời hắn, từ tốn cởi giày và tất dưới ánh mắt của hắn, rồi nằm nghiêng trên nhuyễn tháp, “Đến đây”

Dọa chết ngươi.

Ngọc thể của Quý Thính nằm nghiêng, đường cong nuột nà, ánh mắt quyến rũ như yêu tinh, nhưng bởi vì khí chất cao quý cùng kiêu ngạo trời sinh của trưởng công chúa mà người khác không dám có nửa phần xem thường. Thân Đồ Xuyên bình tĩnh nhìn nàng, một hồi lâu sau khàn giọng nói: “ Điện hạ nói thật sao?”

“Ừ, tới đây.” Quý Thính nhếch khóe môi, trong mắt ẩn hiện một tia khiêu khích.

Hầu kết Thân Đồ Xuyên chuyển động, cứng đờ bước đến trước nhuyễn tháp, nhìn thấy Quý Thính gần trong gang tấc, những gì đã được học trước đó đều bị quên sạch. Quý Thính thấy hắn đứng đó bất động, đôi môi đỏ mọng hơi nhếch lên, đang muốn mở miệng nói chuyện thì hắn đã cúi người hôn đến.

Lúc răng môi hai người chạm vào nhau, Quý Thính cứng đờ, Thân Đồ Xuyên xoa hai má nàng dỗ dành, khàn giọng nói: “Đừng sợ.”

“.......Không sợ.” Quý Thính nheo mắt lại.

Lợi dụng lúc nàng đang nói chuyện, Thân Đồ Xuyên liền cạy mở hàm răng của nàng, nhẹ nhàng mút l.ấy đầu lưỡi nàng. Quý Thính hừ nhẹ một tiếng, cảm thấy cảnh này quá quen thuộc, chỉ là hôm nay Thân Đồ Xuyên không uống rượu, từ đầu đến cuối đều tỉnh táo.

Nhưng không biết do hắn tỉnh táo hay do hắn thật sự học được mà lần này tốt hơn lần trước rất nhiều, cẩn thận không làm nàng bị thương không nói, còn luôn chú ý đến cảm nhận của nàng. Quý Thính vốn dĩ định làm khó hắn, nhưng cũng bị kiểu lấy lòng này khiêu khích, khóe mắt dần trở nên ướt át, trên gương mặt xuất hiện màu hồng nhẹ.

“Điện hạ, để ta cởi áo cho người.” Giọng Thân Đồ Xuyên càng lúc càng trầm hơn.

Lý trí của Quý Thính phút chốc quay trở lại, ngẩng đầu nhìn Thân Đồ Xuyên một cái, khẽ cười rồi nói: “Được.” Nàng muốn nhìn xem hắn vì để vào phủ trưởng công chúa mà có thể làm đến bước nào.

Đáp án là bước cuối cùng.

Đến khi y phục trên người bị cởi ra từng lớp từng lớp, hắn cũng chỉ còn lại áo lót, Quý Thính mới ý thức được rằng người này căn bản chẳng có tiết tháo gì cả, nhớ lại tình cảnh bi thảm của mình vào đêm đó, rốt cuộc nàng cũng tỉnh táo lại, đang muốn bảo Thân Đồ Xuyên cút thì nghe thấy hắn hỏi: “Điện hạ không dám tiếp tục sao?”

“......Sao bổn cung lại không dám tiếp tục chứ?” Vừa dứt lời, môi hắn liền rơi xuống xương quai xanh trắng ngần của nàng, Quý Thính khẽ hừ một tiếng, nửa người mềm nhũn.

Thân Đồ Xuyên một tay vuốt ve lưng nàng, tay kia thâm nhập vào váy nàng,  nghe thấy tiếng rên không thể kìm nén được của nàng, lí trí hắn căng chặt như dây cung, có nguy cơ đứt bất cứ lúc nào.

Nhưng hắn vẫn kiềm chế bản năng dã thú của mình, tiếp tục vô cùng dịu dàng dỗ dành: “Lần trước Thân Đồ làm điện hạ không thoải mái, có lẽ điện hạ đã có bóng ma, nên không dám để ta hầu hạ nữa.”

“Làm càn, bổn cung không phải là một đứa trẻ ba tuổi, sao có thể dễ dàng có bóng ma như vậy.” Quý Thính chịu đựng cảm giác xa lạ trong cơ thể, sung sướng nâng cằm, rõ ràng thân thể đã buông vũ khí, nhưng miệng vẫn không chịu nhận thua.

Hơi thở của Thân Đồ Xuyên càng lúc càng nặng nề, chịu đựng ngọn lửa khô nóng ngày càng nhiều hơn, mở miệng khàn giọng nói: “Vậy thì tốt rồi, điện hạ gập chân lại một chút, ta giúp người thoải mái.”

Quý Thính không phải người để bản thân chịu thiệt, lúc này đã bị trêu chọc đ.ộng tình, liền ngoan ngoãn làm theo lời hắn, không quên cảnh cáo một câu: “Nếu lại làm bổn cung không thoái mái nữa, bổn cung sẽ đá ngươi đi tìm người khác.”

“Vậy có lẽ điện hạ không có cơ hội đó đâu.” Ánh mắt Thân Đồ Xuyên tối sầm lại, cắn vào vai nàng như trừng phạt.

Quý Thính khó chịu cắn chặt môi dưới, hai tay vô thức vuốt ve tấm lưng rộng lớn của hắn.

Lúc này là buổi trưa, thời điểm yên tĩnh nhất của Phong Nguyệt Lâu, những vị khách ngủ lại đều đã vội vàng rời đi, chỉ còn lại những người trong lâu đang ở trong phòng ngủ bù, cả Phong Nguyệt Lâu chỉ có sương phòng cuối tầng ba là tràn ngập âm thanh trầm thấp khiến người nghe đỏ mặt.

Quý Thính chưa từng có cảm giác thế này, vừa mới lạ vừa xa lạ, vừa khoan khoái vừa khó chịu, thoải mái không thể chịu được, hoàn toàn khác so với lần trước, khiến nàng không thể kiềm được mà trầm luân.

Hai người lăn lộn đến giữa trưa mới dừng lại, Quý Thính lười nhác nằm trên nhuyễn tháp, đến tay cũng chẳng buồn nhấc lên, trên người là áo choàng của Thân Đồ Xuyên, ngoài ra không còn gì khác, cánh tay cẳng chân trắng lóa đều lộ ra bên ngoài, đôi mắt nhắm hờ, lười biếng và gợi cảm không nói nên lời.

Hầu kết Thân Đồ Xuyên chuyển động, kiềm chế rồi trầm giọng: “Điện hạ lên giường nằm nghỉ trước đi, ta gọi người mang nước ấm vào.”

“Không muốn di chuyển.” Quý thính nhắm mắt, giọng nói đầy thỏa mãn.

Thân Đồ Xuyên kiên nhẫn thuyết phục: “Nhuyễn tháp đối diện với cửa, không thể gọi người vào, hay là để ta ôm điện hạ qua, vậy là điện hạ cũng không cần phải di chuyển.”

“Đừng ồn nữa.” Quý Thính nhíu mày.

Thân Đồ Xuyên hơi bất lực, yên lặng một lát rồi tự mình đi ra ngoài, sau khi đã đóng cửa lại cẩn thận mới gọi gã sai vặt đến: “Mang hai thùng nước ấm đến đây.”

“Vâng”

Gã sai vặt vội vàng đến phòng bếp, chỉ một lát sau liền cùng một gã sai vặt khác cũng xách một thùng nước tới, lúc đang muốn mang vào sương phòng thì bị Thân Đồ Xuyên cản lại: “Đặt xuống đi, chuyện còn lại ta sẽ tự mình làm.”

“Chuyện này........” Gã sai vặt mờ mịt, nhưng nhanh chóng phản ứng lại, vội vã lui xuống.

Thân Đồ Xuyên một tay xách một thùng nước đi thẳng về phòng, chờ đến khi hắn đổ nước nóng ra xong thì Quý Thính cũng đã ngủ mất.

“Điện hạ, hay là tắm xong rồi ngủ tiếp.” Lần trước bởi vì uống rượu, sau khi kết thúc liền ngủ mê man, vì thế không thể hầu hạ nàng tắm rửa, Thân Đồ Xuyên vẫn luôn nhớ mãi, hôm nay dù thể nào cũng phải chăm sóc nàng thật tốt.

Quý Thính đang ngủ, nghe thấy vậy liền bực mình khẽ hừ một tiếng.

Thân Đồ Xuyên rũ mắt vâng lời: “Nếu điện hạ không ngại thì Thân Đồ giúp người tắm.”

Quý Thính vẫn không nói gì, Thân Đồ Xuyên im lặng một lát, rồi bế nàng ra khỏi nhuyễn tháp, chiếc áo ngoài như lớp chăn mỏng rơi xuống, cơ thể đầy dấu tích hoàn toàn lộ ra ngoài.

Thân Đồ Xuyên ép buộc bản thân quay mặt đi mới không vì vậy mà mất lí trí.

Hầu hạ Quý Thính tắm rửa là một chuyện tra tấn người, đến khi ôm nàng để dùng khăn lau khô, cả thể xác và tinh thần của Thân Đồ Xuyên đều mệt rã rời, còn mệt hơn lúc làm chuyện đó khi nãy.

Quý Thính đã tỉnh từ lúc tắm rửa, chỉ là lười nhúc nhích, lúc này đang quấn khăn nhìn cái trán lấm tấm mồ hôi của hắn, hơi ghét bỏ: “Đi tắm đi, cả người toàn mùi mồ hôi.”

“Không vội , xoa bóp cho điện hạ trước đã.”  Thân Đồ Xuyên nói rồi đi lấy bình thuốc.

Quý Thính nhìn thấy cái bình sứ quen thuộc, hơi nhướng mày hỏi: “Có tác dụng thật à?”

“Lần trước điện hạ không dùng sao?” Thân Đồ Xuyên hỏi.

Quý Thính hừ nhẹ: “Cả người đầy dấu, sao có thể để người khác hầu hạ?” Nàng lại lười tự mình làm, cuối cùng dứt khoát không làm.

“Thuốc này có tác dụng thần kỳ đối với gân cốt bị nhức mỏi, nếu điện hạ không muốn tự mình bôi, Thân Đồ Xuyên sẽ phục vụ người thật tốt.” Thân Đồ Xuyên nói xong liền đổ thuốc ra tay.

Chuyện nên làm hay không nên làm thì đều đã làm, Quý Thính cũng không ngượng ngùng gì nữa, để hắn tùy ý hầu hạ.

Sau khi thay đồ ngủ, nàng lại ngủ một lát, tỉnh lại đã là buổi chiều, mấy thứ ăn buổi sáng đã sớm tiêu hóa hết rồi, lúc này đúng thật là bụng đói kêu vang.

Thân Đồ Xuyên trực tiếp gọi người mang đồ ăn đến, vẫn cầm bát đũa lên đút cho nàng như lần trước. Quý Thính mím môi từ chối, “Thuốc mỡ đó của ngươi đúng là dùng tốt thật, ngủ một giấc dậy cơ thể cũng không bị đau đau, bổn cung có thể tự dùng bữa được.”

“Thân Đồ tự nguyện hầu hạ.” Thân Đồ Xuyên chậm rãi nói.

Quý Thính khựng lại một chút, không khỏi nhếch môi: “Biểu hiện hôm nay của ngươi đúng là đã tốt hơn chút rồi, nói đi, ngươi muốn cái gì?”

Thân Đồ Xuyên cúi đầu: “Muốn điện hạ đón ta vào cửa.”

.....Quả nhiên. Quý Thính cười khẽ một tiếng: “Ngươi quả là thẳng thắn, yên tâm, cho bổn cung thêm vài ngày nữa, bổn cung sẽ cho ngươi bất ngờ.”

“Vậy Thân Đồ sẽ chờ.” Thân Đồ Xuyên chậm rãi nói.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Công Chúa Tại Thượng
Chương 33

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...