Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Công Chúa Tại Thượng

Chương 169

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quý Thính im lặng nhìn Thân Đồ Xuyên một lát, cuối cùng nói không nên lời: "Ngươi có biết mình đang nói gì không?"

“Biết, ta sẽ ở lại đây.” Thân Đồ Xuyên nói xong, nhấc chân nàng ra khỏi chậu nước, cẩn thận đặt lên đầu gối mình, trong nháy mắt bộ quan phục màu đỏ tía bị nước thấm ướt một mảng, hắn không hề để ý một chút nào, còn lấy khăn nhẹ nhàng giúp nàng lau chân.

Quý Thính không khỏi rụt chân lại, giật lấy khăn trong tay hắn lau lung tung rồi đặt ở trên giường: "Thân Đồ Xuyên, ngươi say rồi."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Thân Đồ Xuyên không nói gì, đột nhiên cởi thắt lưng.

Khóe miệng Quý Thính không khỏi giật giật: "Ngươi có biết mình đang làm gì hay không? Mặc dù bây giờ Hoàng Thượng trọng dụng ngươi, cũng không thể khẳng định hắn tin tưởng ngươi, mỗi người bên cạnh ngươi, đều có thể là tai mắt của hắn, hôm nay ngươi ở lại, sợ rằng ngay ngày mai hắn sẽ biết được."

"Sẽ không biết," Thân Đồ Xuyên nhìn nàng, "Lần này ta đi ra ngoài, chỉ dẫn theo thủ vệ của Phong Nguyệt Lâu."

Quý Thính dừng một chút: "Thì sao, trên đời này không có bức tường nào không lọt gió, sao ngươi có thể biết được bọn họ không bị mua chuộc..."

Lời còn chưa nói xong, Thân Đồ Xuyên đột nhiên vươn tay đẩy nàng xuống giường, Quý Thính ngã ngửa ra sau, đầu vừa mới chạm xuống giường liền giãy giụa muốn ngồi dậy nhưng Thân Đồ Xuyên không cho nàng cơ hội này mà trực tiếp đè lên người nàng.

Đã lâu không ngửi thấy hơi thở trên người hắn, trong nháy mắt cả người Quý Thính lập tức cứng đờ, sau khi nhận ra đối phương đang ôm mình, mím môi thản nhiên nói: "Hiện tại ngươi có ý gì? Cảm thấy nếu ngươi say, ta sẽ không so đo với ngươi?"

Cằm của Thân Đồ Xuyên đặt lên vai nàng, hơi thở của hắn khẽ thổi bay những sợi tóc đằng sau tai nàng, Quý Thính bị hắn đè tới không thở nổi nhưng hắn vẫn bình tĩnh, dồn toàn bộ sức nặng trên cơ thể lên người nàng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Quý Thính hít sâu một hơi: "Thân Đồ Xuyên, ngươi mau đứng lên cho ta."

“Nam nhân Bắc Cương không tốt.” Thân Đồ Xuyên đột nhiên nói.

Quý Thính ngừng một chút, còn chưa kịp lên tiếng, hắn liền nhanh hơn một bước thấp giọng giải thích: "Bọn họ hung hãn, thích sống tự do sẽ không cam tâm ở lại hậu viện của nàng, nếu như nàng động chân tình với bọn họ, sau này sẽ vô cùng đau lòng."

Quý Thính: "..."

“Chuyện bên phía Hoàng Thượng ta sẽ giải quyết, nàng không cần phải ủy khuất bản thân ở cùng bọn họ.” Cuối cùng Thân Đồ Xuyên còn bồi thêm một câu.

Quý Thính cười lạnh một tiếng: "Thân Đồ Xuyên, ngươi quản cũng quá rộng rồi, ai nói với ngươi ta ở chung với bọn họ phải chịu ủy khuất?"

Nàng vừa nói xong đã cảm thấy vòng tay ôm eo mình càng siết chặt hơn, giọng Thân Đồ Xuyên càng trầm hơn, giống như bị bóp nghẹt: "Nàng không ủy khuất, hôm nay nàng cùng bọn họ uống rượu, thoạt nhìn không ủy khuất một chút nào nhưng ta lại cảm thấy nàng đang vô cùng ủy khuất, bởi vì... "

Bởi vì dáng vẻ này, chỉ có thể lừa mình dối người, nàng bị ép buộc phải ứng phó với những người này mà không phải thật sự cảm thấy hứng thú với bọn họ.

Lời này của hắn còn chưa nói xong, Quý Thính cũng đã nghe ra ý tứ đằng sau đó, trầm mặc một lát, bình tĩnh nói: "Ngươi đừng nói với ta, hiện tại ngươi đối với ta vẫn còn có tình cảm."

Thân Đồ Xuyên im lặng, Quý Thính bình tĩnh nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy được đêm nay là một cơ hội tốt, vì thế cười lạnh một tiếng, bắt đầu tức giận với hắn: "Nếu ngươi vẫn còn thích ta, vì sao sau khi Thân Đồ gia được minh oan, còn xem ta như người dưng? Nếu giữa quyền cao chức trọng và bổn cung, ngươi chọn cái trước, tại sao đêm nay lại đến tìm bổn cung?"

“Ta không có……"

"Ngươi còn nói không có? Không phải ngươi chọn vế đằng trước sao?" Quý Thính mặt không chút cảm xúc, "Vậy ngươi giải thích cho bổn cung, vì sao sau khi được minh oan lại không quay về?"

Nàng chưa bao giờ nghi ngờ tấm lòng của Thân Đồ Xuyên dành cho mình, dù hơn hai năm nay hắn vẫn xem nàng như người xa lạ, cho dù thỉnh thoảng cảm thấy có lẽ hắn đã quen với cuộc sống hiện giờ, bản thân cũng chưa bao giờ nghi ngờ tình cảm của hắn. Cũng chính vì chưa bao giờ, cho nên nàng mới không hiểu vì sao hắn vẫn lẻ loi một mình bên ngoài mà không trở về bên cạnh nàng.

Rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Quý Thính muốn hỏi câu này không biết bao nhiêu lần nhưng nàng cũng biết Thân Đồ Xuyên không muốn trả lời, hôm nay lợi dụng lúc hắn say rượu, đầu óc có chút hồ đồ, thử thăm dò hắn một phen, xem có thể để hắn nói ra nguyên nhân hay không.

Thân Đồ Xuyên cuối cùng cũng đành lòng buông tha cho nàng, vừa ngồi dậy liền kéo nàng lên, nhìn nhau một hồi lâu, đột nhiên nói: "Một tháng, nàng cho ta thời gian một tháng, ta sẽ cho nàng câu trả lời."

Hắn vừa nói như vậy, ngược lại trong lòng Quý Thính không thoải mái, vì thế xụ mặt bức ép: "Nếu ngươi muốn nói, hiện tại nhất định sẽ nói, nếu ngươi không muốn nói, sau này cũng sẽ không nói, nếu ngươi và ta đã hòa ly, vậy xem như chúng ta là người xa lạ, nếu ngươi còn dám can thiệp chuyện của ta, đừng trách ta không khách khí."

Thân Đồ Xuyên mím môi, đôi mắt đen láy như một con cún nhìn về phía nàng.

"... Nhìn như vậy cũng vô dụng, hoặc là đi, hoặc là nói." Quý Thính cố gắng kiềm chế.

Trên mặt Thân Đồ Xuyên hiện lên một tia đấu tranh, hơn nửa ngày sau mới nói một câu: "Bây giờ ta say rồi."

Quý Thính: "?"

“Trong lòng hiện tại muốn nói ra, nàng cũng biết ta say rượu, phán đoán không chính xác, cho nên không dễ dàng nói ra được.” Thân Đồ Xuyên giải thích cho nàng từng chữ một, “Nàng có thể chờ ta tỉnh táo một chút, ta sẽ nói cho nàng biết."

Quý Thính: "... Không được." Nếu ngươi tỉnh táo nhất định sẽ không chịu nói.

Nàng cự tuyệt rõ ràng lưu loát, một tia thất vọng thoáng qua trong mắt Thân Đồ Xuyên, khẽ mím mối trực tiếp bước xuống giường.

“… Ngươi đi đâu vậy?” Quý Thính vội vàng gọi hắn lại.

Thân Đồ Xuyên dừng lại một chút: "Về nhà."

Quý Thính: "..." A, miệng cũng đủ kín.

Nàng nheo mắt nhìn Thân Đồ Xuyên đang đi về phía cửa, sau đó dứt khoát đưa tay đặt lên cửa nhưng thật lâu sau vẫn chậm chạp không có ý mở ra.

“Sao không đi nữa?” Quý Thính nhàn nhạt hỏi.

Thân Đồ Xuyên không nói lời nào.

Quý Thính cười lạnh một tiếng: "Mau lăn về cho ta."

Thân Đồ Xuyên ngoan ngoãn trở lại, thậm chí không cần Quý Thính sắp xếp, liền chủ động cởi y phục ra chỉ còn lại đồ lót, lên giường nằm ở phía bên ngoài.

Quý Thính nhìn chằm chằm hắn một lát: "Ta kêu ngươi quay lại, đã cho người nằm xuống rồi à?"

“Có phải nàng rất hận ta, đúng không?” Thân Đồ Xuyên hỏi.

Quý Thính dừng lại một chút: "Tại sao lại nghĩ như vậy?"

Thân Đồ Xuyên yên lặng nhìn nàng: "Ta vì phụ mẫu mà phản bội nàng."

Quý Thính yên lặng lắng nghe, mãi một lúc lâu sau mới bật cười một tiếng: "Chuyện kia sao có thể xem là phản bội, lại phải nói tiếp… Nếu như lúc trước không phải ta kiên trì để hai người rời khỏi thành Ngọc Quan, bọn họ cũng sẽ không trở thành vật hi sinh để Quý Văn xuống tay, ta còn vì cái gọi là đại cục, ngăn cản ngươi báo thù Quý Văn…"

Nàng đột nhiên dừng lại, sắc mặt bình tĩnh nhìn Thân Đồ Xuyên: "Ở trong mắt ngươi, ta có giống hung thủ không?"

"Không phải," Thân Đồ Xuyên cau mày, "Cái chết của bọn họ không liên quan gì đến nàng."

“Nhìn xem, ngươi đối với ta rộng lượng như vậy, tại sao lại đối với chính mình khắc nghiệt như thế?” Quý Thính nằm xuống bên cạnh hắn, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, “Đừng nghĩ nhiều như vậy, ta chưa bao giờ trách ngươi.”

Thân Đồ Xuyên cụp mắt xuống, sợ nàng ngủ mất đột nhiên hỏi: "Ta có thể nắm tay nàng được không?"

Quý Thính không nói gì, nhưng một lúc sau, đột nhiên nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn.

Trong đầu Thân Đồ Xuyên còn đang hỗn loạn, có rất nhiều cảm xúc hắn đều không rõ, chỉ cảm thấy hai mắt khó chịu, trong lòng chua xót. Hơi đau nhưng không biết đau ở chỗ nào, lúc nhắm mắt lại, mày vẫn cau chặt, cho đến khi chìm vào giấc ngủ vẫn không thể thả lỏng.

Khi tiếng hít thở đều đều vang lên, Quý Thính từ từ mở mắt, nghiêng đầu nhìn về phía hắn. Đã lâu rồi nàng không nhìn hắn như vậy, chợt nhận ra hắn có vẻ trưởng thành hơn rất nhiều, đường nét cũng sâu hơn. Từ cằm trở xuống đường nét ngày càng rõ, kéo tới xuống tận hầu kết, theo đường đó đi xuống dừng lại trên ngực hắn.

Khi nhìn thấy vết thương mờ nhạt qua lớp ảo mỏng, Quý Thính sửng sốt, cau mày một hồi rồi ngồi dậy. Sau khi nhìn chằm chằm hắn một lát, nàng duỗi ngón tay ra kéo một bên áo của hắn, tưởng chừng như trong nháy mắt hô hấp cũng ngừng lại…

Khi thấy cơ thể hắn chằng chịt những vết sẹo cả mới lẫn cũ, một số vết giống vết thương gần đây, có những vết thương không thể liền để lại sẹo trông vô cùng dữ tợn,  để lộ ra máu đỏ tươi bên trong, có một số vết thương đã đóng vảy tróc được một nửa, nếu dưỡng thương một thời gian có lẽ sẽ rất nhanh liền lại, mà còn một ít là vết thương cũ chỉ lại dấu vết nhàn nhạt cũng không thể nhìn rõ đã từng xảy ra chuyện gì.

Những vết thương này căn bản dài ba tấc, miệng vết thương trơn nhẵn, thoạt nhìn là bị thương bởi dụng cụ sắc bén như dao găm, tuy nhiên thời gian chênh lệch vô cùng rõ ràng, giống như bị hành hạ một thời gian dài.

...... Nhưng hắn là trọng thần triều đình, có kẻ nào dám ngược đãi hắn?

Quý Thính thấy ngón tay mình khẽ run lên, khẽ kéo tay áo lên, quả nhiên nàng thấy trên cánh tay hắn cũng có những vết sẹo.

...... Trên người hắn, không có chỗ nào lành lặn.

"Tại sao ngươi lại khiến bản thân mình thành như vậy..." Quý Thính khẽ nuốt nước bọt nói một tiếng nhưng câu sau căn bản không thể nói ra được.

Cả đêm không ngủ được.

Lúc sáng sớm tiếng chim chóc truyền vào phòng ngủ, lông mày của Thân Đồ Xuyên khẽ động, thật lâu sau mới mở mắt ra. Hắn nhìn chằm chằm rèm giường một lúc, sau đó đột nhiên cúi đầu nhìn xem, đến khi nhìn thấy trên người mình y phục vẫn chỉnh tề thì tâm trạng mới thả lỏng được một chút.

“Tổng cộng có 31 vết thương.” Quý Thính đột nhiên mở miệng.

Thân Đồ Xuyên sững người.

“Không muốn cho ta một lời giải thích?” Giọng nói Quý Thính trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Thân Đồ Xuyên im lặng nhìn Quý Thính đang ngồi ở bàn, yên lặng một lúc đứng dậy mặc quần áo. Quý Thính lặng lẽ nhìn hắn ăn mặc chỉnh tề, khi thấy hắn đi ra ngoài, không nhanh không chậm nói: "Trước đây ta cũng đã uy hiếp ngươi quá nhiều."

Thân Đồ Xuyên dừng lại.

"Nhưng chỉ có lần này là nghiêm túc," Quý Thính nhìn về phía hắn, "Nếu ngươi bước ra khỏi cánh cửa này, sau này cũng không cần phải quay lại nữa."

Bàn tay chạm tới cửa của Thân Đồ Xuyên dừng lại trong không trung.

“Ngươi phải cân nhắc kỹ, con người ta sẽ không quay đầu lại.” Quý Thính nói xong lại tự rót cho mình một tách trà, uống một hớp không có biểu cảm gì.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Công Chúa Tại Thượng
Chương 169

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 169
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...