Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Công Chúa Tại Thượng

Chương 32

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quý Thính nghỉ ngơi trong phủ suốt ba ngày mới hoàn toàn hồi phục sức lực và tinh thần, sau đó tất nhiên là thành thật một khoảng thời gian, không đi uống rượu, cũng không đến Phong Nguyệt Lâu, mỗi ngày quy củ vào triều, hạ triều thì quay về phủ, hoàn toàn thay đổi triệt để thành dáng vẻ nghiêm chỉnh làm người lần nữa.

Lại kết thúc một buổi lâm triều, Quý Văn vừa rời khỏi, Quý Thính cũng đi ra ngoài không hề ngoái lại, mấy văn thần nhìn theo nàng muốn nói lại thôi, vẻ mặt vô cùng bối rối.

Lý Tráng thấy nàng đi nhanh như vậy, chạy hai bước đuổi theo: “Điện hạ vội vàng như vậy làm gì?”

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Còn làm gì được nữa, hồi phủ dùng bữa.” Quý Thính nói rồi ngáp một cái.

Lý Tráng hỏi đến cùng: “Dùng bữa sáng rồi mà ạ.”

“Vậy thì đợi bữa trưa.” Quý Thính buồn cười liếc hắn ta một cái.

Lý Tráng tặc lưỡi: “Mấy ngày nay điện hạ rất an phận, có chuyện gì sao?”

Quý Thính nghĩ nghĩ rồi thừa nhận: “Đúng là có một chuyện.”

“Chuyện gì? Điện hạ cứ nói đừng ngại, chỉ cần ty chức có thể giúp, tất nhiên không dám từ chối.” Lý Tráng vội hỏi.

Quý Thính suy tư một lát: “Bữa sáng ăn gì?”

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“.....Hả?” Lý Tráng há hốc mồm.

Quý Thính nghiêm trang: “Buổi sáng chẳng thể ăn gì khác ngoài bánh bao bánh quẩy, bổn cung ăn ngán rồi, ngày nào cũng buồn phiền vì chuyện này, Lý tướng quân có thể nghiên cứu thứ gì đó mới hơn không?”

Lý Tráng: “.....”

Hắn ta không nói nên lời một hồi, vừa muốn mở miệng nói thì đám văn thần lúc nãy đang rối rắm đi đến, vẻ mặt Lý Tráng nhất thời trở nên cảnh giác.

“Điện hạ.” Công bộ Triệu thị lang cúi đầu với Quý Thính.

Quý Thính dừng lại, liếc nhìn người bên cạnh hắn ta, thản nhiên nhếch môi: “Có việc gì sao?”

“Vừa rồi nghe thấy điện hạ nói với Lý tướng quân về chuyện điểm tâm sáng, vi thần đột nhiên nhớ ra mấy ngày nay Lâm Giang Các có một đầu bếp mới đến, làm điểm tâm sáng rất ngon, không biết điện hạ có thời gian cùng bọn vi thần đến đó không.” Khi Triệu thị lang nói những lời này, vẻ mặt có sự xấu hổ hiếm khi thấy.

Từ khi lập quốc đến nay, giữa văn võ luôn có sự phân biệt rạch ròi, giương cung bạt kiếm, thường khi có chuyện phát sinh trong ba năm làm việc chung với nhau thì cũng sẽ âm thầm giải quyết mà không bao giờ nói một lời. Quý Thính là người đứng đầu võ tướng, còn suốt ngày quấn lấy con trai trưởng của Thân Đồ thừa tướng, nhóm văn thần này có thành kiến với nàng nhất, bình thường thích chăm chăm nhìn vào nàng để bắt tội.

Bây giờ những văn thần chán ghét nàng lại muốn mời nàng đi dùng bữa.

Vẻ mặt Lý Tráng sầm xuống: “Các ngươi giở thủ đoạn gì đó?”

“....Không phải giở trò, chỉ mời điện hạ đi dùng điểm tâm sáng thôi.” Triệu thị lang trả lời câu hỏi của Lý Tráng, nhưng ánh mắt lại nhìn Quý Thính, có vẻ như đến nửa ánh mắt cũng không muốn cho hắn ta.

Lý Tráng cũng không quan tâm việc ông ta niềm nở với mình ra sao, chỉ cười lạnh nói: “Triệu thị lang vào triều làm quan bảy tám năm rồi, bình thường tránh điện hạ không kịp, giờ lại đột nhiên muốn mời điện hạ, còn nói không phải giở trò sao?”

Triệu thị lang muốn phản bác lại hắn ta, nhưng lại sợ làm cho Quý Thính có ác cảm nên nhẫn nhịn đến nghẹn đỏ mặt. Lý Tráng thấy thế cười khẽ một tiếng, đang muốn nói thêm vài câu châm biếm thì bị Quý Thính ngăn lại: “Hiếm khi Triệu thị lang có nhã hứng, vậy thì đi thôi.”

“Điện hạ?!” Biểu cảm của Lý Tráng nhìn Quý Thính như nhìn thấy quỷ.

Quý Thính mỉm cười nhìn hắn ta: “Vài ngày nữa có thời gian rảnh, bổn cung sẽ đến quý phủ của ngươi uống rượu.”

Lý Tráng: “......” Vậy là không cho hắn ta đi theo đó à.

Nhìn thấy Quý Thính và đám người Triệu thị lang rời đi, Lý Tráng cảm thấy lúc trước khi mình đánh giặc bị thương nặng thì cũng không buồn bực như thế này.

Quý Thính cùng với mấy người Triệu thị lang bước vào nhã gian trong Lâm Giang Lâu, ngồi vào chỗ, nhìn mấy văn thần hơi mất tự nhiên trước mặt, nhẹ nhàng hỏi một câu: “Mấy vị đại nhân lo lắng mời bổn cung đến đây không phải chỉ để thưởng thức thứ mới lạ thôi nhỉ?”

“Quả thật thần có việc muốn xin điện hạ giúp đỡ.” Triệu thị lang chắp tay hành lễ.

Quý Thính ngồi bất động: “Là chuyện gì?”

“Là, là chuyện của Thân Đồ Xuyên con trai trưởng ân sư.” Triệu thị lang xấu hổ mở miệng, bọn thần lúc trước được nhận rất nhiều sự quan tâm của ân sư, thật sự không đành lòng để đứa con trai duy nhất của ông ấy chịu khổ, mấy ngày trước Hoàng thượng đại xá thiên hạ, thần liền mang tiền bạc muốn chuộc thân cho hắn, ai ngờ tú bà Phong Nguyệt Lâu kia đầu cơ trục lợi, không chịu để Thân Đồ Xuyên tự do.”

Không phải tú bà không chịu, đó là Thân Đồ Xuyên của các ngươi không chịu đó chứ. Quý Thính nhấp một ngụm trà nóng, rồi chậm rãi nói: “Vậy nên các ngươi tìm đến bổn cung?”

“Trong lời nói của tú bà kia chứa rất nhiều sự kính trọng với điện hạ, nếu điện hạ bằng lòng đi chuộc thân, có lẽ tú bà sẽ đồng ý.” Một văn thần khác vội nói.

Quý Thính liếc mắt nhìn hắn ta một cái, thản nhiên lên tiếng: “Thật sao?”

Mấy vị văn thần không ngờ rằng phản ứng của nàng lại tẻ nhạt như vậy, nhất thời ngơ ngác nhìn nhau, sương phòng yên lặng một hồi, Triệu thị lang bèn thử thăm dò: “Ban đầu nghe nói điện hạ coi trọng Thân Đồ Xuyên, lúc đó Thân Đồ Xuyên cũng vì điện hạ mà xuất 50 vạn lượng bạc, tình nghĩa của hay người cũng sâu đậm, không biết vì sao điện hạ vẫn chưa chuộc hắn?”

Quý Thính cong môi: “Thật ra bổn cung cũng muốn chuộc, nhưng có lòng mà không đủ lực.”

“Là thế nào?” Triệu thị lang vội hỏi.

Quý Thính đặt tách trà xuống, khẽ thở dài: “Ngoài năm mươi vạn lượng kia của Thân Đồ Xuyên, mấy ngày nay bổn cung cũng tiêu tốn khá nhiều ở Phong Nguyệt Lâu, có lẽ các vị đại nhân cũng đã nghe rằng phủ trưởng công chúa đang nuôi một con búp bê bằng vàng, không thể chịu được sức ép như vậy, cần kéo dài thêm vài ngày nữa mới có tiền để chuộc hắn.”

“Vậy, vậy......thần có gom được chút bạc, nếu điện hạ không chê, chi bằng cứ cầm lấy, cũng xem như một phần tâm ý của thần.” Triệu thị lang vội nói.

Những người khác vội gật đầu nói phải.

Vẻ mặt Quý Thính khó xử: “Nhưng thế này có vẻ không hay lắm?”

“Không có gì không tốt, chỉ cần điện hạ bằng lòng cứu Thân Đồ Xuyên, thần có phải vào nơi nước sôi lửa bỏng thì cũng không chối từ.” Trệu thị lang trầm giọng nói.

Quý thính nhíu mày suy nghĩ, hồi lâu mới chậm rãi hỏi: “Không biết các vị gom được bao nhiêu bạc?”

“Khoảng ba mươi vạn lượng.” Một vị văn thần trả lời.

Quý Thính thở dài, hơi buồn rầu mở miệng: “E là không đủ, tú bà kia rất gian xảo.”

“Nhưng những thứ này là thần bán sản nghiệp của tổ tiên mới có được.” Văn thần cau mày, rõ ràng là rất buồn rầu.

Quý Thính im lặng một hồi lâu, rồi thở dài: “Chi bằng thế này, bổn cung trở về bán chút ruộng đất và cửa hiệu có thể được gom được bao nhiêu thì gom, rồi đến nói chuyện với tú bà, không chừng có thể thuyết phục bà ta đồng ý.”

“Đa tạ điện hạ.” Đám người Triệu thị lang lại chắp tay.

Quý Thính ho nhẹ một tiếng: “Các vị đại nhân, tạm thời bổn cung có thời gian rảnh, hay là các vị đại nhân quay về đem bạc đến đi, đợi bổn cung gom thêm một ít nữa thì sẽ lập tức chuộc thân cho hắn, thế nào?”

“Điện hạ nói phải, vi thần trở về lấy ngân phiếu, điện hạ chờ một chút.” Triệu thị lang nói xong liền vội vội vàng vàng đi mất, để lại Quý Thính nhàn nhã ăn điểm tâm, sau đó cầm ngân phiếu rời đi.

Đến khi nàng bước ra khỏi Lâm Giang Các, Phù Vân liền tiến đến đỡ nàng lên xe ngựa, rồi mới nhanh chóng hỏi: “Đám nho gia nghèo kiết hủ lậu này ngày thường không muốn gặp điện hạ nhất, sao hôm nay lại mời điện hạ cùng dùng bữa?”

Quý Thính liếc y một cái, lấy từ ống tay áo ra một xấp ngân phiếu thật dày, Phù Vân nhất thời trợn to mắt.

“Mời bổn cung dùng bữa tất nhiên là để tặng tiền cho bổn cung rồi.” Tâm trạng Quý Thính vui vẻ.

Phù Vân dụi mắt, xác định trước mặt có một xấp ngân phiếu lớn, mới sửng sốt: "Bọn họ điên rồi sao?"

“Chia cho ngươi, chuyện này không được nói với người khác.” Quý Thính hào phóng thưởng một vạn lượng để bịt miệng.

Phù Vân còn chưa kịp nói lời cảm tạ, dưới xe ngựa đã truyền đến giọng nói yếu ớt của Chử Yến: “Bọ họ bằng lòng bỏ tiền ra chắc chắn là vì Thân Đồ Xuyên.”

Quý Thính khựng lại một chút, lúc này mới nhớ ra là còn Chử Yến, vì thế đạp đạp dưới chân, Chử Yến vù một phát xuất hiện trong xe ngựa, vẻ mặt lạnh lùng hỏi nàng: “Điện hạ muốn chuộc Thân Đồ Xuyên?”

“Cái gì? Không!” Phù Vân tức giận.

Quý Thính nghiêm túc: “Không chuộc.”

“........Phù Vân không phải là đứa trẻ nữa, sẽ không tin lời người nói đâu, người đã nhận bạc rồi, sao không chuộc được chứ?!” Phù Vân lầm bầm.

Quý Thính giơ ba ngón tay lên: “Ta thề là không chuộc.” Nàng không bỏ tiền ra, hẳn không tính là chuộc chứ.

Phù Vân thấy vẻ mặt nghiêm túc của nàng, nhất thời có chút do dự: “Thật sao?”

“Thật, muốn ta thề độc không?” Quý Thính nghiêm túc hỏi.

Phù Vân vội vàng từ chối: “Không cần, điện hạ đừng nói lung tung.”

Quý Thính quay đầu nhìn Chử Yến: “Ngươi tin ta không?”

Trong mắt Chử Yến hiện lên một tia do dự, một lát sau liền thu lại sự lạnh lùng, nghiêm túc gật đầu: “Chỉ cần điện hạ nói, ty chức sẽ tin.”

Quý Thính lập tức hài lòng, không hề có chút áy náy khi lừa người: “Nếu đã như vậy thì đến Phong Nguyệt Lâu thôi.”

“....Không phải điện hạ nói sẽ không chuộc sao?” Phù Vân cảnh giác.

Quý Thính cười tủm tỉm rút ngân phiếu ra, cho y hết phần còn lại: “Không chuộc, nhưng làm nữ khách làng chơi thì có thể chứ.”

Phù Vân: “.....” Hình như có thể.

Không đợi y suy nghĩ cẩn thận, xe ngựa đã dừng lại dưới lầu Phong Nguyệt Lâu, Quý Thính không đợi người đến đỡ mà đi thẳng vào trong. Sáng sớm là thời điểm mọi người ở Phong Nguyệt Lâu nghỉ ngơi, trừ thủ vệ ra thì bên trong không một bóng người, mà thủ vệ này cũng đã được báo trước là chỉ cần nàng đến thì lập tức cho vào.

Quý Thính một đường thuận lợi đến trước cửa phòng Thân Đồ Xuyên, trực tiếp đẩy cửa đi vào, Thân Đồ Xuyên đang ngồi trước bàn đọc sách ngẩng đầu lên, nhìn thấy nàng thì đôi mắt khẽ động, lập tức buông sách đứng dậy: “Sao điện hạ lại đến đây giờ này?”

“Đột nhiên nhớ đến mấy ngày sau này, nên đến đây xem thử, Thân Đồ công tử quả là chăm chỉ, bây giờ đang sa vào tiện tịch mà vẫn không quên đọc sách, chẳng lẽ định sau khi chuộc thân sẽ tham gia khoa khảo sao?” Quý Thính cố tình châm chọc hắn, đến trước mặt hắn cầm sách lên, vừa mở ra vừa thuận miệng nói, “Không biết là sách gì mà khiến cho Thân Đồ công tử mới sáng sớm đã bắt đầu nỗ lực học tập, bổn cung cũng muốn xem....xem?”

Chỉ trong sách không có một chữ nào, toàn là hình nam nữ đan xen vào nhau, mà trên bìa sách nghiêm trang đề ba chữ to cứng cáp đầy uy lực -------

Đông cung đồ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Công Chúa Tại Thượng
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...