Động tác uống trà của Ninh Hành Uyên đột ngột khựng lại.
Nhàn cư vi bất thiện
Những ký ức tưởng như đã bị lãng quên bỗng ùa về, hắn gần như theo bản năng nói: “Ca ca gì chứ? Nếu không phải ngươi mặt dày bám lấy nàng bắt nhận làm ca ca, nàng căn bản không muốn!”
Mạnh Huyễn tỏ vẻ kinh ngạc: “Qua nhiều năm như vậy, ngươi còn nhớ rõ thế sao?”
Thần sắc Ninh Hành Uyên có chút hoảng hốt, lúc này như vừa mới hoàn hồn, cúi đầu im lặng.
Chính hắn cũng thấy nghi hoặc.
Vì sao những chuyện mà hắn từng cho là vô vị, lãng phí thời gian, lại nhớ rõ đến vậy?
Ngay cả Mạnh Huyễn, hắn cũng hiếm khi nhớ chuyện liên quan đến đối phương, có lúc ngay cả sinh thần còn cần thuộc hạ nhắc.
Vậy mà những chuyện nhỏ nhặt ấy, hắn lại khắc sâu đến thế.
Thậm chí hắn còn nhớ được biểu cảm của Tô Vận Cẩm khi đó. Nàng bị Mạnh Huyễn trêu chọc đến vừa xấu hổ vừa tức giận, lại không dám đắc tội, trên mặt đầy vẻ uất ức xen lẫn ngượng ngùng, hai má ửng hồng.
Bị ép quá, nàng mới nhỏ giọng gọi một tiếng: “Ca ca…”
Từ đó, Mạnh Huyễn luôn lấy thân phận ca ca của nàng, tự xưng là đại cữu của hắn.
Chỉ tiếc không lâu sau, hắn theo thương đội ra biển, hiếm khi gửi thư về.
“Thôi được rồi, nói với ngươi cũng chẳng thông. Mau gọi Vận Nhi ra đây, ta từ Ba Tư và Cao Ly mang về không ít đồ tốt, phải để nàng chọn trước mới được.”
Dòng suy nghĩ của Ninh Hành Uyên bị giọng nói ồn ào của Mạnh Huyễn kéo về.
Hắn ngẩng đầu ngây người, cố gắng phớt lờ cảm giác đau nhói mơ hồ trong l.ồ.ng n.g.ự.c, vừa định mở miệng thì lại không thốt nên lời.
Hắn nên nói gì đây?
Nói Tô Vận Cẩm đã chế//t sao?
“Ngẩn ra cái gì?” Mạnh Huyễn mất kiên nhẫn, tiện tay chỉ một nha hoàn: “Ngươi, đi gọi phu nhân các ngươi tới đây!”
Nha hoàn liếc nhìn Ninh Hành Uyên, nhỏ giọng đáp: “Hồi bẩm Vương gia, phu nhân và Hầu gia hôm qua mới đại hôn, hôm nay ma ma bên cạnh phu nhân đã dặn, nếu không có việc quan trọng thì đừng quấy rầy phu nhân…”
“Hôm qua đại hôn? Đại hôn cái gì? Bên cạnh Tô Vận Cẩm ngoài nha đầu ngốc Tiểu Hòa ra thì làm gì có ma ma nào? Chuyện gì thế này?” Mạnh Huyễn nhận ra có điều không ổn, sắc mặt lập tức thay đổi, đứng phắt dậy nhìn chằm chằm Ninh Hành Uyên.
Tiểu nha hoàn chắc là người mới, bị bộ dạng của Mạnh Huyễn dọa đến run rẩy, cúi đầu lắp bắp: “Phu nhân… không phải tên là Tô Tích Ngọc sao…”
Trong khoảnh khắc, tiền viện yên lặng như tờ, đến tiếng kim rơi cũng nghe rõ.
“Tô Tích Ngọc gì chứ? Nàng ta chẳng phải năm năm trước đã mất tích rồi sao? Thê t.ử của ngươi không phải là Vận Nhi à? Sao lại thành Tô Tích Ngọc?” Mạnh Huyễn sững sờ, gần như không thể tin nổi mà nhìn về phía Ninh Hành Uyên.
Nhưng nhìn thấy vẻ mặt như nước chế//t của đối phương, trong lòng hắn không hiểu sao lại dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Đúng lúc này, quản gia bước tới nói: “Hầu gia, t.h.i t.h.ể Tô di nương đã được liệm xong, đặt vào quan tài rồi, ngài có muốn tới xem một lần không?”
Câu nói ấy như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, Mạnh Huyễn lập tức đờ người, vội hỏi: “Tô di nương là ai? Thi thể gì cơ?”
Quản gia liếc nhìn Ninh Hành Uyên, thấy hắn không phản ứng, mới đáp: “Tô di nương chính là phu nhân trước kia. Hôm qua… nàng ấy đã qua đời.”
14
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuoc-doi-cua-to-van-cam/chuong-12.html.]
Mắt Mạnh Huyễn lập tức đỏ hoe.
Hắn không dám tin, nhìn về phía Ninh Hành Uyên.
Nhưng sắc mặt Ninh Hành Uyên lại vô cùng lạnh nhạt, dường như không hề đau buồn vì cái c.h.ế.t của Tô Vận Cẩm.
Chỉ có hắn biết, khi nghe quản gia nói hai chữ “qua đời”, tim hắn bỗng nhiên nhói lên.
Cảm giác tim đập hụt một nhịp ấy, hắn không thể phân biệt rốt cuộc là cảm giác gì, chỉ biết rằng, rất xa lạ.
Cơ thể hắn chưa từng xuất hiện phản ứng xa lạ như vậy, ngay cả khi ra chiến trường cũng chưa từng.
Ninh Hành Uyên cố gắng bỏ qua sự bất thường ấy, nhìn về phía Mạnh Huyễn.
Biểu cảm của Mạnh Huyễn trông rất đau buồn, nhưng lại kỳ lạ là vô cùng bình tĩnh, như thể chưa kịp phản ứng.
Rất lâu sau, hắn mới cùng quản gia đi xem di thể Tô Vận Cẩm.
Nhưng Ninh Hành Uyên không đi theo.
Một lúc sau, khi Mạnh Huyễn quay lại tiền sảnh, hắn đột nhiên tung một quyền nện thẳng vào mặt Ninh Hành Uyên.
Mạnh Huyễn có chút võ công, nhưng rốt cuộc không sánh được với người chinh chiến sa trường.
Cú đ.ấ.m trúng mặt, nhưng cũng không quá đau.
“Ninh Hành Uyên, ngươi sẽ hối hận.” Giọng Mạnh Huyễn lạnh băng.
Ninh Hành Uyên không đ.á.n.h trả, chỉ sờ vết thương, bình tĩnh rót cho Mạnh Huyễn một chén trà, không nói gì.
Không khí nhất thời vô cùng gượng gạo.
Không biết bao lâu sau, Mạnh Huyễn mắt đỏ hoe, khàn giọng nói: “Ngươi nhất định phải an táng Vận Nhi theo lễ nghi của Hầu phu nhân.”
Ninh Hành Uyên từ chối không chút do dự: “Không thể. Giờ nàng ấy chỉ là thiếp, Hầu phu nhân thực sự đã đổi thành Ngọc Nhi từ lâu rồi.”
“Ngọc Nhi, Ngọc Nhi! Ninh Hành Uyên, ngươi bị mỡ heo che mắt rồi sao? Trong lòng chỉ còn lại con tiện nhân giả tạo Tô Tích Ngọc đó thôi à?!” Mạnh Huyễn đập bàn, gào lên giận dữ. “Ngươi căn bản không biết ai mới là người thật lòng đối tốt với ngươi!”
Quan hệ giữa Mạnh Huyễn và Ninh Hành Uyên rất tốt, hắn đương nhiên biết chuyện năm năm trước.
Nhưng Mạnh Huyễn chưa từng tin lời người khác, hắn chỉ tin phán đoán của chính mình, tin vào con người của Tô Vận Cẩm.
Chỉ là, cả Kinh thành cũng chỉ có một mình hắn tin nàng.
Ninh Hành Uyên lại im lặng.
Quản gia thấy vậy, vội vàng khuyên giải: “Vương gia đừng nóng vội, Hầu gia nhà ta vẫn chưa quyết định, đã phái người đi mời Tô lão gia và Tô phu nhân tới bàn bạc việc an táng rồi. Tô lão gia nhất định sẽ không để di nương chịu uất ức.”
Nhưng ai ngờ, Mạnh Huyễn lại cười lạnh: “Các ngươi nghĩ Tô gia kia thật sự yêu thương Vận Nhi sao? Bọn họ chưa từng xem Vận Nhi là nhi nữ! Ba năm trước Vận Nhi xuất giá, họ thậm chí còn không xuất hiện, giờ trông cậy bọn họ đối tốt với Vận Nhi, đúng là chuyện cười! Hai người đó không bỏ đá xuống giếng đã là kỳ tích rồi!”
Nói xong, Mạnh Huyễn lại cười gằn một tiếng, nhìn Ninh Hành Uyên: “Ninh Hành Uyên, ngươi không tin lời ta, sau này ngươi sẽ hối hận. Cứ chờ đó!”
Dứt lời, Mạnh Huyễn phất tay áo bỏ đi.
--------------------------------------------------